Đoàn tàu đã rời khỏi Ga Khởi Hành.
Những ngọn đèn trắng trên sân ga lùi nhanh về phía sau, lần lượt bị bóng tối nuốt chửng. Chỉ vài nhịp bánh xe sau, tấm biển cũ cùng những bóng người chờ thế chỗ đều biến mất hoàn toàn.
Trong lòng bàn tay Lâm Uyên, chiếc đồng hồ vẫn dừng ở 00:00.
Mặt kính bị nứt một đường mảnh. Hai chiếc kim chồng lên nhau, cố định tại số mười hai như thể thời gian bên trong đã bị đóng đinh vào đúng khoảnh khắc ấy.
Lâm Uyên vuốt ngón cái qua vết nứt.
“Thật sự sống lại khác gì trạng thái hiện tại của tôi?”
“Hiện tại đoàn tàu chỉ tạm thời công nhận cậu là người sống.” Tạ Tẫn nhìn tấm vé số 07. “Tư cách ấy đến từ tấm vé. Một khi rời khỏi phó bản, nếu bản ghi tử vong vẫn còn, Quỷ Giới sẽ thu hồi những gì không nên tồn tại.”
“Bao gồm tôi?”
“Bao gồm cơ thể, ký ức và cả dấu vết cậu từng xuất hiện.”
Giọng Tạ Tẫn rất bình tĩnh, nhưng ngón tay đặt bên người đã siết lại. Động tác nhỏ đến mức những người khác không để ý, chỉ có Lâm Uyên đang nhìn hắn nhận ra.
“Vậy anh muốn sửa bản ghi tử vong của tôi?”
“Không dễ như sửa một hàng chữ.”
“Tôi không nghĩ anh sẽ chọn cách dễ.”
Khóe môi Tạ Tẫn thoáng cong lên. “Ít nhất cậu vẫn hiểu điều đó.”
Lâm Uyên giơ chiếc đồng hồ lên giữa hai người. “Vật này là chìa khóa?”
“Là một phần.”
“Còn thiếu những gì?”
“Chưa thể xác định.”
“Anh biết nơi cần đưa tôi tới nhưng không biết phải làm thế nào để cứu tôi.” Lâm Uyên kết luận. “Nói cách khác, anh đang đánh cược.”
“Đúng.”
Tạ Tẫn thừa nhận quá thẳng thắn, khiến Lâm Uyên không tìm thấy chỗ nào để tiếp tục bắt bẻ.
“Anh lấy gì làm tiền cược?”
“Những thứ tôi còn lại.”
“Nghe không giống một vụ trao đổi có lời.”
“Cậu sống lại là đủ lời rồi.”
Lâm Uyên nhìn hắn.
Câu nói không mang vẻ trêu chọc, cũng không cố ý khiến người nghe xúc động. Tạ Tẫn chỉ nói ra như thể đó là một kết quả hiển nhiên, không cần cân nhắc thêm.
Ở ghế 06, Bạch Vi đang giúp Trình Sương kiểm tra những vết xước trên tay. Cô vô tình ngẩng lên, bắt gặp hai người nhìn nhau liền lập tức cúi xuống, giả vờ tập trung vào cuộn gạc.
Hứa Nghiêu cũng nghe thấy cuộc trò chuyện, nhưng chỉ dẫn Hàn Sâm kiểm tra lại cánh cửa đầu toa. Không ai chen vào.
Lâm Uyên hạ chiếc đồng hồ xuống.
“Nếu ký ức của tôi đã mất, cơ thể lại được đoàn tàu tạm thời thừa nhận, anh dựa vào đâu để chắc chắn tôi vẫn là người anh muốn đưa về?”
“Cậu muốn tôi kiểm tra thế nào?” Tạ Tẫn hỏi. “Hỏi một chuyện chỉ hai chúng ta biết? Đợi cậu nhớ ra tên tôi? Hay để cậu kể lại mình đã chết ra sao?”
“Ít nhất cũng phải có căn cứ.”
“Ký ức có thể bị lấy đi. Giọng nói có thể bị học. Ngay cả khuôn mặt cũng có thể bị thứ khác sử dụng.” Tạ Tẫn liếc về ghế 12. “Nhưng có vài thứ khó bắt chước hơn.”
“Ví dụ?”
