Mượn Nàng Một Đời, Trả Một Mối Oan

13 — Người Chết Trong Phòng Giải Phẫu

Chiếc vòng kim loại chỉ xuất hiện trong ký ức vài nhịp thở.

Nhưng Tống Vy không thể nhận nhầm.

Bên ngoài lớp thép sáng màu có một đường khắc xanh chạy quanh cổ tay. Gần khóa vòng là ba ký tự nhỏ: F-17.

Đó là mã nhận diện của Trung tâm Pháp y thành phố nơi nàng từng làm việc.

Mỗi người chỉ có một mã riêng.

F-17 thuộc về Lâm Tĩnh An.

Người thầy đầu tiên đã dạy nàng cách cầm dao giải phẫu.

Cũng là người được xác nhận đã chết trong một vụ cháy bốn năm trước.

Ký ức trên mặt gương tan đi. Thẩm Chiêu Ninh lùi lại giữa lớp sương trắng, hai tay ôm lấy đầu như vừa phải chịu một cơn đau dữ dội.

Tống Vy cất chiếc gương vào áo.

Minh Chính điện vẫn còn đông người. Hoàng đế chưa rời ngự tọa, quan viên các bộ đang lập danh mục vật chứng, còn Tiêu Dận đứng dưới sự giám sát của cấm vệ.

Chuyện chiếc gương cùng thân phận của nàng tuyệt đối không thể nói ra ở đây.

Tạ Cảnh Hoài nhìn sắc mặt nàng.

“Có đứng vững được không?”

“Được.”

Nàng vừa dứt lời, đầu óc đã choáng váng. Tạ Cảnh Hoài đỡ lấy khuỷu tay nàng trước khi người khác nhận ra.

“Đại nhân…”

“Đừng cố.”

Hắn hướng lên ngự tọa.

“Bẩm bệ hạ, Thẩm đại cô nương bị thương chưa lành, đêm qua lại ở trong đám cháy. Thần xin phép đưa nàng cùng Tôn ma ma ra ngoài nghỉ ngơi.”

Hoàng đế phất tay.

“Đưa người tới thiên điện. Gọi ngự y xem qua.”

“Nàng chỉ cần nghỉ một lát.” Tạ Cảnh Hoài giữ giọng đúng mực. “Không dám làm phiền người của Thượng Dược cục.”

Hắn vừa nói xong, phía sau rèm châu đã vang lên giọng một phụ nữ:

“Người đang mang thương tích mà không được kiểm tra, nếu xảy ra chuyện trong cung, Tạ đại nhân gánh nổi sao?”

Tống Vy cứng người.

Không phải vì âm sắc.

Thân thể khác nhau đương nhiên sẽ có giọng nói khác nhau.

Nhưng cách người phụ nữ ấy nhấn nhẹ vào ba chữ cuối, khoảng dừng giữa hai vế cùng sự lạnh nhạt ẩn sau vẻ ôn hòa đều khiến nàng nhớ tới một người.

Một nữ nhân mặc y phục màu xanh sẫm bước ra từ bên cạnh ngự tọa.

Bà ta khoảng hơn bốn mươi tuổi, dung mạo không quá nổi bật. Mái tóc được búi gọn, trên người không đeo trang sức ngoài một cây trâm bạc hình lá liễu.

Gương mặt này hoàn toàn xa lạ.

Bà ta dừng trước mặt Tống Vy.

“Đưa tay cho ta.”

Tống Vy không cử động.

Người phụ nữ nhìn nàng, đáy mắt thoáng qua một ý cười khó nhận ra.

“Thẩm đại cô nương sợ ta sao?”

“Ta không quen để người lạ bắt mạch.”

“Người sống thường thích che giấu bệnh tình, nhưng cơ thể không biết nói dối.”

Bà ta quay sang nữ quan đi cùng.

“Cũng giống thi thể. Người chết không nói dối, chỉ có người sống làm sai.”

Tống Vy cảm thấy máu trong người lạnh đi.

Đó là câu Lâm Tĩnh An thường nói trong phòng giải phẫu.

