Đám cháy được dập tắt trước khi lan sang những gian nhà bên cạnh.
Mưa đêm qua khiến mái ngói cùng đống củi cũ vẫn còn ẩm. Ngọn lửa tuy bùng lên dữ dội nhưng phần lớn chỉ thiêu cháy tấm chiếu, mấy chiếc hòm gỗ và cánh cửa kho.
Thi thể kẻ phóng hỏa được đặt giữa khoảng sân trống.
Hắn là một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi, mặc quần áo của phu xe. Khóe miệng còn vương một vệt máu đen. Hai mắt mở lớn, đồng tử giãn ra, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự đau đớn trước lúc chết.
Tống Vy vừa bước tới đã bị Tạ Cảnh Hoài đưa tay ngăn lại.
“Đứng ở đầu gió.”
Khói từ kho củi vẫn chưa tan hết. Chỉ hít vào một hơi, vết thương ở cổ cô đã nóng rát, cơn ho lập tức kéo đến.
Tạ Cảnh Hoài lấy một chiếc khăn sạch đưa cho cô.
“Che miệng lại.”
“Ta chỉ muốn xem thi thể.”
“Thi thể không chạy được.”
“Nhưng dấu vết có thể mất.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn cô một lát rồi ra hiệu cho thuộc hạ khiêng thi thể đến nơi xa đám khói hơn.
“Bây giờ xem.”
Tống Vy dùng khăn lót tay, nâng cằm người chết lên. Bên trong miệng hắn có một mảnh vỏ sáp màu đen mắc giữa hai răng hàm.
“Hắn giấu thuốc độc trong miệng từ trước.”
Một thuộc hạ nói:
“Lúc bị bao vây, hắn cắn mạnh vào răng rồi ngã xuống. Thuộc hạ không kịp ngăn cản.”
Tạ Cảnh Hoài dùng đầu đao lấy mảnh sáp ra.
“Người bình thường không chuẩn bị sẵn độc để phóng hỏa một kho củi.”
“Hắn biết nếu bị bắt sẽ không thể sống.”
Tống Vy kiểm tra hai bàn tay người chết.
Lòng bàn tay có những vết chai dày do thường xuyên cầm dây cương. Ở cổ tay phải còn một vết bỏng cũ hình tròn. Móng tay dính dầu hỏa cùng một lớp bột màu xám từ tro củi.
Không có dấu hiệu bị ép uống thuốc.
Hắn tự sát.
Một thuộc hạ lục soát quần áo, không tìm thấy giấy tờ hay ngân lượng. Đến khi tháo chiếc giày bên trái, người kia mới phát hiện dưới lớp lót có một thẻ đồng mỏng.
Trên thẻ khắc ba chữ.
Vĩnh Xương kho.
Ánh mắt Tạ Cảnh Hoài lập tức lạnh xuống.
Đây là kho hàng xuất hiện nhiều lần trong sổ sách của Diệp Thanh Nhu, cũng là nơi từng nhận bốn vạn lượng bạc cứu tế mất tích.
Chủ nhân trên danh nghĩa của nó là huynh trưởng Lục thị.
Tống Vy nhìn thi thể dưới đất.
“Người của Vĩnh Xương kho vào Thẩm phủ bằng cách nào?”
Thuộc hạ phụ trách kiểm tra danh sách gia nhân nhanh chóng đáp:
“Hắn tên Phùng Lục, được đưa vào phủ làm phu xe khoảng một tháng trước. Trong sổ chỉ ghi người giới thiệu là Chu Toàn.”
“Lại là Chu Toàn.”
“Tối qua Phùng Lục có tên trong nhóm phu xe ở chuồng ngựa. Sau khi Đại Lý tự phong tỏa cửa phủ, hắn vẫn ở đó nên không ai nghi ngờ.”
“Vì sao hắn biết Tử Quyên bị giấu trong kho củi?”
Không ai trả lời được.
Tử Quyên bị bắt cóc trước khi Đại Lý tự phát hiện dấu vết trong phòng nàng ta. Người biết nàng ta ở kho củi chỉ có kẻ đã ra tay cùng đồng bọn.
