Mảnh vải đẫm máu nằm giữa lòng bàn tay Tạ Cảnh Hoài.
Máu vẫn còn ấm, theo kẽ ngón tay hắn nhỏ xuống nền gạch. Thuộc hạ vừa trở về từ Hàn Sơn quỳ trước bậc cửa, sắc mặt trắng bệch. Một vết chém kéo dài từ vai xuống ngực, lớp áo ngoài đã bị máu thấm ướt quá nửa.
Tạ Cảnh Hoài siết mảnh vải lại.
“Mạc Thanh đâu?”
“Sau khi vào biệt viện, Mạc đại nhân phát hiện một mật đạo phía sau hầm rượu. Ngài ấy dẫn bốn người đuổi theo, nhưng chúng đã đặt thuốc nổ trong đường hầm.”
Người kia cố chống tay đứng thẳng, giọng ngày càng yếu.
“Thuộc hạ bị đá đè lại phía sau. Khi tỉnh lại, trong viện chỉ còn mấy thi thể và mảnh vải này. Một kẻ che mặt bảo thuộc hạ mang nó về.”
“Hắn cố ý để ngươi sống?”
“Phải.”
“Có nhìn thấy Mạc Thanh bị bắt không?”
“Không. Sau tiếng nổ, thuộc hạ không còn nhìn thấy ngài ấy.”
Tạ Cảnh Hoài lập tức quay sang những người đứng ngoài cửa.
“Điều thêm hai mươi người tới Hàn Sơn. Mang theo đại phu và dụng cụ đào bới. Tìm được người sống thì cứu trước, kẻ nào chống cự mới được phép giết.”
“Vâng.”
“Phong tỏa đường từ biệt viện vào kinh. Kiểm tra tất cả trạm gác, nhưng không được để tin Mạc Thanh mất tích truyền ra ngoài.”
Thuộc hạ nhận lệnh rời đi.
Người bị thương trước mặt cuối cùng không chống đỡ nổi, thân hình đổ về phía trước. Hai người lập tức đỡ lấy hắn, đưa sang gian phòng bên cạnh chữa trị.
Trong sảnh chỉ còn tiếng lửa cháy ở Ngưng Hương viện vọng tới.
Đám cháy đã bị khống chế, nhưng mùi gỗ khét vẫn quẩn quanh trong không khí. Lục thị bị áp giải tới một gian phòng riêng dưới sự canh giữ của Đại Lý tự. Thẩm Văn Khiêm đứng ngoài hành lang, khuôn mặt xám ngoét, dường như chỉ trong một đêm đã già đi rất nhiều.
Tống Vy nhìn hàng chữ trên mảnh vải.
“Muốn gặp Hứa Tùng, hãy đưa chiếc gương vào cung.”
Không phải giao chiếc gương ở Hàn Sơn.
Cũng không phải đem đến một địa điểm bí mật nào khác.
Là đưa vào cung.
Kẻ viết mảnh vải biết rõ sáng mai sẽ diễn ra hội thẩm. Hắn cũng biết chiếc gương đang ở trong tay nàng và Tiêu Dận đã không thể lấy được nó tại bến Thanh Dương.
Tạ Cảnh Hoài trải mảnh vải lên bàn.
“Người viết muốn chúng ta mang gương tới Minh Chính điện.”
“Hắn không cần bắt cóc Mạc Thanh để nhắn một câu như vậy.”
“Cho nên đây không chỉ là lời nhắn.”
Ánh mắt hắn dừng trên vết máu.
“Là uy hiếp.”
Một thuộc hạ từ hậu viện vội vã đi tới. Trong tay người này là chiếc rương gỗ nhỏ vừa được lấy ra từ phòng Lục thị.
“Đại nhân, đã tìm thấy ngăn hai đáy. Bên trong có ba phong thư, đều không ghi tên người gửi.”
Tạ Cảnh Hoài đeo găng tay, lần lượt mở từng phong thư.
Tờ thứ nhất chỉ có vài dòng, nhắc Lục thị tìm lại chiếc chìa khóa bằng đồng từng thuộc về Diệp Thanh Nhu.
Tờ thứ hai căn dặn phải giữ Thẩm Du trong Tây viện, không cho cậu bé gặp người của Đại Lý tự.
Tờ cuối cùng được viết cách đây chưa tới mười ngày.
“Nếu đại cô nương phát hiện ngăn bí mật, lập tức lấy lại gương đồng. Chiếc chìa khóa chỉ mở được lớp ngoài. Thứ thực sự quan trọng vẫn nằm trong tay nàng ta.”
Tống Vy đọc lại câu cuối.
“Hứa Tùng biết trong gương còn một ngăn bí mật.”