Ngày đầu tiên Tống Vy tới trung tâm thực tập, nàng từng vì mùi tử thi mà nôn ngay bên ngoài cửa. Lâm Tĩnh An không an ủi, chỉ đưa cho nàng một cốc nước rồi nói:

“Người chết không nói dối. Nếu em không tìm ra sự thật, lỗi nằm ở người cầm dao.”

Không ai khác ở thế giới này có thể biết câu ấy.

Ánh mắt Tống Vy trượt xuống cổ tay người phụ nữ.

Ống tay áo màu xanh rủ xuống, che kín mọi thứ bên trong. Nhưng khi bà ta giơ tay, một ánh kim loại lóe lên gần cổ tay rồi lập tức biến mất.

Tạ Cảnh Hoài bước vào giữa hai người.

“Thẩm đại cô nương do ta đưa vào cung, sức khỏe của nàng ấy cũng do ta chịu trách nhiệm.”

Người phụ nữ nhìn hắn.

“Tạ đại nhân bảo vệ một nhân chứng kỹ hơn ta tưởng.”

“Vụ án đã có quá nhiều nhân chứng suýt bị diệt khẩu.”

“Đại nhân nghi ngờ cả ta?”

“Ta chưa biết nên gọi nữ quan thế nào.”

“Tần Dung.”

Bà ta chỉnh lại ống tay áo.

“Chưởng sự Thượng Dược cục.”

Tạ Cảnh Hoài ghi nhớ cái tên ấy.

“Đa tạ Tần nữ quan quan tâm. Ta sẽ tự đưa Thẩm đại cô nương tới thiên điện.”

Tần Dung không ngăn cản.

Trước khi hai người rời đi, bà ta gọi với theo:

“Thẩm đại cô nương.”

Tống Vy quay lại.

Tần Dung nhìn nơi cất chiếc gương.

“Đồ đồng bị nứt không nên tiếp tục giữ bên người. Mảnh vỡ có thể cứa vào da.”

“Chỉ cần không có người cố tình đập vỡ, nó vẫn giữ được.”

Nụ cười trên môi Tần Dung nhạt đi.

“Hy vọng cô nương đủ sức giữ tới cuối cùng.”


Cửa thiên điện vừa khép lại, Tạ Cảnh Hoài đã gọi hai thuộc hạ đứng canh bên ngoài.

“Không cho người của Thượng Dược cục vào.”

“Vâng.”

Tôn ma ma được đưa tới gian phòng bên cạnh nghỉ ngơi. Trong phòng chỉ còn Tống Vy, Tạ Cảnh Hoài và chiếc gương phủ đầy sương lạnh.

Tống Vy đặt gương lên bàn.

“Ta biết người phụ nữ ấy.”

“Tần Dung?”

“Gương mặt này thì không.”

Nàng nhìn đường nứt kéo dài tới giữa mặt đồng.

“Nhưng người bên trong thân thể ấy là Lâm Tĩnh An.”

Tạ Cảnh Hoài kéo ghế ngồi đối diện nàng.

“Người cùng thế giới với nàng?”

“Bà ấy là thầy của ta.”

Tống Vy vuốt nhẹ những nhành lan khắc sau gương, ký ức dần quay về căn phòng giải phẫu lạnh buốt.

“Năm ta vừa bắt đầu làm việc, bác sĩ Lâm là người đứng đầu trung tâm pháp y. Bà ấy dạy ta khám nghiệm vết thương, nhận biết độc chất và đối chiếu dấu tay. Trong mắt người ngoài, bà ấy nghiêm khắc đến mức khó gần, nhưng chưa từng để học trò chịu trách nhiệm thay cho sai sót của mình.”

“Quan hệ giữa hai người rất tốt?”

“Ta từng tin bà ấy hơn bất kỳ ai trong công việc.”

Tống Vy dừng tay ở vết nứt.

