Mượn Nàng Một Đời, Trả Một Mối Oan

10 — Con Dấu Trong Túi Thơm

Khi xe ngựa còn cách Thẩm phủ một con phố, ánh lửa đã hiện rõ phía sau những bức tường cao.

Khói đen cuộn lên giữa màn đêm, bị gió thổi nghiêng về phía đông. Tiếng kẻng báo cháy vang dồn dập. Gia nhân trong phủ nối thành hàng dài từ giếng nước tới nội viện, từng thùng nước liên tục được chuyền qua tay nhưng vẫn không ngăn được ngọn lửa đang nuốt lấy mái gỗ.

Tống Vy vén rèm nhìn ra ngoài.

“Là Ngưng Hương viện.”

Tạ Cảnh Hoài lập tức đẩy cửa xe.

Nàng giữ lấy ống tay áo hắn.

“Vết thương của đại nhân…”

“Ta sẽ không dùng tay trái.”

Lại là câu trả lời ấy.

Tống Vy biết lúc này có tranh luận cũng vô ích, chỉ có thể theo hắn xuống xe.

Ngay khi hai người bước qua cổng phủ, một thuộc hạ Đại Lý tự đã chạy tới.

“Đại nhân!”

“Tình hình bên trong thế nào?”

“Lửa bắt đầu từ gian thờ phía đông Ngưng Hương viện. Mạc đại nhân đã dẫn người tới trước, hiện đang cùng gia nhân dập lửa.”

“Có ai bị kẹt không?”

“Chưa phát hiện. Nhưng Mạc đại nhân bắt được Thẩm phu nhân cùng một nha hoàn ở cổng sau. Trên người nha hoàn có một bình dầu.”

Tống Vy dừng bước.

“Du nhi đâu?”

“Thẩm công tử vẫn ở Thanh Lan viện. Cố đại phu cùng bốn người của chúng ta đang trông chừng, không ai được tự ý tới gần.”

Nghe vậy, nàng mới thả lỏng bàn tay đang nắm chặt.

Tạ Cảnh Hoài nhìn thuộc hạ.

“Canh kín tất cả lối ra. Người trong Ngưng Hương viện, bất kể là chủ hay tớ, đều không được rời phủ.”

“Vâng.”

Hai người đi nhanh về phía ánh lửa.

Khoảng sân trước Ngưng Hương viện đã trở nên hỗn loạn. Nửa mái hiên phía đông bị cháy đen, lửa bò dọc theo những thanh xà gỗ rồi lan sang rèm cửa. Nước đổ xuống khiến khói trắng bốc lên mù mịt, mùi gỗ cháy cùng dầu đèn hòa vào nhau đến nghẹt thở.

Mạc Thanh đang chỉ huy người phá phần mái nối giữa gian thờ và phòng ngủ cũ, ngăn lửa lan rộng.

Nhìn thấy Tạ Cảnh Hoài, hắn lập tức bước tới.

“Đại nhân, thuộc hạ tới chậm một bước. Khi chúng ta phá cổng viện, gian thờ đã cháy.”

“Lục thị đâu?”

“Đang bị giữ ở hành lang phía tây. Bà ta nói mình phát hiện cháy nên tới cứu bài vị, nhưng người của chúng ta nhìn thấy bà ta cùng nha hoàn đi ra từ cổng sau.”

“Có ai khác xuất hiện trước khi cháy không?”

“Một gã phu ngựa lạ mặt đã đưa thứ gì đó cho nha hoàn. Hắn trèo qua tường phía bắc bỏ chạy. Người của ta đuổi theo nhưng chỉ lấy được cái này.”

Mạc Thanh đưa ra một mảnh giấy cháy xém được kẹp giữa hai miếng gỗ mỏng.

Trên giấy chỉ còn đọc được một hàng chữ:

“Lan trắng, bên phải bài vị. Không để tới giờ Mão.”

Tống Vy nhìn sang gian thờ đang bốc cháy.

“Chiếc túi hương.”

Tạ Cảnh Hoài nắm lấy cánh tay nàng trước khi nàng kịp tiến lên.

“Đứng lại.”

“Nếu tờ biên nhận vẫn còn trong đó, chỉ chậm thêm một lát sẽ không cứu được.”

“Bên trong có thể sập.”

“Ta biết túi hương được treo ở đâu.”

“Tôn ma ma đã nói rất rõ. Không cần nàng tự mình vào.”

Tống Vy nhìn ngọn lửa đang lan gần tới bài vị.

