Mượn Nàng Một Đời, Trả Một Mối Oan

08 — Người đã xác nhận nàng chết

Xe ngựa rời Thẩm phủ khi mặt trời chỉ còn cách đường chân trời một đoạn ngắn.

Tống Vy dựa vào thành xe, lòng bàn tay giữ chiếc gương đồng lạnh buốt. Bóng dáng Thẩm Chiêu Ninh đã biến mất sau khi nói ra câu cuối cùng, nhưng lớp sương trên mặt gương vẫn chưa tan.

“Điện hạ không thể để cô sống đến ngày mai.”

Nếu ký ức ấy chính xác, Thẩm Ngọc Dao không chỉ biết về chiếc chìa khóa. Nàng ta còn trực tiếp nhận lệnh từ một người được gọi là điện hạ.

Tạ Cảnh Hoài ngồi đối diện, đang xem lại tấm lệnh bài màu đen thu được trên người Trần đại phu.

Tống Vy hỏi:

“Có thể làm giả thứ này không?”

“Có thể.”

“Tấm lệnh bài không đủ chứng minh Trần đại phu là người của Tam hoàng tử?”

“Không đủ.” Tạ Cảnh Hoài xoay mặt ngọc về phía ánh sáng. “Hình giao long cùng chữ khắc đều rất giống đồ thật, nhưng không có danh sách ra vào biệt viện để đối chiếu. Cũng có khả năng người khác cố tình đặt nó lên người Trần đại phu để dẫn chúng ta tới Tam hoàng tử.”

“Đại nhân không tin bất cứ thứ gì sao?”

“Ta chỉ tin chứng cứ.”

“Nhưng chứng cứ trước mặt đại nhân cũng bị nghi ngờ.”

“Bởi vì người làm giả chứng cứ cũng biết chúng ta sẽ nhìn thấy nó.”

Tạ Cảnh Hoài cất lệnh bài vào túi niêm phong.

“Một vật xuất hiện đúng lúc thường có hai khả năng. Hoặc chúng ta đã tìm đúng hướng, hoặc có người muốn chúng ta đi theo hướng ấy.”

Tống Vy nhìn hắn.

“Vậy đại nhân vẫn sẽ điều tra Tam hoàng tử?”

“Điều tra.”

Hắn đáp không chút do dự.

“Nhưng không kết tội trước khi có bằng chứng.”

Xe xóc qua một đoạn đường lát đá không bằng phẳng. Tống Vy theo quán tính nghiêng người sang một bên. Tạ Cảnh Hoài đưa tay giữ lấy vai cô, chờ xe ổn định mới buông ra.

“Cô có thể nhắm mắt nghỉ một lát.”

“Từ đây đến Đại Lý tự không xa.”

“Đủ để cô ngủ một giấc ngắn.”

“Ta sợ khi tỉnh lại, Trần đại phu đã chết.”

“Đại Lý tự không dễ giết người như Thẩm phủ.”

Tống Vy nhìn tấm rèm đang lay động.

“Người của Vĩnh Xương kho có thể vào Thẩm phủ làm phu xe, mang độc trong miệng rồi phóng hỏa ngay giữa ban ngày. Ta không cho rằng Đại Lý tự tuyệt đối an toàn.”

Tạ Cảnh Hoài không phản bác.

Hắn vén rèm, dặn người cưỡi ngựa bên ngoài:

“Truyền lệnh về trước. Thay toàn bộ người canh phòng Trần đại phu, thức ăn và nước uống đều không được đưa vào trước khi ta trở lại.”

Thuộc hạ lập tức thúc ngựa đi trước.

Tống Vy khẽ hỏi:

“Đại nhân không cảm thấy ta quá đa nghi sao?”

“Người vừa sống lại từ quan tài có quyền đa nghi.”

“Vậy còn đại nhân?”

“Ta tra án.”

Hắn nhìn cô.

“Đa nghi là công việc.”

Đại Lý tự nằm ở phía đông hoàng thành.

Khi xe ngựa dừng trước bậc đá, trời đã chuyển sang màu xám sẫm. Hai hàng đèn lồng lần lượt được thắp sáng dưới mái hiên, phản chiếu lên tấm biển đen treo giữa cổng chính.

Tạ Cảnh Hoài đưa Tống Vy vào bằng cửa bên, tránh những người đang chờ giải quyết công vụ phía trước.