“Bốn năm trước, trung tâm xảy ra hỏa hoạn vào ban đêm. Một thi thể phụ nữ được tìm thấy trong phòng lưu trữ. Khuôn mặt và phần lớn cơ thể đã bị thiêu hủy. Trên cổ tay thi thể có vòng nhận diện F-17, vì vậy mọi người đều cho rằng người chết là bác sĩ Lâm.”

“Không phải bà ta?”

“Lúc ấy ta cũng tin.”

Hỏa hoạn đã phá hủy gần như toàn bộ dấu vết. Hồ sơ kết luận Lâm Tĩnh An bị ngạt khói, sau đó thi thể cháy trong phòng kín. Không có dấu hiệu giằng co, cửa được khóa từ bên trong.

Một cái chết ngoài ý muốn.

Ít nhất trên giấy tờ là vậy.

“Ba năm sau, ta được giao kiểm tra lại một vụ án cũ có liên quan đến phòng lưu trữ ấy. Trong lúc xem phim chụp xương của thi thể, ta phát hiện xương đòn bên trái từng bị gãy.”

Tống Vy nhìn Tạ Cảnh Hoài.

“Bác sĩ Lâm từng gặp tai nạn khi còn trẻ, nhưng phần bị gãy là xương đòn bên phải. Vị trí hoàn toàn không giống nhau.”

“Có người dùng thi thể khác thay thế.”

“Phải.”

Nàng đã đề nghị khai quật phần tro cốt còn lại để đối chiếu. Kết quả kiểm tra huyết thống được gửi tới đúng ngày nàng gặp tai nạn.

Thi thể trong phòng giải phẫu không phải Lâm Tĩnh An.

Nhưng Tống Vy chưa kịp mở bản báo cáo.

Chiếc xe tải mất lái đã lao thẳng vào xe nàng ở giao lộ.

Tạ Cảnh Hoài đặt hai tay lên bàn.

“Tai nạn của nàng có thể không phải ngẫu nhiên.”

“Ta từng nghĩ hệ thống phanh của xe tải gặp trục trặc.”

“Trùng hợp đúng ngày nàng nhận được chứng cứ bà ta chưa chết?”

Tống Vy hiểu ý hắn.

Trong công việc pháp y, nàng chưa bao giờ tin một sự trùng hợp có thể dùng thay chứng cứ. Nhưng khi chuyện xảy ra với chính mình, nàng lại không còn cơ hội điều tra.

“Ta không biết bằng cách nào bà ấy có thể tác động đến thế giới cũ khi đã ở đây.”

“Có thể khi đó bà ta vẫn chưa tới đây.”

“Thời gian giữa hai thế giới chưa chắc giống nhau.” Tống Vy nhìn bóng dáng mờ nhạt của Thẩm Chiêu Ninh. “Bác sĩ Lâm chết trước ta bốn năm, nhưng Tần Dung đã vào cung từ bao giờ, chúng ta vẫn chưa biết.”

Tạ Cảnh Hoài đứng dậy.

“Ta cho người kiểm tra.”

Hắn ra cửa dặn thuộc hạ mang tới hồ sơ của Thượng Dược cục cùng danh sách người được phép sử dụng xe vận chuyển thuốc qua Bắc An môn.

Chưa đầy một khắc sau, một nội thị của Đại Lý tự cài trong cung đã đưa tin trở lại.

Tần Dung vào cung mười hai năm trước.

Hồ sơ ghi bà ta xuất thân từ một gia đình làm nghề y ở Tây Vực. Trên đường vào kinh gặp dịch bệnh, bà dùng một phương pháp đặc biệt cứu được hơn hai mươi người nên được tiến cử vào Thượng Dược cục.

Người viết thư tiến cử là Trịnh Hoài An.

Nói cách khác, chính là Hứa Tùng.

Ba năm sau, Tần Dung trở thành chưởng sự, nắm quyền kiểm tra dược liệu được đưa vào nội đình. Bà ta từng chữa bệnh cho mẫu phi của Tiêu Dận, sau đó được phép tự do ra vào phủ Tam hoàng tử.

Tống Vy đặt tờ ghi chép xuống.