“Đại nhân định tự đi?”

“Ta biết võ công.”

“Đại nhân cũng đang trúng độc.”

Tạ Cảnh Hoài không đáp. Hắn giật lấy một tấm chăn vừa được nhúng nước, khoác lên vai rồi quay sang Mạc Thanh.

“Phá cửa bên phải. Hai người theo ta vào.”

Tống Vy giữ chặt mép chăn.

“Tạ Cảnh Hoài.”

Hắn quay lại.

“Đại nhân không nhận ra túi hương ấy. Ta đi cùng, sẽ nhanh hơn.”

“Không được.”

“Nếu đại nhân không cho, ta sẽ tìm cửa khác.”

Ánh mắt Tạ Cảnh Hoài trầm xuống.

“Đây không phải lúc để nàng bướng bỉnh.”

“Ta cũng không định đứng ngoài nhìn di vật của mẫu thân bị thiêu sạch.”

Một thanh xà bên trong bất ngờ gãy, rơi xuống phát ra tiếng động lớn.

Tạ Cảnh Hoài nhìn ngọn lửa rồi nhìn nàng. Cuối cùng, hắn kéo thêm một tấm chăn ướt trùm lên người Tống Vy.

“Không được rời khỏi bên cạnh ta.”

“Được.”

“Ta chưa nói hết.” Bàn tay hắn siết lấy cổ tay nàng. “Nếu ta bảo lui, nàng phải lui ngay.”

“Đại nhân nói nhanh lên, lửa sắp cháy tới bài vị rồi.”

Tạ Cảnh Hoài dường như bị nàng làm cho nghẹn lời, nhưng không còn thời gian tranh luận.

Mạc Thanh cùng hai thuộc hạ phá cửa bên phải. Một luồng khói nóng lập tức tràn ra, khiến tất cả phải cúi thấp người.

Tạ Cảnh Hoài kéo Tống Vy vào trong.

Khói dày đến mức không thể nhìn rõ quá vài bước. Nhiều đồ vật trong gian thờ đã bị xô đổ. Chiếc bàn dài đặt bài vị Diệp Thanh Nhu nghiêng sang một bên, rèm lụa phía sau cháy thành từng mảng đỏ rực.

Chiếc gương đồng trong tay áo Tống Vy lạnh buốt.

Nàng lấy nó ra.

Trên mặt gương phủ đầy sương trắng, bóng dáng Thẩm Chiêu Ninh hiện lên mờ nhạt. Nàng ấy đứng giữa biển lửa nhưng không nhìn về bài vị, mà liên tục chỉ xuống chân bàn thờ.

“Ở dưới đất.”

Tống Vy kéo tay Tạ Cảnh Hoài, chỉ về phía bên phải bàn thờ.

“Chiếc túi hương đã rơi xuống.”

Hai người tránh một mảng rèm đang cháy rồi tiến lại gần. Quả nhiên dưới chân bàn có một vật màu xanh đã cháy gần hết tua rua.

Tống Vy vừa cúi xuống, một thanh gỗ trên cao đột nhiên rơi thẳng về phía nàng.

Tạ Cảnh Hoài kéo mạnh nàng vào lòng, đồng thời xoay người dùng vai phải đỡ lấy thanh gỗ.

Tiếng va chạm nặng nề vang lên.

Tống Vy nghe thấy hơi thở hắn khựng lại.

“Đại nhân bị thương rồi?”

“Nhặt túi hương.”

“Tạ Cảnh Hoài…”

“Ta không sao. Mau lên.”

Ngọn lửa đã bén tới góc túi.

Tống Vy dùng tấm khăn ướt bọc lấy nó rồi dập lửa. Phần vải bên ngoài lập tức vỡ vụn, để lộ một gói giấy dầu nhỏ được khâu vào lớp lót.

Gói giấy vẫn còn nguyên.

“Tìm thấy rồi.”

“Ra ngoài.”

Tạ Cảnh Hoài giữ lấy vai nàng, đưa nàng quay về phía cửa.

Một tiếng nổ vang lên sau lưng. Bàn thờ đổ sập, lửa bùng cao tới mái. Mạc Thanh cùng thuộc hạ lập tức lao vào hỗ trợ, che hai người rời khỏi gian thờ.

Vừa bước ra sân, Tống Vy đã ho dữ dội. Khói khiến cổ họng vốn đang bị thương đau như bị dao cứa.

Tạ Cảnh Hoài đỡ nàng ngồi xuống bậc đá.