“Cách cậu nhìn thấy một tử tuyến rồi lập tức tính xem đầu bên kia còn người để cứu hay không.”
Lâm Uyên hơi nhướng mày. “Chỉ vậy?”
“Còn cách cậu biết rõ đó có thể là bẫy nhưng vẫn muốn tự mình kiểm tra.”
“Nghe giống khuyết điểm hơn.”
“Đúng là khuyết điểm.”
“Vậy anh còn nhận?”
Tạ Tẫn nhìn thẳng vào mắt hắn. “Tôi nhận ra cậu trước cả khi tấm vé số 07 chấp nhận chủ nhân mới.”
Câu trả lời khiến Lâm Uyên khựng lại.
Không phải vì nội dung quá bất ngờ, mà bởi giọng Tạ Tẫn có một sự chắc chắn gần như tuyệt đối. Đó không phải lòng tin được xây dựng trong ba ngày trên chuyến tàu, mà là kết quả của một khoảng thời gian dài hơn rất nhiều.
Lâm Uyên cúi xuống chiếc đồng hồ.
Những hàng chữ mờ dần xuất hiện trên mặt kính:
Vật lưu giữ: Thời điểm tử vong.
Đối tượng: Lâm Uyên.
Thời gian ghi nhận: 00:00.
Trạng thái: Chưa hoàn trả.
Phía dưới còn một hàng chữ nhỏ hơn:
Cảnh báo: Không điều chỉnh kim trước khi đến điểm kết thúc.
Lâm Uyên đặt ngón tay lên núm vặn bên cạnh mặt đồng hồ.
Tạ Tẫn lập tức giữ cổ tay hắn.
“Đừng động vào.”
“Anh biết điều gì sẽ xảy ra?”
“Chiếc đồng hồ không khiến thời gian quay ngược.” Tạ Tẫn lấy nó khỏi tay Lâm Uyên, nhưng sợi dây vẫn quấn quanh ngón tay hắn. “Nếu cậu điều chỉnh kim, thứ được giữ bên trong sẽ bị thả ra.”
“Ký ức về cái chết?”
“Không chỉ là ký ức.”
“Vậy còn gì?”
“Cảm giác đau đớn, trạng thái cơ thể và quy tắc đã giết cậu.” Giọng Tạ Tẫn thấp xuống. “Tất cả sẽ tái hiện ở thời điểm hiện tại.”
Lâm Uyên nhìn bàn tay đang giữ cổ tay mình. “Anh từng thử rồi?”
Các ngón tay Tạ Tẫn tăng thêm lực.
Phản ứng ấy đã thay câu trả lời.
“Lúc đó tôi có ở bên cạnh không?” Lâm Uyên hỏi.
“Có.”
“Anh đã nhìn thấy gì?”
“Cậu vừa hứa sẽ báo cho tôi trước khi tự nộp mình cho đoàn tàu.” Tạ Tẫn chuyển chiếc đồng hồ về lại lòng bàn tay hắn. “Đổi lại, tôi cũng hứa sẽ không để cậu mở vật này khi chưa đủ điều kiện.”
“Anh đang chuyển chủ đề.”
“Tôi đang ngăn cậu dùng chính mình để thử quy tắc.”
Lâm Uyên kéo sợi dây đồng hồ khỏi tay hắn rồi quấn hai vòng quanh cổ tay mình.
“Vậy tôi giữ nó.”
Tạ Tẫn cau mày. “Không được.”
“Trên mặt kính ghi tên tôi.”
“Nó từng dùng hình dạng cậu để dụ tôi mở cửa.”
“Nhưng anh không mắc bẫy.”
“Bởi vì lúc đó nó ở ngoài cửa sổ.”
Lâm Uyên giấu đồng hồ vào túi áo trong, ngay cạnh tấm vé số 07. “Bây giờ cả hai đều ở trên người tôi. Nếu chúng phản ứng với nhau, tôi sẽ nhìn thấy trước.”
“Đó không phải lý do khiến tôi yên tâm.”
“Tôi cũng không định khiến anh yên tâm.” Lâm Uyên kéo lại cổ áo. “Tôi chỉ muốn anh hiểu cảm giác bị người khác giấu thứ liên quan trực tiếp đến mình.”
Tạ Tẫn nhìn hắn hồi lâu.
“Cậu đang trả đũa?”
“Chỉ giúp anh đổi góc nhìn.”