“Hoặc có người đã nói cho hắn.”
“Tiểu Hồng?”
“Có thể.”
Tạ Cảnh Hoài đặt bức thư cạnh mảnh vải đẫm máu. Nét chữ trên hai vật khác nhau ở độ đậm nhạt, nhưng cách kéo dài nét móc cuối mỗi hàng hoàn toàn giống nhau.
“Hứa Tùng tự tay viết.”
“Vậy hắn còn sống và đã rời Hàn Sơn trước khi người của Đại Lý tự tới.”
“Không chỉ rời đi.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn dòng chữ “đưa chiếc gương vào cung”.
“Hắn đang chờ chúng ta ở một nơi có thể chạm tới chiếc gương.”
Tống Vy đưa tay vào trong tay áo.
Mặt gương lạnh buốt.
Bóng dáng Thẩm Chiêu Ninh hiện ra giữa lớp sương trắng. Nàng ấy cũng đang nhìn mảnh vải trên bàn, sắc mặt đầy lo lắng.
Tạ Cảnh Hoài thu ba phong thư vào túi vật chứng rồi nói với những người chung quanh:
“Tất cả lui ra ngoài.”
Thuộc hạ Đại Lý tự lập tức rời khỏi sảnh. Hai cánh cửa được đóng lại, bên ngoài chỉ còn bốn người thân tín đứng canh.
Tống Vy nhìn hắn.
“Đại nhân muốn hỏi chuyện chiếc gương?”
“Ta muốn hỏi chuyện nàng.”
Ánh mắt Tạ Cảnh Hoài dừng trên khuôn mặt nàng, bình tĩnh đến mức không thể nhìn ra hắn đã suy nghĩ điều ấy bao lâu.
“Tiểu Hồng nói nàng không phải Thẩm Chiêu Ninh.”
Những ngón tay Tống Vy siết chặt quanh cán gương.
Nàng đã biết sớm muộn cũng phải đối diện với câu hỏi này.
Tạ Cảnh Hoài tận mắt nhìn thấy nàng tỉnh lại trong quan tài. Hắn biết tính tình của nàng khác hẳn những lời đồn về Thẩm đại cô nương. Hắn cũng từng chứng kiến nàng khám nghiệm vết thương, nhận biết độc vật và xử lý tên độc bằng những phương pháp không giống bất kỳ đại phu nào trong kinh thành.
Một người như hắn không thể không nghi ngờ.
Chỉ là hắn vẫn luôn chờ nàng tự nói.
Tống Vy lấy chiếc gương đồng ra, đặt lên bàn giữa hai người.
“Đại nhân tin trên đời có chuyện mượn xác hoàn hồn không?”
Tạ Cảnh Hoài không trả lời ngay.
Hắn nhìn chiếc gương một lúc rồi mới nói:
“Trước khi gặp nàng, ta không tin.”
“Còn bây giờ?”
“Ta đã tự tay mở một cỗ quan tài, nhìn người vốn được xác nhận đã chết mở mắt ngay trước mặt mình.”
Giọng hắn vẫn bình tĩnh.
“Nếu ta còn khăng khăng cho rằng tất cả những chuyện không thể giải thích đều là giả, ta đã không tra được đến hôm nay.”
Tống Vy khẽ thở ra.
“Người được đại nhân cứu khỏi quan tài không phải Thẩm Chiêu Ninh.”
Trong gương, bóng dáng nguyên chủ khẽ run lên.
Tống Vy nhìn thẳng vào Tạ Cảnh Hoài.
“Tên thật của ta là Tống Vy.”
Hắn im lặng một thoáng.
“Tống Vy.”
Hai chữ ấy được hắn nhắc lại rất chậm, như muốn ghi nhớ từng âm một.
Không phải Thẩm đại cô nương.
Không phải nữ nhi của Thẩm phủ.
Là tên thuộc về chính nàng.
Tống Vy chưa từng nghĩ chỉ một lần nghe người khác gọi đúng tên mình cũng có thể khiến lồng ngực đau nhói như vậy.
Nàng cúi mắt nhìn mặt gương.
“Ta đến từ một nơi rất xa. Xa đến mức có lẽ đại nhân sẽ không bao giờ tìm thấy trên bất kỳ tấm bản đồ nào. Ở nơi đó, ta là một đại phu, nhưng công việc của ta không chỉ chữa bệnh cho người sống.”
“Khám nghiệm người chết?”
Nàng nhìn lên.
“Đại nhân đã đoán được?”
“Cách nàng nhìn thi thể không giống một người chỉ đọc qua y thư.”