Phùng Lục phóng hỏa chứng tỏ hắn chính là một trong số đó.
Nhưng câu cuối cùng của hắn lại là Thẩm Ngọc Dao vô tội.
Tống Vy nhìn vết máu đen nơi khóe miệng thi thể.
“Nếu hắn chỉ muốn nhận tội thay, lẽ ra phải nói mọi chuyện đều do hắn làm.”
Tạ Cảnh Hoài khẽ gật đầu.
“Hắn không nhận tội.”
“Hắn chỉ bảo vệ một người.”
“Cũng có thể là cố tình để chúng ta nghĩ như vậy.”
Một người đã chuẩn bị độc trong miệng không thể tùy tiện nói ra lời cuối cùng. Câu ấy nhiều khả năng đã được dặn trước, thậm chí là mục đích quan trọng không kém việc thiêu chết Tử Quyên.
Tạ Cảnh Hoài quay sang thuộc hạ.
“Đưa thi thể về Đại Lý tự khám nghiệm. Điều tra toàn bộ thời gian Phùng Lục ở Thẩm phủ, những người từng tiếp xúc với hắn và nơi hắn nhận dầu hỏa.”
“Vâng.”
“Còn nữa, không để tin Tử Quyên còn sống truyền ra ngoài.”
Thuộc hạ nhận lệnh rồi khiêng thi thể rời đi.
Tống Vy vẫn nhìn đám tro cháy dở trong kho.
“Người sai Phùng Lục phóng hỏa chưa chắc biết Tử Quyên đã khai những gì.”
“Cho nên hắn phải khiến nàng ta chết trước khi chúng ta hỏi được.”
“Nhưng bây giờ hắn sẽ sớm biết kế hoạch thất bại.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn về phía các mái nhà sâu trong Thẩm phủ.
“Vậy phải nhanh hơn hắn.”
Hai người trở lại Thọ An đường.
Cố đại phu vừa kiểm tra lại thuốc cùng nước lão phu nhân đã dùng. Sau vài lần thử, ông xác nhận bên trong không có thêm độc.
“Lần nôn ra máu vừa rồi là do độc cũ chưa giải hết, không phải bị hạ độc lần nữa.” Ông thu dọn kim châm. “Tạm thời tính mạng đã giữ được, nhưng ít nhất trong hai ngày tới không thể để bà chịu thêm kích động.”
Tống Vy nhìn người đang hôn mê trên giường.
Lão phu nhân đã dùng một tội danh giả để ép cháu gái giao ra chiếc chìa khóa. Nhưng trước khi kế hoạch hoàn thành, chính bà lại trở thành nạn nhân của một vụ đầu độc thật sự.
Nếu không có kẻ đổi chén trà, Thẩm Chiêu Ninh sẽ chỉ bị vu oan sở hữu thạch tín. Có lẽ lão phu nhân định dùng chuyện ấy để lục soát Thanh Lan viện hoặc buộc nàng khai ra nơi giấu chìa khóa.
Kẻ hạ độc đã lợi dụng kế hoạch đó.
Một gói thạch tín được chuẩn bị sẵn.
Một nha hoàn sẵn sàng khai gian.
Một người bị lựa chọn làm vật thế tội.
Chỉ cần đổi chén trà, vụ uy hiếp lập tức biến thành án giết người, còn mọi nghi ngờ đều rơi lên người Thẩm Chiêu Ninh.
“Ta muốn kiểm tra nơi chén trà bị đánh tráo.”
Tống Vy nhìn Tạ Cảnh Hoài.
Hắn không phản đối, chỉ hỏi:
“Cô còn đứng vững được không?”
“Được.”
“Không cần trả lời nhanh như vậy.”
“Vậy đại nhân muốn ta suy nghĩ bao lâu?”
“Ít nhất đủ lâu để biết mình có đang nói thật hay không.”
Tống Vy im lặng vài nhịp rồi đáp:
“Ta vẫn đứng được. Nếu chóng mặt, ta sẽ nói.”
Tạ Cảnh Hoài lúc này mới gật đầu.
“Đi thôi.”
Ba ngày trước, lão phu nhân dùng trà trong gian ngoài của Thọ An đường.