“Có khó thở không?”

Tống Vy lắc đầu, vẫn nắm chặt gói giấy dầu.

“Xem cánh tay đại nhân trước.”

“Vật chứng quan trọng hơn.”

“Đại nhân vừa lấy vai đỡ cả một thanh xà.”

“Là vai phải.”

“Vai nào cũng ở trên người đại nhân.”

Tạ Cảnh Hoài nhìn nàng, dường như định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn ngồi xuống.

Tống Vy kiểm tra nhanh vai hắn. May mắn thanh gỗ không quá nặng, chỉ để lại một vết bầm lớn. Tuy nhiên, lớp băng trên cánh tay trái đã thấm đỏ lần nữa.

Nàng hít sâu, cố kiềm chế cơn giận.

“Đại nhân quả thật rất biết giữ lời.”

“Ta không dùng tay trái.”

Tống Vy ngẩng lên nhìn hắn.

Tạ Cảnh Hoài im lặng một thoáng rồi bổ sung:

“Lần này là ngoài ý muốn.”

“Sau khi vụ án kết thúc, ta sẽ tính với đại nhân.”

“Ta sẽ chờ.”

Mạc Thanh mang tới một chiếc khay sạch. Trước mặt những người có mặt, Tống Vy đặt gói giấy dầu lên trên rồi dùng đầu dao tách từng lớp.

Bên trong là một tờ biên nhận đã ngả vàng.

Phần mép giấy bị sức nóng làm co lại, một góc cháy thành màu nâu sẫm, nhưng những hàng chữ ở giữa vẫn còn nguyên.

“Ngày mười bảy tháng tư, nhận đủ ba vạn lượng bạc cứu tế từ Hứa Tùng.”

Bên dưới là một chữ ký đã phai cùng dấu triện đỏ hình giao long cuộn quanh chữ “Dận”.

Tạ Cảnh Hoài không chạm vào tờ giấy. Hắn cúi xuống quan sát dấu triện hồi lâu rồi nói:

“Không phải quan ấn chính thức.”

“Vậy không thể dùng làm chứng cứ sao?” Tống Vy hỏi.

“Có thể. Đây là tư ấn của người trong hoàng tử phủ. Chỉ cần tìm được văn thư khác từng đóng cùng dấu này, có thể đối chiếu.”

Mạc Thanh nhìn hàng chữ trên giấy.

“Dòng cuối còn một cái tên.”

Phần mực gần dấu triện đã bị sức nóng làm nhòe, nhưng vẫn có thể nhận ra ba chữ:

“Trịnh Hoài An.”

Tạ Cảnh Hoài hơi nheo mắt.

“Trưởng sử phủ Tam hoàng tử.”

“Người này còn sống không?” Tống Vy hỏi.

“Ba năm trước được báo là chết vì bệnh.”

“Được báo?”

“Hắn không có mộ. Thi thể cũng chưa từng được người ngoài phủ nhìn thấy.”

Tống Vy nhìn tờ biên nhận.

Một người nhận bạc đã “chết”.

Một người trung gian biến mất.

Một chưởng quầy ngân trang bị thiêu trong biển lửa.

Mười năm qua, Tiêu Dận gần như đã xóa sạch tất cả những người có thể chứng minh khoản bạc ấy từng chảy vào phủ hắn.

Chỉ còn tờ giấy trước mặt.

Tạ Cảnh Hoài ra hiệu cho thuộc hạ ghi chép tình trạng vật chứng, sau đó đặt biên nhận vào túi lụa chống ẩm rồi niêm phong bằng sáp của Đại Lý tự.

“Lập ba bản sao tại chỗ. Người phát hiện, người thu giữ và tất cả nhân chứng đều phải ký xác nhận.”

“Vâng.”

Tiếng khóc từ hành lang phía tây truyền tới.

Một nha hoàn trẻ bị hai người giữ quỳ dưới đất. Cạnh nàng ta là chiếc bình dầu đã dùng quá nửa.

Lục thị đứng cách đó không xa.

Bà ta không còn dáng vẻ đoan trang thường ngày. Mái tóc búi lệch, một bên tay áo bị lửa cháy xém. Trên khuôn mặt dính khói vẫn còn hai vệt nước mắt, trông giống một người vừa liều mạng chạy vào cứu di vật của người đã khuất.

Thẩm Văn Khiêm đứng bên cạnh, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Ông nhìn gian thờ đang cháy, rồi lại nhìn tờ giấy được người Đại Lý tự niêm phong.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lục thị lập tức nắm lấy tay áo ông.

