Mượn Nàng Một Đời, Trả Một Mối Oan

12 — Kẻ Đã Chết Hai Lần

Đường nứt trên mặt gương chỉ mảnh như một sợi tóc.

Nhưng trong mắt Tống Vy, nó giống như một nhát dao chém xuyên qua lớp sương trắng.

Bóng dáng Thẩm Chiêu Ninh bên trong chợt lay động. Khuôn mặt nàng ấy nhòe đi trong thoáng chốc, rồi lại hiện ra, tái nhợt hơn trước.

Tống Vy vô thức đưa tay vào trong áo.

Một cánh tay chắn ngang trước người nàng.

Tạ Cảnh Hoài không quay đầu, nhưng vị trí hắn đứng vừa vặn che khuất nàng khỏi ánh mắt của những người trên điện.

“Chiếc gương làm sao?”

Hắn hỏi rất khẽ.

“Nứt rồi.”

Bàn tay đặt trên chuôi đao của Tạ Cảnh Hoài lập tức siết lại.

“Có giữ được không?”

“Ta chưa biết.”

Hai người chỉ kịp trao đổi vài câu. Phía trước, người tự xưng Trịnh Hoài An đã đứng dậy.

Hắn nhìn Tôn ma ma, vẻ mặt vừa bất đắc dĩ vừa thương hại.

“Vị ma ma này bị giam giữ lâu ngày, tinh thần hoảng loạn cũng là chuyện dễ hiểu. Bà ấy chỉ từng nghe giọng Hứa Tùng sau tấm bình phong, làm sao có thể chắc chắn không nhận nhầm?”

“Ta không nhận nhầm!”

Tôn ma ma muốn bước tới nhưng cơ thể quá yếu, vừa đi được một bước đã loạng choạng. Tống Vy vội đỡ lấy bà.

Hứa Tùng nhìn động tác ấy, ánh mắt dừng trên vị trí chiếc gương đang được giấu dưới lớp áo nàng lâu hơn một thoáng.

Rất ngắn.

Nhưng Tống Vy vẫn nhận ra.

Hắn biết chiếc gương đã nứt.

Tôn ma ma bám lấy cánh tay nàng, cố gắng đứng thẳng.

“Ngươi thường hỏi ta cuốn danh sách ở đâu. Mỗi lần ta không chịu nói, ngươi lại bảo Diệp phu nhân đã chết mười năm, dù ta có giữ bí mật cũng không thay đổi được gì.”

Giọng bà khàn đi vì phẫn nộ.

“Có một lần ngươi đứng quá gần bình phong. Ta nhìn thấy bóng của bàn tay ngươi. Ngón út tay trái của ngươi không thể duỗi thẳng.”

Ánh mắt mọi người đồng loạt dừng trên tay trái người đàn ông.

Hắn lập tức khép các ngón tay vào trong ống tay áo.

Quan Hình bộ bước xuống.

“Đưa tay ra.”

Người đàn ông không cử động.

“Trịnh Hoài An, ngươi đã tự nguyện vào cung làm chứng. Nếu muốn chứng minh bà ấy nhận nhầm, cần gì phải che giấu?”

Hắn im lặng một thoáng rồi chậm rãi đưa tay ra.

Ngón út tay trái quả nhiên hơi cong vào trong. Đốt giữa có một vết sẹo cũ khiến nó không thể duỗi thẳng như những ngón còn lại.

Tôn ma ma nhìn thấy liền bật khóc.

“Chính là bàn tay ấy. Ta không thể quên được.”

Người đàn ông lại thu tay về.

“Ngón tay bị thương không phải chuyện hiếm. Chỉ dựa vào một vết sẹo mà nói ta là Hứa Tùng, có quá võ đoán không?”

Tạ Cảnh Hoài bước ra giữa điện.

“Chỉ một vết thương quả thực chưa đủ.”

Hắn ra hiệu cho thuộc hạ Đại Lý tự mang tới hai chiếc hộp gỗ đã được niêm phong.

“Sau khi Trần đại phu khai ra cái tên Hứa Tùng, thần đã cho người tới Hộ bộ lấy hồ sơ cũ của hắn. Đồng thời, Tông Nhân phủ cũng chuyển tới hồ sơ bổ nhiệm của Trịnh Hoài An.”