Chiếc bàn thấp vẫn đặt cạnh cửa sổ. Bộ trà cụ đã bị Đại Lý tự thu giữ từ tối qua, nhưng căn phòng chưa được kiểm tra kỹ vì lúc ấy ưu tiên cứu người và tìm dấu vết trong Thanh Lan viện.
Tử Quyên được khiêng tới bằng kiệu mềm.
Nàng ta vẫn còn yếu, trên đầu quấn băng trắng. Hai thuộc hạ Đại Lý tự đứng hai bên, không để người trong phủ tới gần.
Tạ Cảnh Hoài hỏi:
“Người đổi chén trà đứng ở đâu?”
Tử Quyên chỉ về phía sau tấm bình phong.
“Lúc ấy nô tỳ đặt khay trà lên bàn rồi quay vào lấy khăn cho lão phu nhân. Khi trở lại, nô tỳ thấy một bàn tay từ phía sau bình phong thu về.”
“Ngươi không kiểm tra sao?”
“Nô tỳ có nhìn, nhưng phía sau đã không còn ai. Nô tỳ nghĩ mình nhìn nhầm.”
“Sau đó lão phu nhân uống trà?”
“Phải.”
“Chén trà ban đầu có dấu hiệu gì để phân biệt?”
Tử Quyên suy nghĩ một lúc.
“Lão phu nhân chỉ dùng chén men xanh có vẽ cành tùng. Trong khay có hai chiếc giống nhau. Một chén đựng trà, chén còn lại để tráng miệng.”
Kẻ đứng sau bình phong không cần mang chén khác vào.
Chỉ cần đổi vị trí hai chiếc chén rồi bỏ độc vào một trong số đó.
Tống Vy đi quanh chiếc bàn, kiểm tra từng khe gỗ cùng những kẽ hở giữa các viên gạch. Ba ngày qua căn phòng đã được quét dọn nhiều lần, gần như không còn dấu vết rõ ràng.
Cô dừng bên chân bàn phía sát bình phong.
Một chân bàn hơi kênh.
Bên dưới được chèn bằng một mảnh giấy gấp nhỏ. Khi Tống Vy cúi xuống rút mảnh giấy ra, ánh sáng từ cửa sổ chợt phản chiếu một chấm xanh nằm sâu trong khe gạch.
“Đưa ta cây trâm.”
Tạ Cảnh Hoài lấy cây trâm bạc từ khay vật dụng khám nghiệm đưa cho cô.
Tống Vy dùng đầu trâm khều vật đó ra.
Đó là một mảnh ngọc rất nhỏ, chỉ bằng nửa hạt gạo. Một mặt nhẵn bóng, mặt còn lại có vết vỡ mới. Màu xanh trong suốt dưới ánh sáng, gần giống hệt chiếc vòng Thẩm Ngọc Dao vẫn đeo trên cổ tay.
Tử Quyên vừa nhìn thấy đã lập tức nói:
“Chính là màu này.”
Tạ Cảnh Hoài dùng khăn sạch bọc mảnh ngọc lại.
“Không được kết luận chỉ dựa vào màu sắc.”
Hắn quay sang thuộc hạ.
“Đưa Thẩm Ngọc Dao tới gian chính. Đồng thời gọi Thu Cúc và những người ở bên nàng ta vào ngày lão phu nhân trúng độc. Tất cả phải tách riêng, không được nói chuyện với nhau.”
Thẩm Ngọc Dao được đưa tới sau gần nửa canh giờ.
Nàng ta vẫn mặc bộ váy màu nhạt từ sáng, mái tóc chỉ cài một cây trâm đơn giản. Chiếc vòng ngọc xanh vẫn còn trên cổ tay trái.
Lục thị cùng Thẩm Văn Khiêm cũng xuất hiện.
Vừa bước vào, Lục thị đã nhìn thấy Tử Quyên ngồi ở góc phòng. Sắc mặt bà ta thay đổi trong thoáng chốc rồi lập tức trở lại bình thường.
“Tử Quyên còn sống?”
Tạ Cảnh Hoài nhìn bà ta.