“Đoàn xe đưa Hứa Tùng vào cung đi dưới danh nghĩa Thượng thực cục, nhưng dược liệu dùng trong ngự trù phòng cũng phải qua Thượng Dược cục kiểm tra.”

“Tần Dung có thể sắp xếp xe.”

“Cũng có thể ra lệnh cho người ở Bắc An môn không kiểm tra.”

Tạ Cảnh Hoài nhìn về hướng Minh Chính điện.

“Tiêu Dận biết thân phận thật của bà ta không?”

“Chưa chắc.”

“Một người bên cạnh hắn dùng thân phận giả, cấu kết với trưởng sử mang hai cái tên. Nếu hắn hoàn toàn không hay biết, vị hoàng tử này có phần quá dễ bị lừa.”

Tống Vy nhớ lại những lần đối diện Tiêu Dận.

Hắn biết chiếc gương quan trọng.

Biết Thẩm Chiêu Ninh đã thay đổi.

Nhưng chưa từng nói ra hai chữ Tống Vy.

Có thể hắn biết một phần kế hoạch của Tần Dung, nhưng không biết bà ta thật sự đến từ đâu.

Cũng có thể tất cả chỉ là một màn kịch khác.

Tạ Cảnh Hoài nhìn nàng.

“Tống Vy.”

Đây là lần đầu tiên hắn gọi tên nàng kể từ lúc vào cung.

Hai chữ ấy rất khẽ, nhưng đủ kéo nàng khỏi những suy đoán hỗn loạn.

“Chuyện gì?”

“Vụ án ở thế giới của nàng, ta không thể tới đó tra.”

Nàng hơi cụp mắt.

“Ta biết.”

“Nhưng người có thể đã gây ra cái chết của nàng đang ở đây.”

Hắn đặt tay lên mặt bàn, gần chiếc gương nhưng không chạm vào nó.

“Ta sẽ tìm ra.”

Tống Vy nhìn hắn.

“Dù người ấy được bệ hạ tin tưởng?”

“Ta đã điều tra một hoàng tử.”

Khóe môi nàng khẽ cong lên.

“Đại nhân nói rất có lý.”

“Vậy đừng bày ra vẻ mặt như thể chỉ còn một mình nàng.”

“Ta không có.”

“Nàng có.”

Tạ Cảnh Hoài đưa tay chạm lên giữa hàng mày nàng.

“Chỗ này nhíu lại từ lúc thấy Tần Dung.”

Đầu ngón tay hắn chỉ lướt qua rất nhẹ rồi rời đi.

Tống Vy chưa kịp nói gì, bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân dồn dập.

“Tạ đại nhân!”

Cửa mở ra.

Một thuộc hạ Đại Lý tự chạy vào, sắc mặt khó coi.

“Hứa Tùng xảy ra chuyện.”

“Hắn đang ở đâu?”

“Phòng tạm giam phía tây. Trên đường áp giải, hắn đột nhiên ngã xuống. Ngự y nói đã tắt thở.”

Tống Vy lập tức cầm hòm thuốc.

“Đi.”


Hứa Tùng nằm trên nền đá của phòng tạm giam.

Hai tay hắn vẫn bị khóa, khuôn mặt tái xanh, mắt nhắm nghiền. Một ngự y đang thu lại kim châm, bên cạnh là hai cấm vệ cùng người của Hình bộ.

“Không còn mạch.” Vị ngự y lắc đầu. “Đồng tử gần như không phản ứng. Có lẽ độc được giấu trong răng.”

Tống Vy quỳ xuống cạnh Hứa Tùng.

“Trước khi ngã xuống, hắn đã ăn hay uống thứ gì?”

Cấm vệ đáp:

“Chỉ uống nửa chén nước.”

“Ai đưa?”

“Một dược đồng của Thượng Dược cục. Hắn nói Tần nữ quan ra lệnh xử lý vết thương trên mặt phạm nhân trước khi đưa vào đại lao.”

Tạ Cảnh Hoài quay sang thuộc hạ.

“Bắt người.”