“Cách giúp này rất giống cậu.”
“Vậy càng chứng minh anh không nhận nhầm người.”
Tạ Tẫn bật cười khẽ, song vẻ căng thẳng trong mắt vẫn chưa tan. Cuối cùng hắn buông tay, để chiếc đồng hồ ở lại bên Lâm Uyên.
“Không vặn núm chỉnh giờ.”
“Được.”
“Không tự ý mở mặt kính.”
“Được.”
“Nếu nghe thấy nó phát ra âm thanh, lập tức gọi tôi.”
Lâm Uyên nhìn hắn. “Anh đứng cách tôi chưa đến nửa bước. Tôi còn phải gọi thế nào?”
“Tốt nhất cứ giữ khoảng cách này.”
“Anh không thấy mình quản quá nhiều sao?”
“Từ lúc gặp lại cậu, tôi chưa từng có cơ hội quản ít.”
Một tiếng nước nhỏ xuống sàn cắt ngang cuộc đối thoại.
Tách.
Người ngồi ở ghế 12 đang nhìn chiếc đồng hồ qua lớp vải áo của Lâm Uyên.
Nước từ mái tóc Chu Kỳ chảy dọc theo gò má. Hai bàn tay hắn đặt trên đầu gối, nhưng những sợi tử tuyến quanh cổ chân đã bắt đầu chuyển động.
“Thứ đó không chỉ lưu giữ thời điểm tử vong.”
Hứa Nghiêu lập tức nhìn sang. “Anh biết gì về nó?”
Chu Kỳ đưa mắt về phía Tạ Tẫn. “Tôi đã từng nghe thấy âm thanh của nó.”
“Ở đâu?”
“Trên Ga Khởi Hành.”
Cao Dương vừa nghe đến tên sân ga liền rụt chân lên ghế, giống như sợ nước đen có thể chui ra từ khe sàn lần nữa.
Hứa Nghiêu hỏi tiếp: “Trước hay sau khi anh rơi xuống đường ray?”
“Trước.”
Chu Kỳ khép mắt, cố tìm lại phần ký ức đã bị nước cùng những giọng nói xa lạ làm rối loạn.
“Đồng hồ trên sân ga lúc đó chỉ 23:59. Kim giây không chạy, nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng tích tắc. Âm thanh không phát ra từ chiếc đồng hồ treo trên tường. Nó ở dưới đường ray.”
Một giọt nước đen rơi khỏi cằm hắn.
“Tôi nhìn xuống.”
“Anh từng nói mình nghe thấy giọng gọi nên mới nhìn.” Kỷ Văn nhắc.
“Giọng nói xuất hiện sau đó.” Chu Kỳ mở mắt. “Thứ đầu tiên khiến tôi chú ý là tiếng đồng hồ.”
Tử tuyến quanh ghế 12 rung lên theo từng chữ.
Lâm Uyên nhìn thấy một đoạn ký ức chớp qua trên sợi chỉ: mặt sân ga ướt nước, chiếc đồng hồ điện tử màu đỏ dừng tại 23:59, bên dưới đường ray là một điểm sáng nhỏ hình tròn.
Ký ức ấy không có dấu hiệu bị ghép từ người khác.
“Anh nhìn thấy chiếc đồng hồ dưới nước?” Lâm Uyên hỏi.
“Chỉ thấy hình phản chiếu.” Chu Kỳ nhìn túi áo hắn. “Mặt kính nứt, hai kim dừng ở số mười hai. Giống hệt vật cậu đang giữ.”
Tạ Tẫn đứng chắn trước Lâm Uyên thêm nửa bước. “Anh còn thấy gì?”
“Có một bàn tay cầm nó.”
“Của ai?”
“Nước che mất phần còn lại.” Chu Kỳ quan sát gương mặt Tạ Tẫn. “Nhưng trên cổ tay người đó không có số.”
Ánh mắt trong toa đồng loạt chuyển về phía Tạ Tẫn.
Trong số tất cả những người đang hiện diện, chỉ mình hắn không có số thứ tự.
Tạ Tẫn không phủ nhận, cũng không giải thích.
La Phong dựa một tay lên lưng ghế 04. “Anh đã có mặt ở Ga Khởi Hành trước khi đoàn tàu đón chúng tôi?”
“Nếu tôi ở đó, người trên ghế 12 đã nhận ra tôi.”