“Thẩm phu nhân có vẻ bất ngờ.”
“Ta nghe nói kho củi bị cháy, còn tưởng nàng ta đã xảy ra chuyện.”
“Tin chúng ta tìm thấy Tử Quyên chưa từng được công bố.”
Bàn tay Lục thị khẽ siết lại.
“Trong phủ xảy ra chuyện lớn như vậy, hạ nhân khó tránh khỏi bàn tán.”
“Nhưng không ai biết người được tìm thấy trong kho là ai.”
Lục thị mím môi.
“Tạ đại nhân gọi chúng tôi đến đây để tra hỏi vài câu nói vô tình sao?”
“Không.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn Thẩm Ngọc Dao.
“Bản quan muốn kiểm tra chiếc vòng của nhị cô nương.”
Thẩm Ngọc Dao theo bản năng giấu cổ tay ra sau lưng.
Động tác ấy khiến tất cả mọi người trong phòng đều nhìn nàng ta.
“Đây là vật riêng của ta.” Nàng ta cố giữ giọng bình tĩnh. “Tạ đại nhân là nam tử, sao có thể tùy tiện kiểm tra trang sức của nữ quyến?”
Tống Vy bước lên.
“Vậy để ta tháo giúp muội.”
Thẩm Ngọc Dao lùi lại.
“Tỷ tỷ, tỷ muốn làm gì?”
“Chỉ kiểm tra chiếc vòng.”
“Dựa vào đâu?”
“Dựa vào việc một người đeo vòng ngọc xanh đã đổi chén trà của tổ mẫu.”
Khuôn mặt Thẩm Ngọc Dao lập tức mất hết huyết sắc.
Lục thị bước tới chắn trước mặt con gái.
“Trong kinh thành có vô số người đeo vòng ngọc xanh. Chỉ dựa vào lời của một nha hoàn từng khai gian mà nghi ngờ Dao nhi, chẳng phải quá tùy tiện sao?”
Tạ Cảnh Hoài đặt mảnh ngọc vừa tìm thấy lên bàn.
“Vậy chỉ cần kiểm tra xem nó có thuộc về chiếc vòng hay không.”
Thẩm Văn Khiêm nhìn mảnh ngọc rồi quay sang con gái.
“Dao nhi, đưa vòng ra.”
“Phụ thân…”
“Nếu không liên quan đến con, kiểm tra xong sẽ trả lại.”
Thẩm Ngọc Dao nhìn từng người trong phòng. Cuối cùng, nàng ta chậm rãi đưa cổ tay ra.
Tống Vy dùng khăn lót tay rồi tháo chiếc vòng xuống.
Nó được tạo thành từ tám miếng ngọc nhỏ nối với nhau bằng chỉ vàng. Trên mỗi miếng đều khắc hoa văn mây. Một miếng nằm gần khóa vòng bị sứt mất một góc rất nhỏ.
Tạ Cảnh Hoài đặt mảnh ngọc vào vị trí đó.
Hai đường vỡ hoàn toàn trùng khớp.
Trong phòng lập tức vang lên những tiếng hít thở kinh ngạc.
Thẩm Ngọc Dao lùi lại.
“Không thể nào.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn nàng ta.
“Nhị cô nương giải thích thế nào?”
“Chiếc vòng bị sứt từ lâu rồi. Mảnh ngọc có thể rơi ở bất kỳ đâu.”
“Vậy nó bị sứt vào lúc nào?”
“Ta không nhớ.”
“Ba ngày trước cô có đến Thọ An đường không?”
“Có.”
Thẩm Ngọc Dao nhận ra mình trả lời quá nhanh, nhưng đã không kịp sửa lại.
Tạ Cảnh Hoài tiếp tục hỏi:
“Cô đến lúc nào?”
“Buổi sáng. Ta chỉ tới thỉnh an tổ mẫu rồi rời đi.”
“Tử Quyên nói chén trà bị đổi vào cuối giờ Tỵ.”
“Lúc đó ta đã trở về viện.”
“Có ai làm chứng?”
“Thu Cúc.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn thuộc hạ đang đứng bên cửa.
Người kia mở cuốn sổ lời khai.