“Dược đồng đã bị giữ ở gian ngoài.”

Tống Vy đặt hai ngón tay lên cổ Hứa Tùng.

Mạch ở cổ rất yếu, khoảng cách giữa hai nhịp kéo dài bất thường. Nếu chỉ kiểm tra cổ tay, gần như không thể cảm nhận được.

Nàng nâng mí mắt hắn.

Đồng tử không giãn hoàn toàn. Khi ngọn đèn đưa tới gần, vẫn còn phản ứng rất nhỏ.

“Chưa chết.”

Vị ngự y cau mày.

“Thẩm cô nương, lão phu đã hành nghề hơn ba mươi năm. Người này không còn hơi thở…”

“Hắn còn thở, chỉ là rất nông.”

Tống Vy lấy một sợi chỉ mảnh đặt trước mũi Hứa Tùng. Sợi chỉ khẽ lay sau một khoảng thời gian dài.

Vị ngự y lập tức cúi xuống.

“Quy tức tán?”

“Không hoàn toàn.”

Tống Vy kiểm tra khoang miệng. Dưới lưỡi hắn có một lớp sáp tím đã tan gần hết. Mùi thuốc rất giống viên độc từng được tìm thấy trên người Tiểu Hồng và Xuân Đào.

“Hắn không giấu độc trong răng. Có người đặt viên thuốc dưới lưỡi khi xử lý vết thương.”

Nàng quay sang vị ngự y.

“Cần làm hắn nôn phần thuốc chưa tan. Chuẩn bị nước muối ấm, than dược và thuốc kích thích tim.”

“Than dược?”

“Dùng than gỗ sạch nghiền thật mịn. Nó có thể giữ lại một phần độc còn trong dạ dày.”

Ngự y lập tức sai dược đồng chuẩn bị.

Hứa Tùng gần như không còn phản xạ nuốt. Tống Vy không thể đổ nước trực tiếp, chỉ dùng ống trúc nhỏ đưa từng lượng rất ít vào miệng, đồng thời giữ đường thở không bị bít.

Nhịp tim của hắn chậm dần.

Tống Vy ấn mạnh vào vị trí giữa ngực.

“Hứa Tùng, nếu còn nghe thấy thì tự thở.”

Cơ thể dưới tay nàng không phản ứng.

Nàng tiếp tục hỗ trợ hô hấp, kết hợp thuốc của ngự y. Sau một lúc lâu, lồng ngực Hứa Tùng cuối cùng co giật.

Hắn ho sặc, nôn ra nước thuốc màu đen lẫn mảnh sáp tím.

Mạch ở cổ dần rõ hơn.

Vị ngự y nhìn Tống Vy, vẻ nghi ngờ ban đầu đã hoàn toàn biến mất.

“Thẩm cô nương từng gặp loại độc này?”

“Chưa từng gặp đúng loại này. Nhưng người chết thật sự sẽ không tự thở lại.”

Tạ Cảnh Hoài nhìn lớp sáp tím trong chậu.

“Đây là thuốc giả chết?”

Tống Vy dùng que gỗ tách phần thuốc còn lại.

“Liều đầu khiến mạch và hơi thở yếu đến mức khó phát hiện. Sau khoảng nửa canh giờ, độc sẽ tiếp tục lan, người uống sẽ chết thật.”

Cùng một lời hứa đã được đưa cho Lục thị.

Uống thuốc, giả chết, chờ người của Hứa Tùng cứu ra ngoài.

Thực chất là sau khi được đưa khỏi nơi canh giữ, người uống sẽ chết trên đường.

Lần này Hứa Tùng cũng bị xử lý bằng chính phương pháp hắn từng dùng để diệt khẩu người khác.

Tạ Cảnh Hoài quay sang vị ngự y.

“Có thể chuyển hắn đi chưa?”

“Ít nhất phải chờ mạch ổn định.”

“Vậy thẩm vấn tại đây.”

Quan Hình bộ định lên tiếng phản đối nhưng Tạ Cảnh Hoài đã đặt viên thuốc còn lại vào khay vật chứng.