Trần đại phu không bị giam trong đại lao mà được giữ ở một phòng thẩm vấn riêng. Hai tay ông ta bị khóa vào vòng sắt trên bàn. Áo khoác ngoài đã bị tháo, tóc rối tung, khuôn mặt tiều tụy hơn rất nhiều so với lúc ở Thẩm phủ.

Nghe tiếng cửa mở, ông ta lập tức ngẩng đầu.

Ánh mắt vừa chạm vào Tống Vy, Trần đại phu liền cứng người.

“Cô thật sự còn sống…”

Tống Vy ngồi xuống phía đối diện.

“Ông đã biết chuyện này từ lúc bỏ trốn.”

“Ta nghe người tới báo, nhưng vẫn không tin.”

“Vì sao?”

Trần đại phu nhìn vết siết quanh cổ cô.

“Ta đã bắt mạch cho cô.”

“Ông xác nhận ta chết sao?”

“Mạch của cô khi ấy gần như không còn. Hơi thở cũng rất yếu.”

“Gần như không còn không có nghĩa là đã chết.”

Trần đại phu tránh ánh mắt cô.

Tống Vy nhìn bàn tay ông ta.

Một người hành nghề y nhiều năm không thể không phân biệt được người chết với người còn sống. Huống hồ cơ thể Thẩm Chiêu Ninh khi ấy vẫn còn ấm, đồng tử chưa giãn hoàn toàn, đầu ngón tay tuy lạnh nhưng chưa xuất hiện tử ban.

Ông ta không chẩn đoán sai.

Ông ta cố ý xác nhận nàng đã chết.

Tạ Cảnh Hoài đặt tấm lệnh bài đen lên bàn.

“Ông muốn gặp Thẩm đại cô nương. Bây giờ nàng ấy đã đến.”

Trần đại phu nhìn tấm lệnh bài, sắc mặt càng khó coi.

“Gia đình ta đâu?”

“Người của Đại Lý tự đang truy tìm con thuyền đưa họ rời kinh.”

“Các ngài phải cứu họ.”

“Trước hết ông phải nói họ đang bị ai khống chế.”

Trần đại phu lắc đầu.

“Nếu ta khai, họ sẽ chết.”

“Nếu ông không khai, họ vẫn có thể chết.”

“Các ngài không hiểu.”

Ông ta siết chặt hai tay đến mức xiềng sắt va vào mặt bàn.

“Những người đó có tai mắt khắp kinh thành. Ngay cả trong Đại Lý tự…”

Trần đại phu đột ngột ngừng lại, ánh mắt nhìn về phía cánh cửa đóng kín.

Tạ Cảnh Hoài hỏi:

“Ông yêu cầu gặp Thẩm đại cô nương trước khi trời tối. Vì sao?”

“Bởi vì sau khi trời tối, ta không chắc mình còn sống.”

“Ông đã uống độc rồi?”

“Không.”

“Vậy ai sẽ giết ông?”

Trần đại phu im lặng.

Tống Vy lên tiếng:

“Người từng sai ông xác nhận ta đã chết.”

Cơ mặt Trần đại phu khẽ co lại.

Chỉ một phản ứng rất nhỏ đã đủ cho cô biết mình đoán đúng.

“Lúc ta trúng độc, ông được gọi tới sau bao lâu?”

“Khoảng một khắc.”

“Ai gọi ông tới?”

“Tiểu Hồng.”

Cái tên ấy cuối cùng cũng xuất hiện.

Tiểu Hồng là nha hoàn thứ hai được Chu Toàn sai dọn Thanh Lan viện. Sau khi căn phòng bị lau sạch, nàng ta liền mất tích.

“Lúc ông bước vào, trong phòng còn có những ai?”

“Thẩm nhị cô nương, Tiểu Hồng và Chu Toàn.”

“Lục thị không có mặt sao?”

“Phu nhân đứng sau bức rèm ở gian ngoài.”

“Lúc đó ta còn sống không?”

Trần đại phu cúi đầu.

“Còn.”

Căn phòng yên lặng.

Dù đã biết đáp án, nghe chính miệng ông ta thừa nhận vẫn khiến chiếc gương trong tay áo Tống Vy lạnh đi.

“Vậy tiếp đó ông đã làm gì?”

“Ta bắt mạch cho cô.”

“Sau đó thì sao?”

“Ta nói cô đã chết.”

“Vì sao lại nói như vậy?”