“Thu Cúc khai rằng cuối giờ Tỵ, nhị cô nương sai nàng ta trở về lấy áo choàng. Khi quay lại Thọ An đường, nhị cô nương không còn ở trong phòng. Khoảng nửa canh giờ sau mới gặp lại ở vườn phía tây.”
Thẩm Ngọc Dao quay phắt sang Thu Cúc đang quỳ ngoài cửa.
“Ngươi nói dối!”
Thu Cúc dập đầu, khóc nức nở.
“Tiểu thư, nô tỳ không dám nói dối Đại Lý tự. Chính người bảo nô tỳ về lấy áo.”
“Ta bảo ngươi lấy áo, nhưng ta vẫn ở trong sân!”
“Trong sân không ai nhìn thấy người.”
“Ngươi…”
Thẩm Ngọc Dao giơ tay định đánh Thu Cúc nhưng bị thuộc hạ Đại Lý tự ngăn lại.
Tống Vy nhìn nàng ta.
“Muội đến sau bình phong, đổi chén trà rồi đánh rơi mảnh ngọc?”
“Không phải ta!”
“Vậy vì sao mảnh ngọc nằm dưới chân bàn?”
“Có người nhặt được rồi cố tình đặt ở đó để vu oan ta.”
“Người nào?”
“Ta không biết.”
“Lại là một người không biết tên.”
Giọng Tống Vy rất bình tĩnh.
“Người đó lấy vòng của muội, làm sứt một góc, mang mảnh ngọc đến Thọ An đường rồi giấu dưới chân bàn. Sau đó lại bỏ độc vào hũ mật ong, nhưng vừa hay muội là người lấy mật ong bôi lên miệng chén thuốc của ta.”
“Tỷ tỷ, tỷ đang cố ép tội muội!”
“Ta chỉ nhắc lại những việc muội thừa nhận.”
“Muội không hề biết mật ong có độc.”
“Cũng không biết chén trà của tổ mẫu bị đổi?”
“Không biết!”
“Vậy muội biết điều gì?”
Thẩm Ngọc Dao nghẹn lời.
Tử Quyên bỗng lên tiếng:
“Nhị tiểu thư.”
Giọng nàng ta rất yếu nhưng đủ khiến Thẩm Ngọc Dao cứng người.
“Hôm ấy tuy nô tỳ không nhìn thấy mặt người đổi chén trà, nhưng nô tỳ nghe thấy tiếng chiếc chuông bạc trên vòng va vào nhau.”
Tống Vy cúi nhìn chiếc vòng.
Bên cạnh khóa vòng có treo một quả chuông bạc nhỏ. Khi chuyển động, nó phát ra tiếng leng keng rất khẽ.
“Trong phủ chỉ có chiếc vòng này gắn chuông bạc.” Tử Quyên nói. “Đó là mẫu riêng lão gia đặt làm cho nhị tiểu thư.”
Thẩm Văn Khiêm nhắm mắt.
Chiếc vòng là quà sinh thần ông tự tay tặng con gái, đương nhiên không thể nhận nhầm.
Lục thị vẫn cố giữ bình tĩnh.
“Ngay cả như vậy cũng chỉ chứng minh Dao nhi từng đứng gần chiếc bàn. Không ai tận mắt thấy nó bỏ độc.”
“Đúng.”
Tạ Cảnh Hoài không phủ nhận.
“Nhưng Thẩm Ngọc Dao có mặt vào thời điểm chén trà bị đánh tráo, mảnh vòng của nàng ấy được tìm thấy tại hiện trường. Sau đó, chính nàng ấy lại mang chén thuốc có độc tới cho Thẩm đại cô nương.”
Hắn đặt chiếc vòng cùng mảnh ngọc vào hộp chứng cứ.
“Chỉ những điều đó đã đủ để đưa nàng ấy về Đại Lý tự thẩm vấn.”
Lục thị biến sắc.
“Không được!”
Hai thuộc hạ lập tức bước về phía Thẩm Ngọc Dao.
Lục thị chắn trước mặt con gái.