“Người của Thượng Dược cục vừa ra tay ngay trong cung. Nếu tiếp tục chờ đủ quan viên, lần sau chúng ta chỉ còn một thi thể thật.”

Không ai phản bác được.

Dược đồng bị áp giải vào.

Đó là một thiếu niên khoảng mười sáu tuổi, khuôn mặt trắng bệch. Vừa thấy Hứa Tùng còn sống, hai đầu gối hắn lập tức mềm nhũn.

“Nô tài không biết đó là độc. Tần nữ quan chỉ bảo đặt thuốc an thần dưới lưỡi phạm nhân để hắn không giãy giụa khi khâu vết thương.”

“Tần Dung đang ở đâu?” Tạ Cảnh Hoài hỏi.

“Sau khi rời Minh Chính điện, nữ quan trở về Thượng Dược cục.”

“Ai tận mắt nhìn thấy?”

Thiếu niên há miệng nhưng không nói được.

“Tần nữ quan giao thuốc cho ngươi ở đâu?”

“Trong hành lang phía sau điện.”

“Vậy chưa có ai thấy bà ta trở lại Thượng Dược cục.”

Thiếu niên cúi gằm mặt.

Tạ Cảnh Hoài gọi hai thuộc hạ.

“Mang lệnh của ta tới Thượng Dược cục. Nếu Tần Dung có mặt, mời bà ta tới đây. Nếu không có, lập tức phong tỏa.”

“Vâng.”

Trên nền đá, Hứa Tùng phát ra một tiếng rên rất nhỏ.

Tống Vy cúi xuống kiểm tra.

Mi mắt hắn run lên rồi chậm rãi mở ra.

“Ta… vẫn sống?”

“Ông thất vọng sao?”

Ánh mắt Hứa Tùng mất một lúc mới nhìn rõ người trước mặt.

Nhận ra Tống Vy, hắn bật cười yếu ớt.

“Bà ấy nói đúng. Muốn chết trước mặt cô quả thực không dễ.”

Tạ Cảnh Hoài bước tới.

“Tần Dung nói với ngươi?”

Hứa Tùng nhìn hắn, hơi thở vẫn đứt quãng.

“Đại nhân muốn hỏi chuyện gì cũng nên để ta nghỉ một lát.”

“Viên thuốc còn thiếu một chút nữa sẽ giết ngươi. Tần Dung không định cứu ngươi.”

Nụ cười của Hứa Tùng cứng lại.

Tống Vy đặt phần sáp tím trước mặt hắn.

“Liều thuốc đầu khiến ông giống người chết. Phần độc còn lại sẽ phát tác sau đó. Nếu thi thể được đưa ra khỏi cung, ông sẽ chết trước khi người của bà ta tới ‘cứu’.”

Hứa Tùng nhìn mảnh sáp rất lâu.

“Bà ấy hứa…”

“Ông từng hứa với Lục thị điều tương tự.”

Tống Vy không hề thương hại.

“Người giúp các ông giết người luôn tin mình sẽ là ngoại lệ.”

Hứa Tùng nhắm mắt, tiếng cười khô khốc phát ra từ cổ họng.

“Ta đã làm việc cho bà ấy mười hai năm.”

“Và bây giờ ông đã hết giá trị.”

Tạ Cảnh Hoài kéo một chiếc ghế tới, ngồi trước mặt hắn.

“Tần Dung là ai?”

“Hồ sơ chẳng phải đã ghi rất rõ sao?”

“Ta hỏi người trước khi trở thành Tần Dung.”

Hứa Tùng mở mắt nhìn Tống Vy.

“Cô đã nhận ra rồi còn cần hỏi ta?”

“Ta muốn nghe chính miệng ông xác nhận.”

“Bác sĩ Lâm.”

Ba chữ hiện đại được phát âm vụng về giữa căn phòng đá cổ xưa.

Tống Vy siết tay.

Hứa Tùng quan sát khuôn mặt nàng.