“Anh ta vừa thừa nhận ký ức bị thiếu.”
“Vậy lời khai ấy cũng không đủ chứng minh người dưới nước là tôi.”
Chu Kỳ cười nhạt. “Anh nói rất đúng. Nhưng anh không hề hỏi tôi có chắc hay không. Anh chỉ muốn mọi người biết ký ức của tôi không đáng tin.”
“Bởi vì nó vốn không đáng tin.”
Hai người nhìn nhau, sự đối đầu khiến nước quanh ghế 12 gợn thành những vòng nhỏ.
Lâm Uyên đặt tay lên túi áo.
Trên mặt đồng hồ xuất hiện thêm một dòng chữ:
Thời điểm tử vong đang được duy trì.
Không phải lưu giữ.
Là duy trì.
Sự khác biệt chỉ nằm ở hai chữ, nhưng ý nghĩa hoàn toàn thay đổi.
Một vật lưu giữ chỉ ghi lại chuyện đã xảy ra.
Còn “duy trì” có nghĩa thời điểm đó vẫn chưa kết thúc.
“Anh không giữ ký ức về cái chết của tôi.” Lâm Uyên nói. “Anh đang giữ cái chết của tôi ở trạng thái chưa hoàn thành.”
Tạ Tẫn nhìn hắn, vẻ mặt cho thấy Lâm Uyên đã đoán đúng.
Hứa Nghiêu lập tức hiểu ra. “Vì vậy đoàn tàu mới có thể công nhận tấm vé của cậu ấy. Trong bản ghi của Quỷ Giới, Lâm Uyên đã chết, nhưng quá trình tử vong vẫn bị mắc kẹt ở 00:00.”
“Giống một cánh cửa chưa đóng hẳn.” Kỷ Văn tiếp lời. “Chỉ cần khe hở còn tồn tại, cậu ấy vẫn có thể đứng ở phía người sống.”
Chu Kỳ nghiêng đầu. “Nhưng người giữ cửa không thể buông tay.”
Lâm Uyên nhìn Tạ Tẫn.
“Đó là lý do anh không có vé?”
“Không liên quan”
“Tử tuyến của chiếc đồng hồ từng quấn vào cổ tay anh. Bóng người trên sân ga cũng nối với nó.” Lâm Uyên không để hắn lảng tránh. “Anh dùng tư cách của mình để giữ thời điểm tử vong của tôi?”
“Không hoàn toàn.”
“Phần nào đúng?”
Tạ Tẫn định lên tiếng thì Hàn Sâm đột ngột giơ tay.
“Khoan đã.”
Ông đang ngồi gần ghế 11, ánh mắt hướng thẳng về phía cánh cửa đầu toa.
Một góc giấy trắng vừa chui ra từ khe dưới cửa.
Ban đầu nó chỉ lộ ra một đoạn nhỏ bằng móng tay. Theo nhịp rung của đoàn tàu, mảnh giấy chậm rãi trượt hẳn vào trong.
Đó là một tấm vé.
Không có tên, không có số thứ tự, cũng không mang dấu bấm lỗ. Hai mặt giấy trắng hoàn toàn, chỉ có đường viền màu xám rất nhạt.
Hứa Nghiêu ngồi gần cửa nhất lập tức thu chân về.
“Không ai chạm vào.”
Tấm vé nằm yên trên sàn.
Hàn Sâm lấy đèn pin, chiếu ánh sáng xiên qua bề mặt. Không có dấu vân tay hay vết nước. Chất giấy cũng không giống mười hai tấm vé trên tàu, mỏng hơn và trắng đến mức gần như phản sáng.
Lâm Uyên tập trung nhìn.
Từng hàng chữ xám hiện lên:
Loại vé: Vé dự phòng.
Chủ vé: Chưa xác định.
Vị trí: Chờ phân bổ.
Điều kiện kích hoạt: Tiếp xúc với đối tượng phù hợp.
Phía dưới cùng là một hàng chữ đang chớp tắt:
Đối tượng ưu tiên: Người không có vé.
Lâm Uyên lập tức nhìn Tạ Tẫn.
Cùng lúc đó, tấm vé trắng xoay một góc trên mặt sàn.
Nó hướng thẳng về phía hắn.
“Lùi lại.” Lâm Uyên nói.