Tạ Cảnh Hoài nhớ lại ngày đầu tiên trong nghĩa trang. Nàng vừa tỉnh lại sau khi bị chôn sống, độc còn chưa giải hết, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để kiểm tra tử ban trên chính cơ thể mình.
“Người bình thường sợ thi thể. Nàng thì không.”
“Ta từng tiếp xúc với rất nhiều người chết. Công việc của ta là tìm ra nguyên nhân họ chết, giúp người sống biết được sự thật.”
“Vì sao nàng tới đây?”
Tống Vy ngừng lại một thoáng.
“Ta cũng đã chết.”
Ánh mắt Tạ Cảnh Hoài lập tức thay đổi.
“Trước khi tỉnh trong quan tài, ta gặp một tai nạn. Khi mở mắt lần nữa, ta đã nằm trong thân thể Thẩm Chiêu Ninh.”
“Nàng nhớ rõ mình chết như thế nào?”
“Rất rõ.”
Tiếng kim loại vỡ vụn. Ánh đèn lao thẳng về phía nàng. Cảm giác cơ thể bị va đập rồi mọi âm thanh đột ngột biến mất.
Những ký ức ấy vốn đã trở nên xa xôi, nhưng lúc nói ra, Tống Vy vẫn có cảm giác mình đang đứng giữa ranh giới của hai thế giới.
Tạ Cảnh Hoài không hỏi thêm về cái chết của nàng.
Hắn nhìn chiếc gương.
“Vậy Thẩm Chiêu Ninh thật sự ở đâu?”
Tống Vy khẽ xoay mặt gương về phía hắn.
Mặt đồng chỉ phản chiếu ánh nến cùng khuôn mặt trầm tĩnh của Tạ Cảnh Hoài. Hắn không nhìn thấy lớp sương trắng, cũng không nhìn thấy người con gái đang đứng bên trong.
“Nàng ấy ở đây.”
“Trong gương?”
“Phải. Chỉ mình ta nhìn thấy.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn vào mặt gương lâu hơn.
“Lúc này nàng ấy cũng đang nghe?”
Tống Vy gật đầu.
Thẩm Chiêu Ninh nhìn hắn qua lớp sương, đôi mắt hơi đỏ.
Tạ Cảnh Hoài không thể thấy nàng ấy, nhưng vẫn chậm rãi cúi đầu về phía chiếc gương.
“Thẩm đại cô nương.”
Bóng dáng trong gương đưa tay che miệng.
Nước mắt lặng lẽ trượt xuống khuôn mặt nàng ấy.
Tống Vy hạ giọng:
“Nàng ấy muốn cảm ơn đại nhân.”
“Ta chưa làm xong việc.”
“Hai người đã thỏa thuận điều gì?” Tạ Cảnh Hoài hỏi.
“Nàng ấy có ba tâm nguyện. Bảo vệ Thẩm Du, tìm ra chân tướng cái chết của Diệp phu nhân và khiến những kẻ hại nàng ấy phải trả giá.”
“Sau khi hoàn thành thì sao?”
“Linh hồn nàng ấy sẽ rời đi.”
“Khi nào?”
“Trong vòng bốn mươi chín ngày.”
Bàn tay đặt trên bàn của Tạ Cảnh Hoài khẽ siết lại.
“Còn nàng?”
Tống Vy không ngờ điều hắn quan tâm trước tiên lại là chuyện ấy.
“Ta không biết.”
“Nàng không biết mình sẽ ở lại hay biến mất cùng nàng ấy?”
“Chiêu Ninh từng nói thân thể này đã chấp nhận ta. Có lẽ ta sẽ tiếp tục sống, nhưng không ai có thể chắc chắn.”
Sắc mặt Tạ Cảnh Hoài vẫn không thay đổi, chỉ có ánh mắt trở nên tối hơn.
“Còn bao nhiêu ngày?”
“Hơn bốn mươi ngày.”
“Cụ thể.”
Tống Vy tính lại.
“Bốn mươi ba.”
Hắn im lặng.
Tống Vy cố làm giọng mình nhẹ đi.
“Vẫn còn rất lâu.”
“Không lâu.”
“Đủ để phá án.”
“Ta không hỏi vụ án.”
Câu nói ấy khiến nàng không thể tiếp tục tránh né.
Ngoài cửa, tiếng người dập tàn lửa vẫn vang lên từng đợt. Bên trong sảnh, ngọn nến trên bàn chợt lay động, bóng hai người đổ dài trên nền gạch.
Tống Vy nhìn hắn.
“Đại nhân không sợ sao?”
“Sợ điều gì?”
“Thân thể này là của Thẩm Chiêu Ninh, nhưng người đang nói chuyện với đại nhân là một linh hồn đến từ nơi khác. Ta biết những thứ không nên biết, làm những việc một khuê nữ không thể làm. Có thể tất cả chuyện này…”
“Nàng đã cứu Thẩm Du.”