“Bà ấy từng dạy ta đọc hai chữ đó. Ở quê hương của các người, người chữa bệnh được gọi như vậy, phải không?”

“Bà ấy tên Lâm Tĩnh An?”

“Ta không biết hết tên. Bà ấy chỉ cho phép gọi là Lâm tiên sinh.”

“Vì sao ông biết tên ta?”

Hứa Tùng liếm đôi môi khô nứt.

“Bà ấy giữ một tấm thẻ nhỏ. Trên đó có hình của cô, bên cạnh là hai chữ Tống Vy.”

Thẻ nhân viên của nàng.

Tống Vy từng làm mất nó vài ngày trước khi Lâm Tĩnh An chết trong vụ cháy. Khi ấy phòng hành chính đã cấp lại thẻ mới, còn chiếc cũ không ai tìm thấy.

Hóa ra nó nằm trong tay Lâm Tĩnh An.

“Bà ta đã nói gì về ta?”

“Rằng cô là học trò giỏi nhất.”

Hứa Tùng cười.

“Cũng là người phiền phức nhất.”

Tạ Cảnh Hoài lạnh giọng:

“Nói tiếp.”

“Bốn năm trước, Lâm tiên sinh đột nhiên sốt cao rồi hôn mê suốt ba ngày. Khi tỉnh lại, bà ấy nói người ở quê hương đã phát hiện thi thể trong phòng giải phẫu không phải mình.”

Tống Vy hiểu ra.

Thời gian ở hai thế giới không vận hành đồng đều, nhưng chiếc gương vẫn có thể để Lâm Tĩnh An cảm nhận những gì liên quan đến thân thể cũ.

“Sau đó?”

“Bà ấy chuẩn bị một nghi thức. Ta không biết cụ thể đã làm gì, chỉ biết cần ngày tháng năm sinh của cô, một vật cô từng dùng và máu của người sắp chết.”

“Thẩm Chiêu Ninh.”

“Phải.”

Hứa Tùng nhìn chiếc gương trong tay nàng.

“Linh hồn được gọi tới đáng lẽ phải ngủ trong gương. Lâm tiên sinh sẽ dùng thân thể Thẩm Chiêu Ninh để thực hiện việc cuối cùng.”

Tống Vy nhớ lại lời Tiểu Hồng.

Chiếc gương đã chọn nhầm.

Người bị gọi tới không chỉ không bị nhốt trong gương mà còn tỉnh lại trong thân thể Thẩm Chiêu Ninh.

Trong khi linh hồn chủ nhân thật sự lại bị đẩy vào bên trong.

“Bà ấy định chiếm thân thể này?” Tạ Cảnh Hoài hỏi.

“Ta chỉ biết bà ấy cần một thân thể trẻ, có huyết thống với người từng giữ chiếc gương. Diệp Thanh Nhu vốn là lựa chọn đầu tiên, nhưng bà ấy đã giấu gương trước khi chết.”

“Vậy cái chết của Diệp Thanh Nhu không chỉ liên quan đến bạc cứu tế.”

“Cuốn sổ là một nguyên nhân.”

Giọng Hứa Tùng yếu dần.

“Chiếc gương là nguyên nhân còn lại.”

Tống Vy nhìn bóng dáng Thẩm Chiêu Ninh.

Diệp Thanh Nhu không chỉ để lại chứng cứ trong gương.

Có thể bà đã biết Tần Dung muốn dùng con gái mình cho một nghi thức nào đó, nên mới khóa chiếc gương và giấu cách mở.

“Vì sao Tần Dung muốn trở lại thân thể khác?” nàng hỏi. “Thân thể hiện tại của bà ấy vẫn còn sống.”

“Không còn được bao lâu.”

Hứa Tùng nhắm mắt.

“Mỗi lần gương xuất hiện một vết nứt, cơ thể Tần Dung sẽ suy yếu. Đến vết thứ ba, nếu bà ấy không lấy được thân thể mới…”

Hắn ho dữ dội. Một vệt máu mỏng xuất hiện nơi khóe miệng.