Tạ Tẫn đã nhìn thấy sự thay đổi. Hắn bước về cuối toa, tấm vé lập tức trượt theo.
Không có gió.
Nó chỉ di chuyển bằng những cú giật ngắn, mỗi lần vài centimet, giống như một con côn trùng đang lần theo mùi.
Cao Dương căng thẳng hỏi: “Nó muốn cấp vé cho anh ấy?”
“Không phải cấp miễn phí.” Kỷ Văn nhìn tấm vé bò qua lối đi. “Mười hai vị trí đều đã có chủ. Nó không thể tạo thêm vị trí mới.”
“Vậy nó định làm gì?”
“Chờ.”
Lâm Uyên đọc những hàng chữ mới vừa xuất hiện:
Khi đối tượng được xác nhận, vé dự phòng sẽ chờ vị trí đầu tiên bị bỏ trống.
Sau khi có vị trí trống, quá trình thay thế diễn ra ngay lập tức.
Hứa Nghiêu lập tức ra lệnh: “Tất cả giữ nguyên chỗ ngồi. Không ai được để vé rời khỏi vị trí.”
Bạch Vi kéo tấm vé số 06 sát vào ngực. Trình Sương kiểm tra dây buộc quanh cổ tay cô, sau đó giữ chặt vé số 02. La Phong đẩy Tôn Hạo ngồi sát vào lưng ghế 04, còn Hàn Sâm đặt túi dụng cụ lên đùi để không có vật nào lăn vào lối đi.
Ghế 03 không có người sống.
Chiếc áo khoác xám bỗng rung lên khi tấm vé dự phòng đi ngang qua. Vé số 03 nằm trên mặt vải phát ra một tiếng rè rất nhỏ.
“Chỗ của tôi.”
Giọng Phùng Chí vang lên từ dấu tròn màu đen.
Tấm vé trắng dừng lại.
Trên bề mặt xuất hiện con số 03 mờ nhạt.
Tôn Hạo lập tức đứng nửa người, nhưng La Phong kéo hắn xuống.
“Đừng động.”
“Tấm vé kia đang định lấy chỗ của ông ấy!”
“Vị trí 03 chưa trống.” La Phong chỉ vào tấm vé trên áo khoác. “Chính ông ấy vừa xác nhận.”
Quả nhiên, con số 03 trên vé trắng nhanh chóng nhòe đi. Tấm vé xoay khỏi chiếc áo khoác, tiếp tục bò về phía Tạ Tẫn.
“Có thể nhốt nó lại không?” Trình Sương hỏi.
Hàn Sâm mở chiếc hộp kim loại nhỏ đựng dụng cụ. Ông đổ đinh vít cùng mấy đầu tua vít sang túi vải, sau đó đặt hộp xuống lối đi.
“Có thể thử. Nhưng phải khiến nó tự chui vào. Không ai được cầm trực tiếp.”
Tạ Tẫn nhìn vị trí chiếc hộp rồi lùi dần về phía ghế 11.
Tấm vé bám theo hắn.
Hắn dịch sang trái, nó cũng đổi hướng. Hắn tiến thêm hai bước, khoảng cách giữa tấm vé và miệng hộp chỉ còn chưa đầy một gang tay.
Lâm Uyên rời khỏi lưng ghế theo phản xạ.
Tấm vé số 07 trong túi lập tức nóng lên.
Hứa Nghiêu quát: “Đừng rời vị trí!”
Tạ Tẫn cũng nhìn sang. “Ngồi yên.”
“Tôi vẫn ở trong phạm vi ghế 07.”
“Vậy đừng thử xem phạm vi đó rộng đến đâu.”
Lâm Uyên giữ một tay trên tay vịn, nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi tấm vé trắng.
Một sợi chỉ xám kéo dài từ mặt giấy, liên tục dò về phía Tạ Tẫn. Nó không giống tử tuyến. Bên trong không có ký ức, không có hình ảnh về cái chết, chỉ tồn tại một ý định trống rỗng.
Chiếm chỗ.
Tạ Tẫn bước qua miệng hộp.
Tấm vé trắng trượt vào trong.
Hàn Sâm dùng một thanh kim loại đẩy mạnh nắp hộp.
Cạch!
Chiếc hộp đóng kín.