Tạ Cảnh Hoài ngắt lời nàng.
“Nàng cứu Tử Quyên, tìm ra chứng cứ Diệp phu nhân để lại, bảo vệ Tôn ma ma và liều mạng bắt hung thủ từng giết chủ nhân của thân thể này. Nếu là yêu tà, nàng còn nhân từ hơn rất nhiều người tự nhận mình vô tội.”
“Đại nhân tin ta?”
“Ta tin những gì mình nhìn thấy.”
Hắn đưa tay, đặt lên mặt bàn ngay cạnh bàn tay nàng.
“Ta không biết nơi nàng từng sống ra sao, cũng không hiểu vì sao nàng lại tới đây. Nhưng người ta cứu khỏi quan tài hôm ấy là nàng. Người cùng ta điều tra vụ án suốt những ngày qua cũng là nàng.”
Ánh mắt hắn không hề né tránh.
“Ở bên ngoài, nàng vẫn phải là Thẩm Chiêu Ninh. Chuyện này một khi truyền ra sẽ không chỉ khiến nàng gặp nguy hiểm.”
Tống Vy hiểu.
Nếu người khác biết thân thể Thẩm Chiêu Ninh bị một linh hồn xa lạ chiếm giữ, nàng có thể bị coi là yêu nghiệt. Ngay cả Thẩm Du cũng sẽ bị kéo vào lời đồn.
“Còn khi không có người ngoài?” nàng hỏi.
Tạ Cảnh Hoài khẽ nói:
“Nàng là Tống Vy.”
Trong gương, Thẩm Chiêu Ninh mỉm cười giữa hai hàng nước mắt.
Tống Vy nhìn người đàn ông trước mặt. Nàng muốn nói gì đó, nhưng cổ họng bỗng nghẹn lại.
Từ khi tới thế giới này, tất cả mọi người đều nhìn nàng như Thẩm Chiêu Ninh.
Chỉ có Tạ Cảnh Hoài biết tên thật của nàng.
Cũng chỉ có hắn thừa nhận sự tồn tại của nàng mà không yêu cầu nàng phải chứng minh mình là người hay quỷ.
Một tiếng gõ cửa gấp gáp phá vỡ sự yên tĩnh.
“Đại nhân, Mạc đại nhân đã trở về.”
Tạ Cảnh Hoài lập tức đứng dậy.
Cửa vừa mở, Mạc Thanh đã được hai người dìu vào. Nửa bên vai phải của hắn cháy sém, trên trán có một vết thương còn đang chảy máu, nhưng thần trí vẫn tỉnh táo.
Tống Vy bước nhanh tới.
“Đỡ hắn ngồi xuống.”
“Thuộc hạ không sao.”
Mạc Thanh vừa nói xong đã loạng choạng suýt ngã.
Tạ Cảnh Hoài lạnh lùng nhìn hắn.
“Ngồi.”
Mạc Thanh lập tức im lặng, ngoan ngoãn ngồi xuống ghế.
Tống Vy kiểm tra đồng tử rồi bắt mạch. Hắn chỉ bị mất máu và choáng vì chấn động, chưa xuất hiện dấu hiệu tổn thương nghiêm trọng trong đầu.
“Vết thương ngoài da không quá sâu, nhưng phải nghỉ ngơi.”
“Thẩm cô nương, thuộc hạ còn có chuyện…”
“Vừa băng vừa nói.”
Mạc Thanh nhìn Tạ Cảnh Hoài. Thấy hắn không phản đối, Mạc Thanh mới để nàng xử lý vết thương.
“Hứa Tùng không có mặt trong biệt viện. Mật đạo chỉ là bẫy. Sau khi thuốc nổ phát tác, thuộc hạ theo lối thông gió bò ra ngoài, nhìn thấy một cỗ xe rời khỏi con đường sau núi.”
“Đi về hướng nào?”
“Vào kinh.”
“Ngươi đuổi theo?”
“Đuổi đến Bắc An môn.”
Mạc Thanh lấy từ trong ngực ra một tấm thẻ gỗ cháy mất một góc.
“Cỗ xe nhập vào đoàn xe vận chuyển đồ dùng cho nội đình. Chúng có lệnh bài của Thượng thực cục, lính canh cổng không kiểm tra bên trong.”
Tạ Cảnh Hoài cầm lấy tấm thẻ.
“Thời điểm qua cổng?”
“Trước giờ Tý ba khắc.”
Hứa Tùng đã vào cung từ trước khi mảnh vải đẫm máu được đưa về Thẩm phủ.