Trần đại phu nhắm mắt.

“Bọn họ giữ vợ con ta.”

Tống Vy không nổi giận.

“Trước khi ông tới, ta đã bị siết cổ chưa?”

Trần đại phu khẽ gật đầu.

“Vết siết đã xuất hiện. Nhưng khi ta bắt mạch, cô vẫn còn hơi thở.”

“Người nào dùng dải lụa?”

“Tiểu Hồng.”

Những ngón tay Tống Vy chậm rãi siết lại.

Trong ký ức cuối cùng của nguyên chủ, một người túm tóc nàng từ phía sau. Dải lụa siết chéo sang bên phải, chứng tỏ hung thủ thuận tay trái.

“Tiểu Hồng thuận tay nào?”

“Tay trái.”

Mọi dấu vết đều trùng khớp.

“Sau khi ông xác nhận ta chết, ai chuẩn bị quan tài?”

“Chu Toàn đã chuẩn bị từ trước.”

“Lúc đó ta vẫn còn sống.”

“Ta biết.”

“Vậy mà ông vẫn để họ đặt ta vào quan tài?”

Trần đại phu không dám ngẩng đầu.

“Ta không còn lựa chọn.”

“Ông có.”

Giọng Tống Vy rất nhẹ.

“Chỉ là ông chọn mạng của người nhà mình thay vì mạng của ta.”

Trần đại phu run lên nhưng không phản bác.

Tống Vy cũng không tiếp tục ép hỏi chuyện ấy. Cô không cần một lời xin lỗi của kẻ đã nhìn người khác bị chôn sống rồi quay lưng bỏ đi.

Điều cô cần là sự thật.

“Độc ô đầu trên miệng chén từ đâu tới?”

“Do ta đưa cho Tiểu Hồng.”

“Là ông pha chế?”

“Phải.”

“Người nào ra lệnh cho ông?”

Trần đại phu nhìn Tạ Cảnh Hoài.

“Nếu ta nói, các ngài có thể bảo vệ gia đình ta không?”

Tạ Cảnh Hoài đáp:

“Ta có thể hứa Đại Lý tự sẽ cố hết sức tìm họ và bảo vệ theo pháp luật. Ta không hứa điều mình chưa chắc làm được.”

“Ngài không thể nói một câu khiến ta yên lòng sao?”

“Lời nói dối không cứu được người nhà ông.”

Trần đại phu cười khổ.

“Quả nhiên là Tạ đại nhân.”

Ông ta cúi đầu rất lâu rồi mới nói:

“Độc được chuyển tới từ Vĩnh Xương kho. Người đưa thuốc là Phùng Lục.”

“Phùng Lục đã chết.”

Trần đại phu giật mình.

“Chết thế nào?”

“Phóng hỏa giết Tử Quyên thất bại rồi tự sát.”

Sắc mặt Trần đại phu trắng bệch.

“Vậy họ đã bắt đầu diệt khẩu.”

“Phùng Lục chỉ là người truyền độc.” Tạ Cảnh Hoài nhắc lại câu hỏi. “Ai ra lệnh?”

“Ta chưa từng gặp người đó.”

“Nhưng ông có lệnh bài của Tam hoàng tử.”

“Lệnh bài được Phùng Lục giao cho ta cùng giấy thông hành. Hắn nói chỉ cần đến bến Tĩnh Hà, có người nhìn thấy lệnh bài sẽ đưa gia đình ta rời kinh.”

“Ông không biết thật giả?”

“Không.”

“Vậy ai liên lạc với Lục thị?”

Trần đại phu do dự rồi đáp:

“Một người được gọi là Hứa tiên sinh.”

Tạ Cảnh Hoài hơi nheo mắt.

“Hứa Tùng?”

Trần đại phu kinh ngạc.

“Đại nhân biết hắn?”

“Hứa Tùng từng là chủ sự trong Hộ bộ. Mười năm trước bị bãi chức vì làm mất sổ sách cứu tế, sau đó không rõ tung tích.”

“Ta chỉ gặp hắn hai lần. Hắn thường che nửa khuôn mặt, nhưng Lục phu nhân đối với hắn rất kính sợ.”

“Hắn là người của Tam hoàng tử?”

“Phùng Lục nói như vậy. Nhưng ta chưa từng tận mắt thấy hắn bước vào phủ hoàng tử.”

Tạ Cảnh Hoài ra hiệu cho người ghi chép không bỏ sót từng câu.