“Dao nhi là tiểu thư chưa xuất giá. Nếu bị áp giải đến Đại Lý tự, thanh danh của nó sẽ hoàn toàn bị hủy hoại.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn bà ta.
“Thẩm đại cô nương suýt bị chôn sống. Thẩm phu nhân khi ấy dường như không lo thanh danh của nàng ấy bị hủy hoại.”
“Chiêu Ninh mang tội đầu độc tổ mẫu…”
“Lời khai buộc tội nàng ấy đã được xác nhận là giả.”
Thẩm Văn Khiêm giật mình.
“Ý Tạ đại nhân là sao?”
Tạ Cảnh Hoài nhìn sang Tử Quyên.
Nàng ta cúi đầu, run rẩy nói:
“Đại cô nương không hề dâng chén trà. Gói thạch tín dưới gối cũng do nô tỳ đặt vào.”
Sắc mặt Thẩm Văn Khiêm trắng bệch.
“Ngươi nói gì?”
“Đại cô nương bị vu oan.”
Tử Quyên dập đầu xuống đất.
“Nô tỳ có tội.”
Thẩm Văn Khiêm loạng choạng lùi lại một bước.
Ông từng không cho con gái giải thích, sai người nhốt nàng rồi mặc cho Lục thị xử lý. Nếu Tạ Cảnh Hoài không xuất hiện ở bãi tha ma, Thẩm Chiêu Ninh đã bị chôn sâu dưới đất, vĩnh viễn mang theo tội danh mưu hại tổ mẫu.
“Chiêu Ninh…”
Ông nhìn Tống Vy, môi run lên.
“Phụ thân không cần xin lỗi ta lúc này.”
Tống Vy ngắt lời.
“Người cần nghe lời xin lỗi ấy đã chết trong quan tài rồi.”
Thẩm Văn Khiêm không hiểu ý nghĩa thật sự của câu nói, nhưng nét mặt vẫn xám đi.
Trong tay áo, chiếc gương đồng khẽ lạnh.
Thẩm Chiêu Ninh xuất hiện trên mặt gương, lặng lẽ nhìn người phụ thân mình từng mong đợi suốt mười năm. Nàng không khóc, cũng không tỏ ra oán hận.
Chỉ có sự thất vọng đã hoàn toàn lắng xuống.
Hai thuộc hạ Đại Lý tự tiến tới giữ lấy Thẩm Ngọc Dao.
Nàng ta vùng vẫy.
“Buông ta ra! Ta là con gái của Thẩm Thượng thư, các ngươi không thể đối xử với ta như phạm nhân!”
Tạ Cảnh Hoài lạnh nhạt nói:
“Trước khi điều tra rõ, bản quan chỉ tạm giữ cô với tư cách nghi phạm.”
“Ta không đi!”
Thẩm Ngọc Dao quay sang Lục thị.
“Mẫu thân, cứu con!”
Lục thị định bước lên nhưng bị người của Đại Lý tự ngăn lại.
“Lão gia!” Bà ta nhìn Thẩm Văn Khiêm. “Dao nhi cũng là con gái chàng. Chàng định đứng nhìn người ta đưa nó đi sao?”
Thẩm Văn Khiêm siết chặt tay.
“Tạ đại nhân, có thể giữ Dao nhi trong phủ không?”
“Đêm qua nàng ấy bị giữ trong phủ, nhưng vẫn có người phóng hỏa giết nhân chứng để bảo vệ nàng ấy.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn ông.
“Thẩm đại nhân còn cho rằng nơi này thích hợp để giữ nghi phạm sao?”
Thẩm Văn Khiêm không trả lời được.
Thẩm Ngọc Dao bị đưa ra ngoài.
Khi đi ngang qua Tống Vy, nàng ta đột nhiên ngừng chống cự. Vẻ hoảng loạn trên khuôn mặt biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo chưa từng xuất hiện trước đây.
“Tỷ tỷ nghĩ bắt được muội là kết thúc sao?”
Tống Vy nhìn nàng ta.
“Đây mới chỉ là bắt đầu.”
“Có những chuyện không phải tỷ muốn điều tra là có thể điều tra.”
Thẩm Ngọc Dao hạ thấp giọng.