Mạc Thanh nhìn chiếc gương trên bàn, sắc mặt nghiêm trọng.
“Thuộc hạ còn bắt được một người trong biệt viện. Hắn nói Hứa Tùng đã chuẩn bị thân phận mới từ ba năm trước. Tối nay hắn vào cung không phải để trốn.”
“Vậy để làm gì?”
“Làm nhân chứng.”
Căn phòng chợt im lặng.
Tạ Cảnh Hoài nhìn về phía ba phong thư của Lục thị.
“Hắn định xuất hiện tại hội thẩm.”
Mạc Thanh gật đầu.
“Người bị bắt chỉ biết Hứa Tùng mang theo một tấm thẻ bài cũ cùng ấn tín của quan viên. Hắn còn nghe Hứa Tùng nói, sau sáng mai, trên đời sẽ không còn cái tên Hứa Tùng nữa.”
Tống Vy hiểu ý câu ấy.
“Hắn muốn dùng một thân phận khác để bước ra ánh sáng.”
“Và thân phận ấy có thể giải thích mọi chứng cứ đang nằm trong tay chúng ta.” Tạ Cảnh Hoài nói.
Tờ biên nhận có tên Trịnh Hoài An.
Một người đã được ghi nhận chết từ ba năm trước nhưng không ai từng nhìn thấy thi thể.
Nếu Hứa Tùng xuất hiện với thân phận Trịnh Hoài An, hắn có thể nhận hoặc phủ nhận con dấu, bẻ hướng toàn bộ vụ án theo cách Tiêu Dận mong muốn.
Mạc Thanh nghiến răng.
“Thuộc hạ sẽ lập tức quay lại bắt hắn.”
“Ngươi không qua nổi cổng cung.” Tạ Cảnh Hoài đặt tấm thẻ gỗ xuống. “Huống hồ hắn đã biết chúng ta phát hiện ra thân phận giả. Bây giờ xông vào chỉ khiến hắn đổi kế hoạch.”
“Vậy chúng ta vẫn đưa chiếc gương vào?”
Tạ Cảnh Hoài nhìn Tống Vy.
“Nàng có thể để nó lại không?”
Nàng lắc đầu.
Không chỉ vì bên trong còn có Thẩm Chiêu Ninh.
Chiếc gương đã bị người của Tiêu Dận nhắm tới. Để lại Thẩm phủ hay Đại Lý tự đều không bảo đảm an toàn. Ít nhất khi nó ở trong tay nàng, nàng có thể lập tức nhận ra bất thường.
“Ta sẽ mang theo.”
“Được.”
Tạ Cảnh Hoài gọi hai thuộc hạ thân tín vào.
“Từ lúc vào cung, hai người theo sát Thẩm đại cô nương. Không nhận bất kỳ mệnh lệnh điều chuyển nào trừ khi chính miệng ta nói. Cho dù người tới mang lệnh bài của Đại Lý tự cũng không được rời vị trí.”
“Vâng.”
Hắn nhìn sang Mạc Thanh.
“Ngươi ở lại.”
Mạc Thanh lập tức phản đối:
“Đại nhân, thuộc hạ vẫn có thể…”
“Tới Đại Lý tự thẩm vấn kẻ bị bắt ở Hàn Sơn. Trước giờ Thìn, ta cần biết Hứa Tùng đã dùng thân phận Trịnh Hoài An từ khi nào, ai giúp hắn làm giả hồ sơ tử vong và trong cung còn người nào tiếp ứng.”
Mạc Thanh ngừng lại.
Mệnh lệnh ấy quan trọng hơn việc theo vào cung. Cuối cùng hắn cúi đầu.
“Thuộc hạ hiểu.”
Tạ Cảnh Hoài thu toàn bộ thư từ và vật chứng.
“Sửa soạn xe. Giờ Dần xuất phát.”
Ngoài sân, tiếng mõ canh đêm vừa vang lên.
Chỉ còn chưa đầy hai canh giờ trước lúc hội thẩm.
Trời chưa sáng, cổng nam hoàng thành đã mở.
Xe của Đại Lý tự lần lượt đi qua ba lớp kiểm tra. Lục thị, Tôn ma ma cùng Trần đại phu được đưa vào bằng xe riêng. Thẩm Văn Khiêm cũng phải tới Minh Chính điện với tư cách người có liên quan đến ấn tín bị lấy trộm mười năm trước.
Tống Vy ngồi trong xe cuối cùng.
Chiếc gương được buộc sát bên trong áo bằng một sợi dây da. Tạ Cảnh Hoài tự tay kiểm tra nút buộc hai lần trước khi xe rời Thẩm phủ.
Trong suốt quãng đường, hắn không nhắc lại những lời nàng đã nói.