“Lão gia, thiếp bị oan. Thiếp nghe nói Ngưng Hương viện cháy nên dẫn Xuân Đào tới cứu bài vị tỷ tỷ. Không ngờ người của Đại Lý tự vừa tới đã giữ thiếp lại.”

Xuân Đào đang quỳ dưới đất lập tức ngẩng đầu.

“Phu nhân…”

Lục thị quay phắt sang nàng ta.

“Ngươi còn không mau nói rõ? Bình dầu ấy từ đâu tới?”

Xuân Đào run rẩy.

“Là… là phu nhân bảo nô tỳ mang theo.”

“Ta bảo ngươi mang đèn, không phải mang dầu phóng hỏa!”

“Nô tỳ không nói dối.” Xuân Đào bật khóc. “Phu nhân nói trong Ngưng Hương viện có thứ không thể để Đại Lý tự tìm thấy. Chính người bảo nô tỳ đổ dầu lên rèm…”

“Câm miệng!”

Lục thị bước tới muốn tát nàng ta nhưng bị thuộc hạ ngăn lại.

“Ngươi nhận bạc của ai mà vu oan cho ta?”

Xuân Đào sợ hãi lùi về sau.

“Phu nhân, nô tỳ chỉ làm theo lời người. Người còn nói sau khi đốt xong, Hứa tiên sinh sẽ cứu nhị tiểu thư ra ngoài…”

Nghe đến tên Hứa Tùng, sắc mặt Lục thị lập tức thay đổi.

Tạ Cảnh Hoài bước tới.

“Thẩm phu nhân nói mình đến cứu bài vị, nhưng nha hoàn của bà mang theo dầu. Trong tay áo nàng ta còn có mảnh giấy chỉ rõ vị trí chiếc túi hương.”

Hắn nhìn về phía gian thờ.

“Bà định cứu người chết hay cứu kẻ đã ra lệnh cho bà?”

Lục thị siết chặt chiếc khăn trong tay.

“Ta không biết mảnh giấy nào. Một nha hoàn thấp kém nói gì, Tạ đại nhân cũng tin sao?”

“Tạ đại nhân không cần tin nàng ta.”

Tống Vy bước tới, trên tay vẫn cầm phần vải cháy còn lại của túi hương.

“Chỉ cần nhìn thứ mẫu thân đã cố đốt là đủ.”

Lục thị nhìn nàng.

“Chiêu Ninh, con cũng tin lời bọn họ?”

“Lục phu nhân không cần gọi ta thân thiết như vậy.”

Một câu “Lục phu nhân” khiến khuôn mặt bà ta cứng lại.

Tống Vy đặt phần túi hương cháy xém lên khay.

“Người nói mình đến cứu bài vị, nhưng gian thờ vừa cháy đã đi thẳng tới chiếc túi hương được giấu bên cạnh. Nếu không có người báo trước, làm sao người biết bên trong chứa vật chứng?”

“Ta không biết!”

“Vậy tại sao cổng sau Ngưng Hương viện bị mở?”

“Ta…”

“Vì sao Xuân Đào mang theo dầu?”

Lục thị nhìn quanh. Ánh mắt bà ta lướt qua từng người rồi dừng trên Thẩm Văn Khiêm.

“Lão gia, chàng thật sự để họ ép hỏi thiếp ngay giữa nội viện sao?”

Thẩm Văn Khiêm không lập tức bảo vệ bà ta như những lần trước.

Ông nhìn tờ biên nhận đã được niêm phong.

“Thứ đó là gì?”

Tạ Cảnh Hoài đáp:

“Biên nhận ba vạn lượng bạc cứu tế được chuyển vào phủ Tam hoàng tử mười năm trước. Diệp phu nhân đã giấu nó trước khi qua đời.”

Thẩm Văn Khiêm sững người.

“Thanh Nhu?”

Cái tên ấy vừa được thốt ra, Lục thị bỗng bật cười.

Tiếng cười rất khẽ nhưng mang theo sự cay độc đã bị kìm nén suốt nhiều năm.

“Đến lúc này lão gia mới nhớ tên bà ấy sao?”

Thẩm Văn Khiêm quay sang.

“Nàng nói gì?”

“Diệp Thanh Nhu còn sống, chàng không tin bà ấy. Bà ấy chết rồi, chàng cũng chưa từng hỏi nguyên nhân.”