Ngay lập tức, bên trong vang lên tiếng cào sột soạt. Nắp hộp rung liên tục, giống như thứ bị nhốt không còn là một tờ giấy mỏng mà đã biến thành con vật sống.
Hàn Sâm quấn băng y tế quanh hộp ba vòng, gia cố thêm bằng sợi dây thép nhỏ.
“Chỉ giữ được tạm thời.” Ông nhìn Tạ Tẫn. “Nó vẫn đang hướng về phía anh.”
Quả thật, sợi chỉ xám xuyên thẳng qua lớp kim loại, nối với ngực Tạ Tẫn.
“Đưa nó tới khoang lưu giữ.” Lâm Uyên nói. “Trên vé có thêm chỉ dẫn.”
Những hàng chữ mới xuất hiện trong tầm nhìn hắn:
Vé dự phòng đã rời điểm cấp phát.
Phải hoàn trả cho nhân viên hoặc đưa vào khoang lưu giữ trước lần kiểm vé tiếp theo.
Quá hạn sẽ tự động kích hoạt.
Hứa Nghiêu nhìn về cánh cửa cuối toa. “Khoang lưu giữ nằm phía sau đó?”
“Lần trước chúng ta đã mở được một phần bằng vé số 03.” Hàn Sâm đáp. “Nhưng khe tiếp nhận rất hẹp. Chiếc hộp không lọt qua.”
“Không cần đưa cả hộp vào.” Tạ Tẫn nhìn sợi dây thép quấn quanh nắp. “Mở nó trước khe cửa, để tấm vé tự trượt vào.”
La Phong cau mày. “Nếu nó không vào khoang mà quay lại bám lấy anh thì sao?”
“Vì vậy tôi sẽ đứng ở phía đối diện.”
“Anh định dùng mình làm mồi lần nữa?”
“Ít nhất lần này mồi biết thứ đang đuổi theo là gì.”
Tạ Tẫn cúi xuống định nhấc hộp.
Lâm Uyên giữ lấy cánh tay hắn.
“Anh không được chạm vào.”
“Qua lớp kim loại chưa chắc được tính là tiếp xúc.”
“Anh muốn thử?”
Tạ Tẫn nhìn hắn. “Cậu đang dùng lại lời của tôi?”
“Nghe có hiệu quả.”
Hàn Sâm luồn một đoạn dây dài qua quai hộp. “Không ai cần cầm. Chúng ta kéo nó đi.”
Hứa Nghiêu bố trí mọi người giữ nguyên vị trí, chỉ chuyền đoạn dây dọc theo tay vịn. Chiếc hộp kim loại bị kéo trên sàn, phát ra tiếng ma sát chói tai.
Két—
Két—
Mỗi lần nó đi qua một hàng ghế, tấm vé tương ứng đều rung nhẹ. Nhưng không vị trí nào bị bỏ trống, vì vậy tấm vé trắng không thể in được con số hoàn chỉnh.
Đến trước cánh cửa cuối toa, chiếc hộp ngừng lại.
Tấm vé số 03 trên áo khoác xám phát ra tiếng nhiễu.
Lâm Uyên nhìn Tôn Hạo. “Chúng ta cần mượn tấm vé.”
Tôn Hạo tháo nút buộc quanh cổ tay, nhưng không chạm trực tiếp vào vé số 03. Hắn dùng mép áo khoác bọc lấy tấm vé, đặt nó lên chiếc khay nhỏ Hàn Sâm đã buộc vào đầu dây.
“Đưa ông ấy trở lại nguyên vẹn.”
Lâm Uyên không hứa điều mình chưa chắc làm được. “Tôi sẽ không để vé rời khỏi toa.”
Tôn Hạo gật đầu, đẩy chiếc khay về phía cuối lối đi.
Khi vé số 03 đến gần cánh cửa, khe kim loại phía dưới lập tức phát ra tiếng động.
Cạch.
Một ô vuông nhỏ mở ra, bên trong tối đen.
Trên mặt cửa hiện lên hàng chữ:
Khoang tiếp nhận vật thất lạc.
Tạ Tẫn đứng phía bên trái khe cửa. Hắn chỉ vào vị trí chiếc hộp.
“Hàn Sâm, kéo thêm nửa mét.”
Hộp kim loại dịch chuyển.
Tạ Tẫn lùi sang phải, khiến sợi chỉ xám xuyên qua chính ô vuông đang mở.