Nhưng cách hắn nhìn nàng đã thay đổi rất khẽ.
Không phải xa cách hay đề phòng.
Giống như sau khi biết tên thật của nàng, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy một người vốn bị che khuất sau khuôn mặt Thẩm Chiêu Ninh.
Khi xe dừng trước cửa cung, Tạ Cảnh Hoài xuống trước.
Hắn đưa tay đỡ nàng.
Tống Vy đặt tay lên lòng bàn tay hắn, hạ giọng:
“Đại nhân không sợ người khác nhìn thấy sao?”
“Ta đang đỡ một người mang thương tích.”
“Vết thương của ta đã không còn đáng ngại.”
“Không ai trong cung biết.”
Tống Vy bước xuống xe.
Trước khi buông tay, hắn khẽ nói:
“Đừng rời khỏi tầm mắt ta.”
“Ta nhớ rồi.”
Minh Chính điện nằm ở phía đông ngoại triều.
Khi bọn họ tới nơi, quan viên Hình bộ và Tông Nhân phủ đã chờ sẵn. Đèn cung đình thắp sáng cả hành lang dài, nhưng bầu trời phía trên vẫn phủ một màu xanh đen.
Tiêu Dận đứng gần bậc điện.
Hắn mặc triều phục màu tím, vẻ mặt bình thản như thể chưa từng xuất hiện ở bến Thanh Dương, cũng chưa từng yêu cầu Tống Vy giao chiếc gương.
Ánh mắt hắn lướt qua nàng rồi dừng ở Tạ Cảnh Hoài.
“Tạ đại nhân đến muộn hơn bản vương dự tính.”
“Vẫn chưa tới giờ Mão.”
“Nghe nói đêm qua Thẩm phủ cháy lớn.”
“Điện hạ nhận tin rất nhanh.”
Tiêu Dận khẽ cười.
“Chuyện xảy ra ngay trong kinh thành, muốn không biết cũng khó.”
“Vậy điện hạ hẳn cũng biết người phóng hỏa đã bị bắt.”
“Bản vương chỉ nghe nói Lục phu nhân nhất thời hồ đồ. Chuyện cụ thể thế nào vẫn phải chờ Tạ đại nhân trình bày.”
Ánh mắt hắn chuyển sang tay áo Tống Vy.
“Chiếc gương vẫn còn nguyên chứ?”
Tống Vy bình thản đáp:
“Nhờ điện hạ quan tâm, di vật của mẫu thân ta vẫn còn.”
“Vật quá quý giá thường dễ khiến người khác nảy lòng tham. Thẩm đại cô nương nên giữ cẩn thận.”
Tạ Cảnh Hoài bước lên nửa bước, vừa đủ chắn ánh mắt Tiêu Dận.
“Chuông vào điện sắp vang. Điện hạ nên vào trước.”
Nụ cười của Tiêu Dận không thay đổi.
“Bản vương chờ Tạ đại nhân.”
Tiếng chuông đồng vang lên đúng giờ Mão.
Cửa Minh Chính điện chậm rãi mở.
Hoàng đế ngồi trên ngự tọa sau lớp rèm châu mỏng. Phía dưới là quan viên của Đại Lý tự, Hình bộ, Ngự sử đài và Tông Nhân phủ. Vụ án bạc cứu tế liên quan tới hoàng tử, bởi vậy không một ai dám lên tiếng trước khi nội thị tuyên bắt đầu hội thẩm.
Tạ Cảnh Hoài bước ra giữa điện.
Hắn trình bày vụ án từ số bạc cứu tế mất tích, Bách Phúc ngân trang bị thiêu hủy đến cái chết của Diệp Thanh Nhu. Danh sách trong gương, bản lời khai của Trần đại phu, ba phong thư của Hứa Tùng cùng tờ biên nhận lấy ra từ túi hương đều được lần lượt đưa lên.
Không có lời buộc tội thừa thãi.
Chỉ có từng vật chứng được đặt xuống đúng vị trí.
Tông Nhân phủ đã mang hồ sơ con dấu tới đối chiếu. Sau gần một khắc xem xét, vị quan phụ trách đứng dậy.
“Bẩm bệ hạ, dấu son trên tờ biên nhận không phải ấn của Tam điện hạ, nhưng quả thực là ấn riêng từng được cấp cho Trịnh Hoài An, trưởng sử phủ Tam hoàng tử.”
Trong điện lập tức vang lên tiếng xì xào rất nhỏ.
Hoàng đế nhìn Tiêu Dận qua rèm châu.
“Con có điều gì muốn nói?”
Tiêu Dận bước ra, bình tĩnh quỳ xuống.