Tạ Cảnh Hoài mở chiếc hộp thứ nhất.

Bên trong là một cuộn hồ sơ đã ngả vàng, phần mép có dấu vết bị côn trùng cắn. Cuối tờ giấy ghi nhận việc Hứa Tùng bị bãi chức mười năm trước là dấu điểm chỉ màu đỏ sẫm.

Chiếc hộp thứ hai chứa hồ sơ của Trịnh Hoài An khi được bổ nhiệm làm trưởng sử phủ Tam hoàng tử.

Cuối hồ sơ cũng có một dấu điểm chỉ.

Quan Hình bộ xem qua hai bản rồi cau mày.

“Dấu tay thoạt nhìn khá giống nhau, nhưng điểm chỉ của nhiều người đều có hình tròn và những đường xoáy. Không thể chỉ nhìn bằng mắt mà xác nhận cùng một người.”

“Có thể.”

Tống Vy lên tiếng.

Mọi ánh mắt trong điện chuyển về phía nàng.

Tạ Cảnh Hoài nhìn nàng một thoáng rồi mới hướng lên ngự tọa.

“Bẩm bệ hạ, Thẩm đại cô nương từng hỗ trợ Đại Lý tự kiểm tra nhiều dấu vết trong vụ án. Thần xin phép để nàng đối chiếu.”

Sau rèm châu, hoàng đế trầm giọng:

“Chuẩn.”

Một nội thị mang hai cuộn hồ sơ đặt lên bàn thấp giữa điện.

Tống Vy đỡ Tôn ma ma ngồi xuống rồi bước tới. Nàng không chạm trực tiếp vào giấy, chỉ yêu cầu đặt thêm hai ngọn đèn ở hai bên.

Dấu tay trên hồ sơ đã phai, nhưng những đường vân chính vẫn còn rõ.

“Dấu tay của mỗi người không hoàn toàn giống nhau.”

Nàng chỉ vào vùng chính giữa dấu điểm chỉ.

“Những đường này có thể uốn thành vòng, xoáy tròn hoặc kéo dài sang một bên. Quan trọng hơn, vị trí chúng tách nhánh hay đột ngột dừng lại gần như không thay đổi theo thời gian.”

Một vị quan Tông Nhân phủ cúi xuống quan sát.

“Thẩm cô nương có thể chứng minh hai dấu này là của cùng một người?”

“Ở đây có một đường vân tách đôi, bên cạnh là một đoạn ngắn không nối liền. Trên dấu thứ hai cũng xuất hiện đúng hai đặc điểm ấy, vị trí và khoảng cách đều giống nhau.”

Tống Vy lần lượt chỉ ra thêm bốn điểm.

Cả sáu đặc điểm đều trùng khớp.

Sắc mặt vị quan Tông Nhân phủ dần trở nên nghiêm trọng.

Tống Vy nhìn người đang đứng dưới điện.

“Chỉ cần lấy dấu tay hiện tại của ông là có thể xác nhận.”

Người đàn ông không còn vẻ thương cảm ban đầu.

Hắn nhìn nàng hồi lâu rồi khẽ cười.

“Thẩm đại cô nương quả nhiên đã khác trước.”

Câu nói ấy giống hệt lời Tiểu Hồng và Tiêu Dận từng nói.

Tạ Cảnh Hoài bước chắn trước bàn.

“Lấy mực.”

Hai cấm vệ giữ hai bên người đàn ông. Nội thị đặt khay son trước mặt hắn.

Hắn không chống cự.

Ngược lại, hắn bình thản ấn ngón cái xuống lớp son đỏ rồi điểm lên giấy trắng.

Tờ giấy được chuyển tới trước mặt Tống Vy.

Nàng chỉ nhìn một lát đã xác định dấu tay mới hoàn toàn trùng khớp với cả hai dấu trong hồ sơ.

Hứa Tùng.

Trịnh Hoài An.

Hai cái tên thuộc về cùng một người.

Vị quan phụ trách hồ sơ của Tông Nhân phủ quỳ xuống.

“Bẩm bệ hạ, việc thẩm tra thân phận Trịnh Hoài An năm ấy do Lại bộ cùng phủ Tam hoàng tử thực hiện. Thần không biết vì sao hồ sơ của một người từng bị bãi chức ở Hộ bộ lại có thể được thay đổi thành thân phận khác.”