Lục thị lau vết khói trên mặt.

“Bây giờ nhìn thấy một tờ giấy, chàng lại bày ra dáng vẻ đau lòng. Không cảm thấy quá muộn sao?”

“Ta đang hỏi nàng chuyện bạc cứu tế.”

“Chàng thật sự không biết gì sao?”

Ánh mắt Lục thị trở nên lạnh lẽo.

“Ấn tín của chàng được người ta lấy đi nhiều ngày mà chàng không phát hiện. Ngân trang của chính thất bị dùng để chuyển bạc, chàng cũng không hề hay biết. Diệp Thanh Nhu bệnh suốt nửa năm, chàng chỉ nói bà ấy yếu đuối sau sinh.”

Mỗi một câu đều khiến sắc mặt Thẩm Văn Khiêm trắng thêm.

Lục thị nhìn thẳng vào ông, giọng nói lạnh đi.

“Đừng nói như thể tất cả chỉ do một mình ta gây ra. Ta chưa từng nói mình vô tội, nhưng lão gia cũng đừng quên— năm đó chính chàng đã lựa chọn không tin Diệp Thanh Nhu.”

Không khí trong sân chợt im bặt.

Lục thị dường như cũng nhận ra mình vừa để lộ điều gì, nhưng đã quá muộn.

Thẩm Văn Khiêm nhìn bà ta, giọng nói khàn đi.

“Thanh Nhu bị đầu độc. Có phải nàng làm không?”

Lục thị không trả lời ngay.

Bà ta nhìn Tống Vy, sau đó chậm rãi nói:

“Ta chỉ muốn cuốn sổ.”

“Ta hỏi nàng có hạ độc bà ấy không!”

“Ta không phải người đầu tiên bỏ độc.”

“Nhưng người biết.”

Lục thị mím môi.

Thẩm Văn Khiêm tiến lên một bước.

“Nàng biết bà ấy trúng độc, vẫn để Trần đại phu tiếp tục kê thuốc?”

“Bà ấy có thể giao cuốn sổ ra.”

Giọng Lục thị đột nhiên trở nên gay gắt.

“Chỉ cần giao ra, mọi chuyện đã kết thúc! Nhưng Diệp Thanh Nhu cho rằng mình thanh cao, nhất định phải đưa tất cả ra ánh sáng. Bà ấy có từng nghĩ nếu vụ án bị vạch trần, Thẩm gia sẽ ra sao không? Chàng sẽ ra sao không?”

“Vì vậy nàng giết bà ấy?”

“Ta đang bảo vệ gia đình này!”

“Không.”

Tống Vy nhìn thẳng vào bà ta.

“Người chỉ bảo vệ địa vị của mình.”

Lục thị quay sang nàng.

“Ngươi biết gì?”

“Ta biết sau khi mẫu thân chết, người trở thành chính thất. Ta biết ngân lượng của Diệp gia rơi vào tay người. Ta cũng biết mười năm sau, khi ta tìm thấy chiếc chìa khóa, người lại dùng đúng cách cũ để khiến ta không thể mở miệng.”

“Ngươi không có chứng cứ chứng minh ta ra lệnh giết ngươi.”

“Tiểu Hồng đã bị bắt sống.”

Sắc mặt Lục thị lập tức trắng bệch.

“Không thể nào.”

“Tại bến Thanh Dương.” Tống Vy không rời mắt khỏi bà ta. “Dải lụa nàng ta dùng siết cổ ta cũng đã được thu giữ. Trần đại phu đã ký lời khai, thừa nhận khi ông ta bắt mạch, ta vẫn còn sống. Chu Toàn không thể gánh hết mọi tội thay người nữa.”

Lục thị lùi lại một bước.

Sự bình tĩnh cuối cùng trên khuôn mặt bà ta bắt đầu rạn vỡ.

“Tiểu Hồng đã nói gì?”

“Người sợ nàng ta nói gì nhất?”

Lục thị không đáp.

Mạc Thanh bước tới, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ.

“Đại nhân, thứ này được tìm thấy trong người Xuân Đào.”

Chiếc hộp được mở ra.

Bên trong là một viên thuốc đen bọc sáp tím. Trên lớp sáp có hình giao long rất nhỏ.

Tạ Cảnh Hoài nhìn Xuân Đào.

“Ngươi định dùng thứ này cho ai?”

Xuân Đào run đến mức không thể quỳ thẳng.