“Nhi thần thừa nhận Trịnh Hoài An từng quản lý sổ sách trong phủ, nhưng ba vạn lượng bạc này chưa từng được đưa vào phủ khố. Nếu tờ biên nhận là thật, chỉ có thể là Trịnh Hoài An tự ý nhận bạc rồi che giấu.”
“Người đó đã chết?”
“Ba năm trước, hắn rơi xuống sông trên đường hồi hương. Quan phủ địa phương tìm thấy áo ngoài cùng thẻ bài, nhưng không vớt được thi thể.”
Tạ Cảnh Hoài lên tiếng:
“Không có thi thể thì không thể xác nhận đã chết.”
Tiêu Dận quay sang hắn.
“Tạ đại nhân nói đúng. Nhưng Trịnh Hoài An mất tích ba năm, không thể chỉ vì hắn từng làm việc trong phủ mà kết luận mọi chuyện đều do bản vương sai khiến.”
“Thần chưa từng kết luận như vậy.”
“Nhưng tất cả chứng cứ của Tạ đại nhân đều đang dẫn tới phủ của bản vương.”
“Cho nên mới cần điều tra.”
Tiêu Dận nhìn hắn hồi lâu rồi chậm rãi cúi đầu trước ngự tọa.
“Nhi thần cũng mong phụ hoàng điều tra đến cùng. Nếu Trịnh Hoài An thật sự lợi dụng danh nghĩa của nhi thần tham ô bạc cứu tế, cho dù hắn còn sống hay đã chết, nhi thần tuyệt đối không bao che.”
Lời nói hoàn toàn hợp lý.
Thậm chí còn chủ động yêu cầu tra xét.
Lục thị được dẫn vào giữa điện.
Chỉ qua một đêm, dáng vẻ ung dung của bà ta đã hoàn toàn biến mất. Hai cổ tay bị khóa bằng xích nhẹ, tóc chỉ búi đơn giản, nhưng khi nhìn thấy Tiêu Dận, ánh mắt vẫn hiện rõ sự căm hận.
“Lục thị.” Quan Hình bộ lên tiếng. “Ngươi khai Hứa Tùng nhiều lần thay mặt Tam hoàng tử liên lạc với ngươi. Ngươi có từng tận mắt thấy Tam điện hạ ra lệnh không?”
Lục thị cười khan.
“Nếu điện hạ tự mình tới gặp một phụ nhân trong nội trạch như ta, chẳng phải đã để lại chứng cứ quá dễ dàng sao?”
“Vậy tức là chưa từng thấy.”
“Ta chưa từng thấy điện hạ, nhưng Hứa Tùng có thể tự do ra vào phủ, biết rõ lịch trình của điện hạ, còn mang lệnh bài giao long. Hắn nói từng câu đều là ý của chủ nhân.”
Tiêu Dận nhìn bà ta, ánh mắt không chút dao động.
“Một kẻ mang theo lệnh bài giả cũng có thể tự nhận là người của bản vương. Lục phu nhân đã giết Diệp thị, hại Thẩm đại cô nương rồi phóng hỏa tiêu hủy chứng cứ. Bây giờ bà muốn kéo thêm một hoàng tử vào vụ án để giảm tội cho mình sao?”
“Điện hạ cho rằng ta đang nói dối?”
“Bản vương cho rằng lời của một người sắp bị định tội cần có chứng cứ xác nhận.”
Lục thị muốn bước tới nhưng bị quan sai giữ lại.
“Ngài biết Hứa Tùng! Nếu không có ngài đứng sau, hắn lấy đâu ra người của nội đình? Lấy đâu ra lệnh bài qua cổng thành? Xuân Đào còn giữ viên độc có dấu giao long, chẳng lẽ thứ ấy cũng do ta tự làm?”
“Dấu giao long xuất hiện trên lệnh bài của Trần đại phu, trên tua rua của thích khách và cả viên độc.”
Tiêu Dận vẫn giữ giọng ôn hòa.
“Xuất hiện quá nhiều, quá đúng lúc. Lục phu nhân không cảm thấy có người đang cố tình khiến tất cả cùng nhìn về một hướng sao?”
Lục thị cứng người.
Lời ấy giống hệt điều Tạ Cảnh Hoài từng nói trên xe ngựa.
Chứng cứ xuất hiện càng rõ ràng, càng phải đề phòng khả năng có kẻ cố ý sắp đặt.
Tống Vy nhìn Tiêu Dận.
Hắn không phủ nhận từng vật chứng.
Hắn chỉ cắt đứt mối liên hệ trực tiếp giữa bản thân và những vật ấy, đẩy mọi tội lỗi sang một thuộc hạ đã “chết” cùng một Hứa Tùng chưa bị bắt.