Tống Vy hỏi:

“Mười năm trước, mẹ ta cũng do ông chữa bệnh?”

Trần đại phu lập tức im lặng.

Phản ứng của ông ta đã là câu trả lời.

“Trong ngăn bí mật ở Ngưng Hương viện có bã thuốc cùng ghi chép triệu chứng của bà ấy.”

Tống Vy nhìn thẳng vào ông ta.

“Mẹ ta không chết vì suy kiệt sau sinh.”

Hai vai Trần đại phu chậm rãi sụp xuống.

“Phải.”

“Bà ấy chết vì bị đầu độc?”

“Phải.”

Chiếc gương đồng trong tay áo rung lên rất nhẹ.

Thẩm Chiêu Ninh xuất hiện trên mặt gương. Nàng đứng giữa lớp sương trắng, khuôn mặt không còn chút máu.

Dù đã nghi ngờ suốt nhiều năm, đây là lần đầu tiên nàng nghe chính người từng chữa bệnh cho mẹ thừa nhận.

Tống Vy giữ giọng bình tĩnh.

“Là loại độc gì?”

“Thạch tín.”

“Ông là người bỏ vào thuốc?”

“Ban đầu không phải ta.”

Trần đại phu cúi đầu.

“Ta được mời tới khi Diệp phu nhân đã trúng độc một thời gian. Lúc ấy bà thường xuyên đau bụng, nôn mửa, tay chân tê dại. Ta nhận ra dấu hiệu nhưng không dám nói.”

“Vì sao?”

“Lục thị cho ta xem giấy vay nợ của phụ thân. Bà ta nói nếu ta hé lộ một chữ, cả nhà ta sẽ bị bán làm nô.”

“Sau đó ông tiếp tục cho độc vào thuốc?”

“Nếu ta không làm, người khác cũng sẽ làm.”

“Đó là lý do ông dùng để tự tha thứ suốt mười năm?”

Trần đại phu cứng người.

Tống Vy không chờ câu trả lời.

“Diệp Thanh Nhu phát hiện chuyện gì?”

“Một khoản bạc rất lớn được chuyển qua ngân trang của bà ấy. Diệp phu nhân lần theo sổ sách, phát hiện ấn tín của Thẩm đại nhân bị lấy trộm, còn Vĩnh Xương kho là nơi nhận bạc.”

“Bà ấy định báo quan?”

“Phải.”

“Vậy nên họ giết bà ấy.”

Trần đại phu khẽ gật đầu.

“Hứa tiên sinh nói nếu cuốn sổ bị giao cho Đại Lý tự, không chỉ Lục gia mà rất nhiều quan lại trong Hộ bộ sẽ bị liên lụy.”

“Bao gồm Tam hoàng tử?”

“Ta không biết.”

“Ông vừa nói thật được một nửa lại muốn giấu nửa còn lại?”

“Ta thật sự không biết người đứng sau Hứa Tùng là ai.”

Trần đại phu nhìn tấm lệnh bài màu đen.

“Nhưng mười năm trước, mỗi lần Hứa Tùng tới Vĩnh Xương kho, xe ngựa của hắn đều mang dấu hiệu giống giao long trên tấm lệnh bài này.”

Tạ Cảnh Hoài hỏi:

“Sau khi Diệp Thanh Nhu chết, ai đốt Bách Phúc ngân trang?”

“Chu Toàn dẫn người tới.”

Lại là Chu Toàn.

Hắn không chỉ giúp Lục thị xử lý Thẩm Chiêu Ninh. Mười năm trước, hắn đã là người thiêu hủy sổ sách của Diệp Thanh Nhu.

“Người nhà ông hiện bị giữ ở đâu?” Tạ Cảnh Hoài hỏi.

“Ta chỉ biết họ được đưa lên thuyền. Phùng Lục nói con thuyền sẽ đi qua kênh phía tây rồi tới bến Thanh Dương trước khi trời tối.”

“Người của ta đã đuổi theo.”

Trần đại phu run giọng:

“Các ngài phải nhanh lên. Nếu Phùng Lục không tới bến, người trên thuyền sẽ biết kế hoạch thất bại.”

Tạ Cảnh Hoài nhìn sắc trời ngoài cửa sổ.

Mặt trời đã gần lặn.

“Còn Tôn ma ma?”

Tống Vy hỏi.

Trần đại phu đột ngột ngẩng đầu.