“Chiếc chìa khóa ấy không cứu được tỷ đâu.”
Tống Vy chưa từng nói với nàng ta rằng đã tìm thấy chiếc chìa khóa.
Ánh mắt cô lập tức thay đổi.
“Muội biết chiếc chìa khóa mở thứ gì?”
Thẩm Ngọc Dao không đáp.
Khóe môi nàng ta cong lên thành một nụ cười nhợt nhạt rồi mặc cho thuộc hạ Đại Lý tự đưa đi.
Lục thị đứng chết lặng trong gian phòng.
Tạ Cảnh Hoài nhìn bà ta.
“Kể từ bây giờ, Thẩm phu nhân không được rời khỏi phủ. Tất cả thư từ và người ra vào viện của bà đều phải qua kiểm tra.”
“Tạ đại nhân muốn giam cả ta?”
“Bản quan chỉ tránh để thêm một nhân chứng hoặc nghi phạm biến mất.”
Lục thị nhìn hắn, sự mềm mỏng thường ngày cuối cùng cũng rạn vỡ.
“Đại nhân đừng quên đây là phủ Thượng thư.”
“Ta biết.”
Tạ Cảnh Hoài cài lại hộp đựng chiếc vòng ngọc.
“Bởi vậy bản quan mới tự mình đứng đây.”
Sau khi Thẩm Ngọc Dao bị áp giải đi, Tống Vy trở về Thanh Lan viện.
Cơ thể cô đã mệt đến mức gần như không còn cảm giác. Vừa bước qua cửa, cơn chóng mặt lập tức kéo đến.
Lần này Tống Vy không kịp vịn vào cột.
Tạ Cảnh Hoài đưa tay ôm lấy vai cô, giữ cả người đứng vững.
“Cô đã hứa sẽ nói khi chóng mặt.”
“Ta chưa kịp nói.”
“Cô còn định chờ đến lúc nào?”
“Sau khi đứng vững.”
“Vậy có lẽ ta phải chờ rất lâu.”
Hắn đỡ cô ngồi xuống ghế rồi rót một chén nước ấm.
Tống Vy nhìn chén nước.
Tạ Cảnh Hoài nói:
“Đã có người thử.”
“Ta chưa hỏi.”
“Ánh mắt cô hỏi.”
Tống Vy cầm chén nước uống từng ngụm nhỏ. Hơi ấm làm dịu cổ họng, nhưng cơn đau đầu vẫn âm ỉ.
“Đại nhân tin Thẩm Ngọc Dao là hung thủ chính sao?”
“Không.”
Tạ Cảnh Hoài trả lời không chút do dự.
“Nàng ta có liên quan đến cả hai vụ đầu độc, nhưng Phùng Lục không phải người nàng ta có thể tự mình điều động.”
“Người phóng hỏa đến từ Vĩnh Xương kho.”
“Cũng là nơi số bạc cứu tế từng được chuyển tới.”
Tống Vy đặt chén xuống.
“Người đứng sau Lục thị đang bảo vệ Ngọc Dao?”
“Hoặc bảo vệ bí mật mà Ngọc Dao biết.”
“Vì vậy trước khi chết, Phùng Lục phải để lại lời nàng ta vô tội.”
“Để mọi tội danh dừng ở một kẻ đã chết, hoặc chuyển sang người khác.”
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân vội vã.
Một thuộc hạ Đại Lý tự bước vào, trên vai còn phủ bụi đường.
“Đại nhân, đã bắt được Trần đại phu.”
Tống Vy lập tức ngẩng đầu.
“Ở đâu?”
“Ông ta cải trang thành thương nhân, định rời thành bằng đường thủy. Người của chúng ta bắt được tại bến Tĩnh Hà.”
“Gia quyến đâu?”
“Đã được đưa lên một con thuyền khác từ ba ngày trước. Thuộc hạ đã cho người truy đuổi.”
Tạ Cảnh Hoài hỏi:
“Trên người ông ta có gì?”
Thuộc hạ lấy ra một túi vải đã niêm phong.
“Ngân phiếu, giấy thông hành mang tên giả và thứ này.”