Sau rèm châu vang lên tiếng đặt mạnh chén trà xuống bàn.

“Trịnh Hoài An.”

Giọng hoàng đế lạnh đi.

“Hay trẫm nên gọi ngươi là Hứa Tùng?”

Người đàn ông nhìn dấu tay trên giấy.

Cuối cùng, hắn đưa tay bóc lấy mép vết sẹo trên mặt.

Một lớp da mỏng chậm rãi bị kéo xuống, để lộ làn da thật bên dưới. Vết sẹo dữ tợn từ thái dương tới cằm chỉ là một lớp ngụy trang được làm cực kỳ tinh xảo.

Gương mặt sau lớp da giả già hơn hồ sơ mười năm trước, nhưng đường nét vẫn có thể nhận ra.

Hứa Tùng ném miếng da xuống nền điện.

“Bệ hạ anh minh.”

Hắn quỳ xuống lần nữa, lưng vẫn thẳng.

“Thảo dân quả thực là Hứa Tùng.”

Trong điện lập tức vang lên tiếng bàn tán.

Tiêu Dận nhìn hắn, sắc mặt lạnh hẳn.

“Ngươi là Hứa Tùng? Vậy Trịnh Hoài An thật sự ở đâu?”

Hứa Tùng quay sang vị hoàng tử từng là chủ nhân của mình.

“Trên đời chưa từng có Trịnh Hoài An.”

“Ngươi nói gì?”

“Gia phả, hộ tịch cùng giấy tiến cử đều do ta mua lại từ một gia đình đã chết trong nạn dịch. Sau khi bị đuổi khỏi Hộ bộ, ta dùng cái tên ấy để trở lại quan trường.”

“Và vào phủ của bản vương?”

“Phải.”

Tiêu Dận bước xuống một bậc.

“Bản vương chưa từng biết ngươi là Hứa Tùng.”

“Điện hạ đương nhiên không biết.”

Hứa Tùng cúi đầu, khóe môi thấp thoáng ý cười.

“Trong mắt điện hạ, ta chỉ là một trưởng sử biết tính toán sổ sách, làm việc kín kẽ và không bao giờ hỏi những chuyện không nên hỏi.”

Tống Vy nhìn hai người.

Hứa Tùng đang nhận thân phận, nhưng từng câu đều cắt đứt quan hệ giữa hắn và Tiêu Dận.

Hắn không phải tới Minh Chính điện để tự cứu.

Hắn tới để gánh mọi tội lỗi lên người.

Tiêu Dận cũng hiểu điều đó.

Chỉ trong thoáng chốc, vẻ kinh ngạc trên mặt hắn đã biến thành phẫn nộ.

“Ngươi mạo danh quan viên, lừa bản vương suốt nhiều năm. Khoản bạc cứu tế kia cũng do ngươi tự ý nhận?”

Hứa Tùng cúi đầu.

“Phải.”

“Cái chết của Diệp Thanh Nhu?”

“Do ta sắp đặt.”

“Còn việc mưu sát Thẩm đại cô nương?”

“Cũng là ta.”

Lục thị đang quỳ phía bên trái đột ngột ngẩng đầu.

“Ngươi nói dối!”

Hứa Tùng nhìn bà ta.

“Lục phu nhân cho rằng ta nói sai ở đâu?”

“Ngươi luôn miệng nói mọi mệnh lệnh đều đến từ điện hạ. Nếu chỉ vì tiền, vì sao ngươi phải truy sát Chiêu Ninh sau mười năm? Vì sao phải dùng người của phủ hoàng tử đưa thư và chuyển thuốc?”

“Ta không có người của phủ hoàng tử.”

“Vậy những lệnh bài giao long từ đâu tới?”

“Ta từng làm trưởng sử nhiều năm. Muốn giữ lại vài vật cũ không phải chuyện khó.”

“Cỗ xe vào cung đêm qua thì sao?” Tạ Cảnh Hoài hỏi.

Hứa Tùng quay sang hắn.

“Hối lộ một quản sự của Thượng thực cục là đủ.”

Tạ Cảnh Hoài đặt tấm thẻ gỗ cháy xém lên khay vật chứng.