Bên trong hộp, tấm vé trắng đập mạnh vào thành kim loại.
Cạch!
Cạch!
Nó đã nhận ra đường đi.
Hàn Sâm dùng hai đoạn dây riêng biệt, một đoạn giữ thân hộp, đoạn còn lại móc vào chốt nắp. Ông kéo thử. Lớp băng y tế căng lên nhưng chưa đứt.
La Phong cầm đầu dây phụ trợ, siết quanh tay vịn. “Kéo cùng lúc.”
Hai người dùng lực.
Sợi thép bung khỏi chốt.
Nắp hộp bật mở.
Vút!
Tấm vé trắng lao ra.
Nó không bay về phía Tạ Tẫn mà dừng giữa không trung, bị kéo căng giữa hai hướng. Một đầu chỉ xám nối với người không có vé. Đầu còn lại bị bóng tối trong khoang lưu giữ hút lấy.
Trên mặt giấy, những nét mực đen bắt đầu xuất hiện:
Chủ vé dự kiến: Tạ Tẫn.
Vị trí dự kiến: Chưa xác định.
Trạng thái: Chờ thay thế.
Sợi chỉ xám quấn vào cổ tay Tạ Tẫn.
Lâm Uyên lập tức rút chiếc đồng hồ khỏi túi.
Tử tuyến trên mặt kính chạm vào sợi chỉ xám.
Hai đường nối va nhau, phát ra một tiếng rít sắc nhọn.
Tấm vé trắng rung dữ dội.
Hàng chữ “Chủ vé dự kiến” bị mực đen xóa đi, sau đó hiện lại:
Đối tượng không phù hợp.
Nguyên nhân: Đã ràng buộc với một thời điểm tử vong khác.
Lâm Uyên nhìn Tạ Tẫn.
Chiếc đồng hồ giữ thời điểm tử vong của hắn, nhưng sự ràng buộc không chỉ tồn tại một chiều. Trong lúc Tạ Tẫn giữ cái chết của Lâm Uyên chưa hoàn thành, chính hắn cũng bị buộc vào khoảnh khắc 00:00.
Khoang lưu giữ đột ngột tăng lực hút.
Tấm vé trắng bị kéo thẳng vào bóng tối.
Phập!
Ô vuông dưới cánh cửa đóng sầm lại.
Sợi chỉ xám đứt đoạn.
Trên mặt cửa hiện lên thông báo cuối cùng:
Vé dự phòng đã được thu hồi.
Mười hai vị trí hiện tại không thay đổi.
Mọi người đồng loạt kiểm tra vé của mình.
Không có tên hay số thứ tự nào biến mất. Tấm vé số 03 vẫn nằm trên chiếc khay, dấu tròn màu đen còn nguyên.
Hàn Sâm kéo nó trở lại ghế 03. Tôn Hạo dùng áo khoác bọc lấy rồi cẩn thận đặt về vị trí cũ.
Giọng Phùng Chí vang lên rất khẽ:
“Lạnh quá.”
Tôn Hạo dừng tay. “Ông cố chịu thêm một chút.”
Dấu tròn trên vé khép lại, không phát ra âm thanh nữa.
Hứa Nghiêu kiểm tra đủ mười hai vị trí rồi mới tháo một vòng dây buộc trên cổ tay. “Từ bây giờ, sau mỗi lần dừng ga phải kiểm tra khe cửa. Không được để bất kỳ tấm vé hay vật lạ nào lọt vào toa.”
“Lần sau chưa chắc nó chỉ đưa vé vào.” Kỷ Văn nhìn cánh cửa đầu toa. “Nếu một vị trí thật sự bị bỏ trống, thứ bước lên có thể là người.”
“Hoặc thứ mang hình người.” Dư Mạn nói.
Cao Dương ôm chặt tấm vé số 10. “Chúng ta còn phải dừng ở bao nhiêu ga?”
Không ai biết câu trả lời.
Những ngọn đèn trong toa trở lại màu vàng cũ. Tiếng bánh xe dưới sàn đều đặn hơn, nhưng sự an toàn vừa giành lại chỉ giống một lớp giấy mỏng phủ lên nỗi bất an.
Tạ Tẫn bước về cạnh ghế 07.
Lâm Uyên vẫn cầm chiếc đồng hồ.