Bên trong là một miếng ngọc bài màu đen, chỉ dài bằng hai ngón tay. Một mặt khắc hình giao long ẩn trong mây, mặt còn lại là chữ “Dận”.
Tạ Cảnh Hoài vừa nhìn thấy, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lẽo.
Tống Vy hỏi:
“Đại nhân nhận ra?”
“Đây là lệnh bài ra vào biệt viện của Tam hoàng tử.”
Căn phòng im bặt.
Tam hoàng tử Tiêu Dận là người được hoàng đế sủng ái nhất trong số các hoàng tử trưởng thành. Mẫu tộc của hắn nắm quyền trong Hộ bộ, cũng chính là nơi từng phụ trách khoản bạc cứu tế mất tích mười năm trước.
Tống Vy nhìn miếng ngọc bài.
“Trần đại phu là người của Tam hoàng tử?”
“Chưa thể kết luận chỉ dựa vào một tấm lệnh bài.”
“Nhưng ít nhất người giúp ông ta bỏ trốn có liên quan đến hoàng tử.”
Tạ Cảnh Hoài khép túi chứng cứ lại.
“Trần đại phu đã khai gì chưa?”
“Ông ta không chịu nói. Chỉ yêu cầu được gặp riêng Thẩm đại cô nương.”
Tống Vy hơi khựng lại.
“Gặp ta?”
“Ông ta nói nếu đại cô nương muốn biết ai đã siết cổ mình, phải đến trước khi trời tối.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mặt trời đã ngả về phía tây.
Từ Thẩm phủ đến Đại Lý tự mất gần nửa canh giờ.
Hắn đứng dậy.
“Chuẩn bị xe.”
Tống Vy cũng định đứng lên nhưng Tạ Cảnh Hoài đưa tay giữ vai cô lại.
“Cô ở đây.”
“Người ông ta muốn gặp là ta.”
“Có thể là bẫy.”
“Trần đại phu đang bị giam trong Đại Lý tự.”
“Bẫy không nhất thiết phải giết cô.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn thẳng vào mắt cô.
“Hắn có thể muốn xác nhận cô đã tìm thấy những gì, hoặc truyền một lời đe dọa thay người khác.”
“Vậy càng phải gặp.”
“Cô không sợ?”
Tống Vy nhìn miếng ngọc bài màu đen.
“Ta từng tỉnh lại trong quan tài.”
Giọng cô rất nhẹ nhưng không hề do dự.
“Sau chuyện đó, thứ khiến ta sợ nhất không còn là cái chết.”
“Vậy là gì?”
“Là chết mà vẫn không biết vì sao mình bị giết.”
Tạ Cảnh Hoài im lặng hồi lâu.
Cuối cùng, hắn lấy chiếc áo choàng đen đang đặt trên ghế, khoác lại lên vai cô.
“Ta sẽ đi cùng.”
Bên ngoài, xe ngựa của Đại Lý tự đã được chuẩn bị.
Khi Tống Vy bước lên xe, trong tay áo, chiếc gương đồng đột nhiên lạnh đến thấu xương.
Thẩm Chiêu Ninh hiện lên giữa lớp sương trắng. Nàng nhìn tấm ngọc bài trên tay Tạ Cảnh Hoài, khuôn mặt đầy hoảng sợ.
“Tống cô nương…”
“Cô nhớ ra điều gì?”
Thẩm Chiêu Ninh đưa tay ôm lấy cổ mình.
“Trước khi dải lụa siết xuống, ta nghe thấy Ngọc Dao nói một câu.”
“Nàng ta nói gì?”
Bóng dáng Thẩm Chiêu Ninh run lên.
“Nàng ta nói… điện hạ không thể để cô sống đến ngày mai.”
Bánh xe bắt đầu chuyển động.
Phía trước, mái ngói đen của Đại Lý tự dần hiện ra dưới ánh chiều tà.
Tống Vy siết chặt chiếc gương.
Vụ án đã không còn chỉ là ân oán giữa những người trong Thẩm phủ.
Người muốn Thẩm Chiêu Ninh chết có thể chính là hoàng tử đang được sủng ái nhất triều đình.