“Cô biết bà ấy còn sống?”

“Ta chỉ biết bà ấy mất tích.”

Trần đại phu mím môi.

“Tôn ma ma bị nhốt dưới Vĩnh Xương kho.”

Tống Vy lập tức đứng dậy.

“Bà ấy vẫn còn sống?”

“Ít nhất đến sáng nay còn sống.”

“Vì sao họ không giết bà ấy?”

“Bà ta giữ bản danh sách những người từng tham gia chuyển bạc cứu tế. Hứa Tùng đã tra hỏi suốt một tháng nhưng Tôn ma ma không chịu khai nơi cất giấu.”

“Bà ấy bị giam ở vị trí nào?”

“Dưới căn phòng đặt bàn thờ Thần Tài. Phía sau bàn thờ có một cơ quan mở xuống hầm.”

Tạ Cảnh Hoài lập tức ra lệnh:

“Điều hai đội tới Vĩnh Xương kho. Một đội bao vây bên ngoài, đội còn lại chờ lệnh của ta mới được tiến vào. Không để bất kỳ xe hàng nào rời đi.”

“Vâng.”

Thuộc hạ vừa quay người, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng động rất nhỏ.

Giống như dây cung bật khỏi ngón tay.

Ánh mắt Tạ Cảnh Hoài lập tức thay đổi.

Hắn đẩy mạnh Tống Vy sang một bên.

Một mũi tên ngắn xuyên qua khe cửa sổ, bay thẳng về phía Trần đại phu. Tạ Cảnh Hoài rút đao gạt mũi tên, nhưng đầu tên vẫn sượt qua cánh tay trái của hắn trước khi cắm xuống mặt bàn.

Máu lập tức thấm qua lớp áo đen.

“Có thích khách!”

Tiếng quát vang khắp hành lang.

Thuộc hạ Đại Lý tự đồng loạt rút đao, một nhóm lao ra sân truy đuổi. Cửa phòng thẩm vấn được đóng lại, hai người lập tức chắn trước Trần đại phu.

Tống Vy giữ lấy cánh tay Tạ Cảnh Hoài.

“Đầu tên có độc.”

Trên phần kim loại xuất hiện một lớp chất lỏng màu xanh nhạt. Dù vết thương chỉ sượt qua da, không ai biết lượng độc đã thấm vào bao nhiêu.

“Chỉ là vết xước.”

Tạ Cảnh Hoài định rút tay lại nhưng Tống Vy giữ chặt hơn.

“Ngồi xuống.”

“Ta không sao.”

“Đại nhân vừa nói câu này giống hệt ta.”

Tạ Cảnh Hoài nhìn cô.

“Ta chưa từng nói cô không được học theo.”

“Ta cũng chưa từng nói đại nhân được quyền xem nhẹ mạng mình.”

Tống Vy dùng dao ngắn hắn đã đưa cho cô cắt phần tay áo quanh vết thương. Cô ép máu chảy ra ngoài, rửa sạch bằng rượu mạnh rồi lấy thuốc giải độc trong hòm cấp cứu của phòng thẩm vấn rắc lên.

Vết cắt không sâu, nhưng vùng da chung quanh đã bắt đầu đỏ lên.

“Cánh tay có tê không?”

“Chưa.”

“Có thấy chóng mặt không?”

“Không.”

“Tim có đập nhanh không?”

Tạ Cảnh Hoài nhìn vẻ nghiêm túc của cô.

“Thẩm đại cô nương đang thẩm vấn ta sao?”

“Đại nhân có thể không trả lời.”

Tống Vy quấn băng quanh cánh tay hắn rồi thắt nút.

“Sau đó ta sẽ bảo tất cả mọi người rằng Tạ đại nhân bị thương nhưng từ chối hợp tác.”

“Cô đang uy hiếp mệnh quan triều đình?”

“Ta chỉ ghi lại tình trạng của người bị thương.”

Khóe môi Tạ Cảnh Hoài hơi cong lên.

“Không tê, không chóng mặt, tim vẫn bình thường.”

Tống Vy bắt mạch cho hắn thêm một lúc mới buông tay.

“Trong nửa canh giờ tới không được vận động mạnh.”

“Ta phải đến Vĩnh Xương kho.”

“Vậy để người khác dẫn đội.”

“Tôn ma ma là nhân chứng của đại án. Kho hàng có thể có mật đạo cùng mai phục. Ta phải tự mình đi.”