Tống Vy kiểm tra mạch, bảo ngự y tiếp tục cho thuốc.

Tạ Cảnh Hoài không để hắn chìm vào mê man.

“Nếu không lấy được thì sao?”

“Bà ấy sẽ chết.”

Hứa Tùng thều thào.

“Nhưng trước khi chết, bà ấy có thể kéo một người đi cùng.”

Tiếng chân chạy vang lên ngoài hành lang.

Hai thuộc hạ được phái tới Thượng Dược cục đã trở lại. Một người mang theo hộp gỗ nhỏ, người còn lại cầm mảnh vải vừa xé khỏi rèm cửa.

“Đại nhân, Tần Dung không có ở đó. Người trong Thượng Dược cục nói bà ta chưa từng trở về.”

“Có tìm thấy gì không?”

“Phòng của bà ta đã được dọn sạch. Bếp lò vẫn còn cháy, bên trong có nhiều giấy tờ bị thiêu. Chúng ta chỉ cứu được thứ này.”

Chiếc hộp gỗ được mở ra.

Bên trong là một tấm thẻ nhựa cháy mất một góc.

Ảnh trên thẻ đã mờ, nhưng dòng chữ vẫn có thể đọc được:

“LÂM TĨNH AN — TRƯỞNG KHOA PHÁP Y.”

Ngay phía dưới tấm thẻ là một mảnh giấy viết bằng chữ Hán:

“Vết nứt thứ hai sẽ xuất hiện trước khi mặt trời lặn.”

Tống Vy nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mặt trời vừa lên khỏi mái cung.

Tạ Cảnh Hoài hỏi thuộc hạ:

“Tần Dung có thể rời cung bằng lối nào?”

“Bà ta giữ lệnh bài kiểm tra dược liệu, có thể đi qua cổng phía tây. Nhưng sáng nay hoàng thành đã phong tỏa, chưa ghi nhận người nào ra ngoài.”

“Vậy vẫn còn trong cung.”

“Có một chuyện khác.”

Thuộc hạ lấy ra một thẻ bài bằng đồng.

“Thẻ này được tìm thấy trong phòng bà ta. Là lệnh bài của người phụ trách vận chuyển dược liệu tới Thẩm phủ.”

Tống Vy lập tức nghĩ tới Thẩm Du.

Tâm nguyện tiếp theo của Thẩm Chiêu Ninh là bảo vệ đệ đệ.

Nếu vết nứt xuất hiện khi một tâm nguyện được hoàn thành, Tần Dung có thể ép nó xuất hiện bằng cách đẩy Thẩm Du vào nguy hiểm rồi buộc Tống Vy cứu cậu bé.

Tạ Cảnh Hoài đã rút đao.

“Truyền tin về Thẩm phủ. Tăng gấp đôi người bảo vệ Tây viện, không cho bất kỳ thuốc hay thức ăn nào được đưa vào.”

Thuộc hạ vừa quay người, một tiếng còi báo động đột ngột vang lên ngoài cung.

Ba tiếng dài.

Là tín hiệu khẩn cấp của Đại Lý tự.

Một kỵ binh từ cổng phía tây lao thẳng vào sân, con ngựa chưa dừng hẳn, người trên lưng đã ngã xuống.

“Đại nhân!”

Hắn quỳ trước Tạ Cảnh Hoài, thở không ra hơi.

“Tin từ Thẩm phủ. Tây viện bị đột nhập.”

Tống Vy bước tới.

“Thẩm Du đâu?”

“Cố đại phu cùng người của chúng ta đều trúng mê hương. Khi tỉnh lại, Thẩm công tử đã biến mất.”

Người đưa tin lấy từ trong áo ra một vật được bọc bằng khăn.

Trên giường Thẩm Du chỉ còn lại vật ấy.

Một chiếc vòng kim loại sáng lạnh.

Bên ngoài khắc ba ký tự màu xanh:

F-17.

Một suy nghĩ 2 thoughts on “13 — Người Chết Trong Phòng Giải Phẫu

Gửi phản hồi