“Đoàn xe đi qua Bắc An môn bằng lệnh bài nội đình. Lính gác không kiểm tra vì nhận được chỉ thị từ bên trong cung. Một quản sự nhỏ không có quyền ra lệnh cho cấm vệ.”

“Vậy có lẽ ta đã mua chuộc nhiều hơn một người.”

“Danh tính.”

“Ta không nhớ.”

“Hứa Tùng.” Tạ Cảnh Hoài lạnh giọng. “Ngươi nhận tất cả tội chết, nhưng lại không chịu khai những kẻ giúp mình. Lời nhận tội ấy không đáng tin hơn một tờ giấy giả.”

Hứa Tùng bật cười.

“Tạ đại nhân muốn ta khai ai? Tam điện hạ sao?”

Hắn nhìn Tiêu Dận rồi lại nhìn những người trên điện.

“Điện hạ sinh ra đã là hoàng tử, muốn bạc có bạc, muốn người có người. Vì sao phải mạo hiểm tham ô tiền cứu tế rồi để một trưởng sử như ta giữ biên nhận?”

“Ba vạn lượng không phải toàn bộ số bạc mất tích.” Tống Vy lên tiếng. “Danh sách trong gương ghi mười bảy lần giao nhận. Phủ Tam hoàng tử chỉ là một nơi nhận.”

“Danh sách ấy do Diệp Thanh Nhu tự tay chép. Nàng ta muốn ghi tên ai chẳng được?”

“Vậy vì sao ông biết nó được giấu trong gương?”

Hứa Tùng hơi khựng lại.

Tống Vy không bỏ qua phản ứng ấy.

“Ba phong thư gửi Lục thị đều nhắc phải lấy lại chiếc gương. Đêm qua ông còn bắt người của Đại Lý tự làm con tin để ép chúng ta mang nó vào cung.”

“Mạc Thanh vẫn còn sống.” Hứa Tùng nói. “Ta chưa từng bắt hắn.”

“Ông không phủ nhận mảnh vải do mình viết?”

“Nét chữ có thể bắt chước.”

“Nhưng người của ông ở Hàn Sơn đã khai.”

“Dưới cực hình, ai cũng có thể khai điều người thẩm vấn muốn nghe.”

Hứa Tùng trả lời rất bình tĩnh.

Hắn đã chuẩn bị cho từng chứng cứ có thể xuất hiện trong buổi hội thẩm này.

Tống Vy nhìn xuống mặt gương bên dưới lớp áo.

Đường nứt đã dài hơn.

Sương trắng trong gương cuộn lên từng lớp. Thẩm Chiêu Ninh đưa tay chạm vào vết nứt, nhưng đầu ngón tay vừa đến gần đã trở nên trong suốt.

“Tống Vy…”

Giọng nàng ấy yếu đến mức gần như tan vào không khí.

“Ta không nhớ.”

Tống Vy khẽ mấp máy môi.

“Không nhớ gì?”

“Mẫu thân.”

Thẩm Chiêu Ninh nhìn nàng, trong mắt hiện lên nỗi hoảng sợ.

“Ta nhớ bà ấy thích hoa lan. Ta nhớ giọng nói, nhưng không nhớ được khuôn mặt.”

Tống Vy cảm thấy lồng ngực thắt lại.

Trên mặt sau chiếc gương, giữa những nhành lan quấn quanh vầng trăng khuyết, một hàng chữ nhỏ chậm rãi hiện ra:

“Nhất nguyện thành, nhất phách tán.”

Một tâm nguyện hoàn thành.

Một phần hồn phách tiêu tán.

Tống Vy từng cho rằng khi ba tâm nguyện được hoàn thành, Thẩm Chiêu Ninh sẽ thanh thản rời đi.

Nàng không biết quá trình ấy đồng nghĩa với việc người trong gương sẽ lần lượt mất đi ký ức, cảm xúc, cuối cùng là chính bản thân mình.

Tạ Cảnh Hoài nghiêng người về phía nàng.

“Sắc mặt nàng không tốt.”

“Chiêu Ninh đang yếu đi.”

Hắn nhìn vị trí chiếc gương.

“Vì vết nứt?”

“Có thể chân tướng cái chết của Diệp phu nhân đã được làm rõ. Tâm nguyện đầu tiên của nàng ấy được tính là hoàn thành.”