Tạ Cảnh Hoài bước ra.
“Thần xin bệ hạ cho phép điều tra lại cái chết của Trịnh Hoài An, đồng thời truy nã Hứa Tùng trên toàn quốc. Trước khi hai thân phận này được xác minh, chưa thể kết luận tờ biên nhận do ai lập và số bạc cuối cùng đi đâu.”
Sau rèm châu, hoàng đế chưa kịp lên tiếng thì một nội thị từ ngoài điện vội vã bước vào.
“Bẩm bệ hạ, bên ngoài có một người xin diện thánh. Hắn tự nhận có thể giải thích tờ biên nhận của Bách Phúc ngân trang.”
Tống Vy cảm thấy mặt gương trong áo đột ngột lạnh đi.
Tạ Cảnh Hoài nhìn nàng.
Cả hai đều biết người chờ ngoài điện là ai.
Hoàng đế trầm giọng:
“Cho vào.”
Cửa điện mở ra.
Một người đàn ông khoảng hơn năm mươi tuổi chậm rãi bước vào. Tóc hắn đã bạc quá nửa, thân hình hơi khom, trên mặt có một vết sẹo kéo dài từ thái dương xuống cằm. Bộ áo vải cũ kỹ khiến hắn trông giống một kẻ đã lưu lạc nhiều năm.
Hắn quỳ xuống giữa điện, hai tay nâng cao một tấm thẻ bài bằng đồng.
“Thảo dân Trịnh Hoài An, khấu kiến bệ hạ.”
Trong điện lập tức xôn xao.
Tiêu Dận nhìn người vừa xuất hiện, vẻ kinh ngạc trên mặt không có chút sơ hở.
“Trịnh Hoài An?”
Người đàn ông ngẩng đầu, nước mắt tràn ra.
“Điện hạ, thuộc hạ có tội. Ba năm trước thuộc hạ sợ chuyện cũ bị phát hiện nên giả chết rời kinh. Bao năm qua không ngày nào được yên ổn.”
Tấm thẻ bài được đưa tới Tông Nhân phủ kiểm tra.
Số hiệu cùng hoa văn đều khớp với hồ sơ của trưởng sử phủ Tam hoàng tử.
Quan Hình bộ chỉ vào tờ biên nhận.
“Ngươi đã ký thứ này?”
Người tự xưng Trịnh Hoài An nhìn tờ giấy cháy sém, hai vai run lên.
“Chữ ký giống của thảo dân, con dấu cũng là ấn cũ của thảo dân. Nhưng tờ biên nhận này là giả.”
Hắn quay sang nhìn Tống Vy.
“Diệp phu nhân từng lấy trộm con dấu, muốn dùng nó làm giả sổ sách để vu oan cho phủ Tam hoàng tử. Hứa Tùng phát hiện chuyện ấy nên mới tới ngăn cản. Sau đó Diệp phu nhân sợ tội, tự uống độc…”
“Ngươi nói dối!”
Một tiếng quát khàn đặc vang lên từ phía sau.
Tôn ma ma vốn đang ngồi bên cạnh đại phu đột ngột đứng bật dậy. Bà bị giam suốt một tháng, sức khỏe vẫn chưa hồi phục, nhưng lúc này cả người run dữ dội vì phẫn nộ.
Người đàn ông giữa điện quay đầu.
Ánh mắt hắn chạm vào Tôn ma ma, chỉ trong chớp mắt đã trở lại vẻ xa lạ.
“Bà là ai?”
Tôn ma ma nhìn chằm chằm hắn.
“Khi tra hỏi ta dưới Vĩnh Xương kho, ngươi luôn đứng sau tấm bình phong. Ta không nhìn thấy mặt, nhưng suốt một tháng, ngày nào ta cũng nghe giọng nói này.”
Bà bước lên một bước, chỉ thẳng vào người đang quỳ.
“Ngươi không phải Trịnh Hoài An.”
Sắc mặt người đàn ông không đổi.
“Bà nhận nhầm người rồi.”
“Ta có thể nhận nhầm khuôn mặt, nhưng không thể nhận nhầm giọng nói của kẻ đã tự tay bẻ gãy hai ngón tay ta.”
Tôn ma ma giơ bàn tay phải vẫn còn quấn băng.
Giữa Minh Chính điện im phăng phắc, giọng bà vang lên rõ ràng từng chữ:
“Ngươi là Hứa Tùng.”
Chiếc gương trong áo Tống Vy rung mạnh.
Sau lớp vải, một đường nứt mảnh chậm rãi xuất hiện trên mặt đồng.

Một suy nghĩ 1 thoughts on “11 — Tên Thật”