“Đã ràng buộc với một thời điểm tử vong khác.” Hắn đọc lại nội dung vừa nhìn thấy. “Đó là lý do tấm vé không thể chọn anh.”
“Có lẽ.”
“Không phải cái chết của anh.”
“Không.”
“Là của tôi.”
“Đúng.”
Lần này Tạ Tẫn không né tránh.
Lâm Uyên lật mặt đồng hồ, nhìn dòng chữ khắc đã mòn phía sau. Không có tên, chỉ có một vết xước dài giống như từng bị vật sắc nhọn cào qua.
“Anh dùng mình để giữ cái chết của tôi lại. Đổi lại, đoàn tàu không thể cấp vé mới cho anh.”
“Không có vé chưa chắc là chuyện xấu.”
“Người kiểm vé đã nói anh không thể rời tàu.”
“Chuyến đi còn chưa kết thúc.”
“Đến điểm cuối, nếu tôi sống lại nhưng anh bị giữ ở đây thì sao?”
“Ít nhất kế hoạch đã thành công một nửa.”
Lâm Uyên nắm chặt chiếc đồng hồ. “Tôi không chấp nhận.”
Tạ Tẫn khẽ nhướng mày. “Cậu đang phản đối kế hoạch của tôi?”
“Anh tự đặt cược tất cả mà không hỏi người được cứu có đồng ý hay không.”
“Lúc đó cậu không thể trả lời.”
“Bây giờ tôi có thể.”
Tạ Tẫn nhìn hắn.
Lâm Uyên nói rõ từng chữ:
“Tôi không cần một cách sống lại bắt buộc anh phải ở lại trên chuyến tàu này.”
“Cậu còn chưa nhớ mình từng lựa chọn gì.”
“Vậy càng không thể dùng lựa chọn của một người trong quá khứ để quyết định thay tôi hiện tại.”
Trong toa yên tĩnh vài giây.
Tạ Tẫn đưa tay chạm vào sợi dây đồng hồ quấn quanh cổ tay Lâm Uyên.
“Cậu đã thay đổi.”
“Không nhận ra tôi nữa?”
“Vẫn nhận ra.” Ngón tay hắn trượt dọc theo sợi dây, dừng ở vị trí mạch đập. “Chỉ là lần này cậu tham lam hơn.”
“Tôi muốn sống, cũng không muốn anh chết. Như vậy gọi là tham lam?”
“Đối với Quỷ Giới, đúng vậy.”
“Vậy tôi sẽ tham lam đến cùng.”
Một tiếng động rất nhỏ vang lên giữa hai người.
Tích.
Tạ Tẫn đột ngột siết cổ tay Lâm Uyên.
Cả hai cùng nhìn xuống.
Kim giây trên mặt đồng hồ đã rời khỏi số mười hai.
Nó dịch sang phía trước đúng một vạch.
00:00:01.
Đường nứt trên mặt kính phát ra ánh sáng nhạt. Những hàng chữ cũ lần lượt tan đi, thay bằng trạng thái mới:
Thời điểm tử vong đã lệch khỏi bản ghi ban đầu.
Thời gian sau tử vong: Một giây.
Đối tượng đang phát sinh thời gian sống.
Tạ Tẫn nhìn chiếc kim vừa chuyển động, vẻ bình tĩnh trên gương mặt lần đầu tiên xuất hiện một vết nứt rõ ràng.
“Nó chưa từng chạy lại.”
Lâm Uyên cảm nhận được một nhịp đập mạnh dưới đầu ngón tay hắn.
Không phải từ chiếc đồng hồ.
Là mạch máu nơi cổ tay.
Ở ghế 12, Chu Kỳ ngẩng đầu. Nước trên người hắn ngừng chảy trong đúng một giây rồi tiếp tục nhỏ xuống.
“Đoàn tàu không trả lại thời gian miễn phí.” Hắn nói. “Nếu cậu vừa nhận được một giây sống…”
Cạch.
Từ phía dưới ghế 07 vang lên tiếng khóa mở.
Tấm nệm bên cạnh Lâm Uyên chậm rãi lún xuống, giống như có một người vô hình vừa ngồi vào.
Chu Kỳ nhìn khoảng trống ấy, giọng khàn hẳn.
“…vậy nó cũng vừa lấy một giây của thứ khác.”

Một suy nghĩ 1 thoughts on “1.11 — Thời Gian Bị Giữ Lại”