“Đại nhân vừa bị trúng tên độc.”

“Cô vừa trúng độc, bị siết cổ, sốt cao nhưng vẫn chạy khắp Thẩm phủ.”

Tống Vy nhất thời không phản bác được.

Tạ Cảnh Hoài đứng dậy.

“Ta sẽ mang theo đại phu.”

“Ta cũng đi.”

“Không được.”

“Tôn ma ma từng chăm sóc mẹ ta. Bà ấy có thể chỉ tin người của Diệp gia.”

“Vĩnh Xương kho không phải nội viện Thẩm phủ. Nếu xảy ra giao chiến, ta không thể vừa bắt người vừa bảo vệ cô.”

“Đại nhân không cần bảo vệ ta.”

“Nhưng ta cần.”

Câu trả lời quá nhanh khiến cả hai cùng im lặng.

Tạ Cảnh Hoài dường như cũng nhận ra lời mình vừa nói. Hắn quay sang kiểm tra mũi tên trên bàn, giọng trở lại bình tĩnh.

“Cô ở trong xe, không được tự ý bước xuống trước khi có lệnh.”

Tống Vy nhìn hắn.

“Đại nhân đồng ý cho ta đi?”

“Ta biết nếu không đồng ý, cô sẽ tìm cách khác.”

“Ta không liều lĩnh như vậy.”

“Cô đã trở về nơi vừa giết mình khi độc chưa giải hết.”

“Đại nhân định nhắc lại chuyện đó bao lâu?”

“Cho tới khi cô biết sợ.”

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Người truy đuổi thích khách trở về, sắc mặt khó coi.

“Đại nhân, kẻ bắn tên đã bỏ trốn qua mái nhà phía tây. Hắn chuẩn bị sẵn ngựa ở con hẻm phía sau.”

Tạ Cảnh Hoài hỏi:

“Có để lại dấu vết gì không?”

“Chỉ tìm thấy thứ này.”

Thuộc hạ đặt một miếng vải lên bàn. Đó là nửa mảnh tua rua màu tím sẫm, đầu chỉ thêu hình giao long.

Giống hệt hoa văn trên lệnh bài của Tam hoàng tử.

Trần đại phu nhìn mảnh tua rua, cả người run lên.

“Họ sẽ không để bất kỳ ai sống.”

Tạ Cảnh Hoài đặt bản lời khai trước mặt ông ta.

“Vậy ký tên.”

Trần đại phu cầm bút. Bàn tay run dữ dội khiến mực nhỏ xuống giấy, nhưng cuối cùng ông ta vẫn viết tên mình rồi điểm chỉ.

Tạ Cảnh Hoài giao bản lời khai cho thuộc hạ niêm phong.

“Chuyển Trần đại phu sang mật thất phía đông. Chỉ người mang lệnh bài của ta mới được tới gần.”

“Vâng.”

Ngay lúc ấy, một người khác vội vã chạy vào.

“Đại nhân, người giám sát Vĩnh Xương kho vừa gửi tin.”

“Chuyện gì?”

“Kho hàng bắt đầu chuyển đồ. Một cỗ xe kín đã rời cổng sau, bên trong có một phụ nữ lớn tuổi bị trói. Xe đang đi về hướng bến Thanh Dương.”

Tống Vy siết chặt chiếc gương đồng.

Tôn ma ma đã bị đưa đi.

Cùng hướng với con thuyền đang giữ gia đình Trần đại phu.

Tạ Cảnh Hoài cầm đao, bước nhanh ra cửa.

“Truyền lệnh đóng bến Thanh Dương. Một đội chặn đường bộ, một đội khóa đường thủy.”

Hắn quay đầu nhìn Tống Vy.

“Cô theo sát ta.”

Bầu trời bên ngoài đã tối hẳn.

Những ngọn đuốc trong sân Đại Lý tự đồng loạt được thắp lên. Tiếng vó ngựa dồn dập phá tan sự yên tĩnh của kinh thành lúc lên đèn.

Tống Vy bước lên xe.

Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại trong quan tài, cô chủ động kéo con dao ngắn Tạ Cảnh Hoài đưa ra khỏi vỏ.

Đêm nay, nếu chậm thêm một bước, nhân chứng cuối cùng biết Diệp Thanh Nhu đã chết như thế nào sẽ vĩnh viễn không thể mở miệng.

Gửi phản hồi