“Đó không phải chuyện tốt sao?”

“Nàng ấy vừa quên mất khuôn mặt mẫu thân.”

Ánh mắt Tạ Cảnh Hoài trầm xuống.

Trên điện, cuộc thẩm vấn vẫn tiếp tục.

Trần đại phu được dẫn vào xác nhận Hứa Tùng. Lục thị cũng giao ra ba phong thư cùng lời khai. Hứa Tùng không phủ nhận mình từng liên lạc với họ, nhưng kiên quyết khẳng định tất cả đều do hắn tự sắp đặt.

Hắn nhận tội đầu độc Diệp Thanh Nhu.

Nhận tội thiêu hủy Bách Phúc ngân trang.

Nhận tội mưu sát Thẩm Chiêu Ninh.

Nhưng mọi mệnh lệnh đều do hắn giả danh Tiêu Dận truyền xuống.

Tiêu Dận quỳ trước ngự tọa.

“Nhi thần dùng người không rõ, để một kẻ gian trá ẩn náu trong phủ nhiều năm, xin phụ hoàng trị tội. Nhưng những việc Hứa Tùng làm, nhi thần quả thực không biết.”

Hoàng đế không lập tức đáp.

Không khí trong Minh Chính điện nặng nề đến mức không ai dám thở mạnh.

Một lúc lâu sau, giọng nói từ sau rèm châu mới vang lên:

“Niêm phong toàn bộ sổ sách phủ Tam hoàng tử. Tất cả người từng làm việc cùng Trịnh Hoài An đều phải thẩm tra lại.”

Tiêu Dận cúi đầu.

“Nhi thần tuân chỉ.”

“Trước khi vụ án được điều tra rõ, con ở lại trong cung, không được tiếp xúc với người ngoài.”

Bàn tay Tiêu Dận đặt trên nền điện khẽ siết lại.

“Nhi thần tuân chỉ.”

Hắn bị hạn chế tự do, nhưng chưa bị kết tội.

Lời khai của Hứa Tùng đã biến Tiêu Dận từ kẻ bị nghi ngờ thành một hoàng tử bị thuộc hạ lừa dối. Nếu không tìm được chứng cứ chứng minh hắn trực tiếp truyền lệnh, chỉ riêng tờ biên nhận cùng danh sách chép tay vẫn chưa đủ định tội.

Hoàng đế nhìn Hứa Tùng.

“Áp giải hắn tới đại lao. Đại Lý tự, Hình bộ và Ngự sử đài cùng canh giữ. Trước khi thẩm vấn lần nữa, không ai được gặp riêng.”

Hứa Tùng không hề sợ hãi.

Hắn dập đầu.

“Thảo dân tạ bệ hạ giữ mạng.”

Hai cấm vệ bước tới kéo hắn đứng dậy.

Khi đi ngang qua Tống Vy, Hứa Tùng đột ngột dừng lại.

Tạ Cảnh Hoài lập tức chắn trước nàng.

“Đi tiếp.”

Hứa Tùng không nhìn hắn.

Ánh mắt hắn dừng chính xác ở vị trí chiếc gương được giấu dưới lớp áo Tống Vy.

“Thẩm đại cô nương không định giao chiếc gương ra sao?”

Tống Vy bình thản nhìn hắn.

“Ông nhận tội giết người nhưng vẫn nhớ tới một di vật của Diệp gia. Xem ra chiếc gương còn quan trọng hơn mạng ông.”

“Ta chỉ lo đại cô nương không biết cách giữ nó.”

“Chẳng lẽ ông biết sao?”

“Biết một chút.”

Hứa Tùng mỉm cười.

“Mặt gương đã xuất hiện vết nứt đầu tiên rồi, phải không?”

Tống Vy siết chặt tay.

Tạ Cảnh Hoài rút đao khỏi vỏ.

Lưỡi đao lạnh buốt chặn ngang trước cổ Hứa Tùng.

“Ngươi biết gì về chiếc gương?”

Cấm vệ chung quanh đồng loạt khựng lại.

Hứa Tùng nhìn lưỡi đao, nụ cười càng sâu.

“Đại nhân nên hỏi người đang ở trong đó.”

Tạ Cảnh Hoài bước tới một bước.

“Ta đang hỏi ngươi.”

“Tạ đại nhân không cần nóng vội. Vết nứt thứ nhất chỉ lấy đi một phần ký ức. Tới vết thứ hai, nàng ấy sẽ quên người mình muốn bảo vệ. Sau vết thứ ba…”

Hắn cố ý ngừng lại.

“Sau vết thứ ba sẽ thế nào?” Tống Vy hỏi.

Hứa Tùng nghiêng đầu, giọng hạ thấp, chỉ đủ cho hai người nghe thấy.

“Chiếc gương chưa từng cứu hai linh hồn.”

Sắc mặt Tạ Cảnh Hoài lạnh hẳn.

Hứa Tùng vẫn nhìn Tống Vy.

“Ba tâm nguyện hoàn thành, thân thể chỉ có thể giữ lại một người. Một người sống, một người tan biến.”

Tống Vy nhớ lại hàng chữ vừa xuất hiện sau gương.

Nhất nguyện thành, nhất phách tán.

Nếu người mất dần hồn phách là Thẩm Chiêu Ninh, vậy người cuối cùng ở lại đáng lẽ phải là nàng.

Nhưng Hứa Tùng lại bật cười.

“Ngươi thật sự cho rằng người bị chiếc gương chọn để biến mất sẽ là Thẩm Chiêu Ninh sao?”

Hắn ghé gần thêm một chút.

Tạ Cảnh Hoài lập tức giữ vai đẩy hắn lùi lại, nhưng Hứa Tùng đã kịp nói ra câu cuối cùng:

“Cẩn thận vết nứt thứ ba, Tống cô nương.”

Tống Vy cứng người.

Trên đời này, chỉ có Tạ Cảnh Hoài và Thẩm Chiêu Ninh biết tên thật của nàng.

Ngay cả Tiểu Hồng cũng chỉ biết nàng không phải chủ nhân ban đầu của thân thể.

Hứa Tùng không thể biết hai chữ Tống Vy.

Trừ khi hắn từng nhìn thấy một người khác đến từ cùng thế giới với nàng.

Hứa Tùng bị cấm vệ áp giải ra khỏi điện. Trước khi cánh cửa khép lại, tiếng cười của hắn vẫn còn vọng dưới mái cung sâu hun hút.

Tạ Cảnh Hoài quay sang nàng.

“Hắn biết tên nàng.”

“Phải.”

“Có thể Chiêu Ninh từng nói trong lúc bị khống chế không?”

“Nàng ấy chưa từng biết tên ta trước khi ta tỉnh lại.”

Tống Vy lấy chiếc gương ra.

Đường nứt đã chạy từ mép phải vào tới chính giữa mặt đồng. Thẩm Chiêu Ninh đứng sau lớp sương, hình dáng mờ đến mức gần như không thể nhìn rõ.

“Tống Vy.”

Nàng ấy gọi rất khẽ.

“Ta nhớ ra một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Trước khi ta chết, Tiểu Hồng từng nói với người đứng sau bức rèm rằng chiếc gương đã chọn nhầm.”

Tống Vy nhìn nàng ấy.

“Người đó là Hứa Tùng?”

“Không.”

Thẩm Chiêu Ninh lắc đầu.

“Là một nữ nhân.”

Một đoạn ký ức vỡ vụn hiện lên trong gương.

Dưới ánh đèn mờ của Thanh Lan viện, một bàn tay trắng nhợt vén bức rèm. Trên cổ tay người phụ nữ ấy có một chiếc vòng bằng kim loại sáng bóng, kiểu dáng hoàn toàn không thuộc về thời đại này.

Một giọng nói quen thuộc vang lên:

“Nếu nàng ta tỉnh lại, người bên trong sẽ không còn là Thẩm Chiêu Ninh.”

Tống Vy nhìn chiếc vòng trên cổ tay người ấy, máu trong người gần như đông cứng.

Nàng từng thấy nó.

Không phải ở Thẩm phủ.

Mà trong bệnh viện nơi nàng làm việc trước khi chết.

Chiếc vòng ấy là thẻ nhận diện của nhân viên pháp y.

Một suy nghĩ 1 thoughts on “12 — Kẻ Đã Chết Hai Lần

Gửi phản hồi