“Người phu ngựa bảo sau khi đốt xong, hãy đưa cho phu nhân uống. Hắn nói đây là thuốc giả chết. Chờ phu nhân được đưa ra ngoài, người của Hứa tiên sinh sẽ cứu phu nhân và nhị tiểu thư.”

Tạ Cảnh Hoài đặt chiếc hộp trước mặt Lục thị.

“Tiểu Hồng vừa định nuốt một viên giống hệt.”

Lục thị nhìn viên thuốc, cả người chợt cứng lại.

Bà ta hiểu nó dùng để làm gì.

Không phải giả chết.

Là diệt khẩu.

“Không thể nào…”

Giọng bà ta nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

“Hứa tiên sinh đã hứa sẽ cứu Dao nhi.”

Tống Vy nhìn sắc mặt bà ta.

“Người giúp bọn họ giết nhiều người như vậy, vì sao vẫn cho rằng mình sẽ là ngoại lệ?”

Lục thị không phản bác.

Bà ta đứng bất động giữa sân, nhìn viên thuốc rất lâu. Trong ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện nỗi sợ hãi thật sự.

Tiêu Dận không chỉ muốn tờ biên nhận biến mất.

Hắn còn muốn tất cả những người từng biết sự tồn tại của nó cùng biến mất.

Tạ Cảnh Hoài ra hiệu thu giữ viên thuốc.

“Lục thị có liên quan đến việc tiêu hủy vật chứng, đầu độc Diệp Thanh Nhu và mưu sát Thẩm Chiêu Ninh. Kể từ bây giờ, chính thức tạm giữ để điều tra.”

Hai thuộc hạ bước tới.

Lục thị đột nhiên lên tiếng:

“Chờ đã.”

Không ai động đậy.

Bà ta nhìn Tống Vy.

“Ngươi muốn tìm Hứa Tùng không?”

Tạ Cảnh Hoài ngăn thuộc hạ lại.

Lục thị hít sâu, cố lấy lại bình tĩnh.

“Ta có thể nói hắn đang ở đâu. Đổi lại, các ngươi phải thả Dao nhi.”

“Không thể.”

Tống Vy đáp ngay.

Lục thị nghiến răng.

“Ngươi muốn báo thù cho mẫu thân, chẳng lẽ không muốn bắt người trực tiếp truyền lệnh giết bà ấy?”

“Ta muốn.”

“Vậy cứu Dao nhi.”

“Thẩm Ngọc Dao bôi độc lên miệng chén rồi tận mắt nhìn ta ngã xuống.” Giọng Tống Vy vẫn bình tĩnh. “Người không có tư cách lấy công lý của ta đổi lấy con gái mình.”

“Dao nhi chỉ làm theo lời ta!”

“Vậy người hãy khai toàn bộ. Đại Lý tự sẽ tự xác định nàng ta làm theo lời ai.”

Lục thị nhìn sang Tạ Cảnh Hoài.

“Đại nhân cũng không chịu thương lượng?”

“Bản quan không thể hứa thả người có liên quan đến án mạng.” Hắn dừng một thoáng. “Nhưng nếu bà chủ động khai báo, sự hợp tác ấy sẽ được ghi rõ trong hồ sơ. Khi định tội, triều đình sẽ xem xét.”

“Chỉ vậy thôi?”

“Đó là lời hứa duy nhất ta có thể đưa ra.”

Lục thị siết hai tay.

“Nếu ta không nói?”

“Hứa Tùng vừa sai người mang thuốc độc tới cho bà.” Tạ Cảnh Hoài nhìn viên thuốc đã được niêm phong. “Bà cho rằng hắn sẽ ở nguyên chỗ cũ chờ bà quyết định sao?”

Lục thị im lặng.

Tống Vy không thúc giục.

Bà ta đã bị đẩy đến đường cùng. Một bên là chủ nhân sẵn sàng giết bà để diệt khẩu, bên kia là Đại Lý tự không chịu bảo đảm cứu Thẩm Ngọc Dao.

Cuối cùng, Lục thị khàn giọng nói:

“Hắn ở Hàn Sơn biệt viện ngoài cửa Tuyên Bình.”

Tạ Cảnh Hoài nhìn Mạc Thanh.

Mạc Thanh lập tức gọi người chuẩn bị ngựa.

Lục thị nói tiếp:

“Biệt viện đứng tên đại ca ta, bên ngoài là trại nuôi ngựa. Phía sau chuồng ngựa có một hầm rượu, trong đó còn một lối xuống mật thất.”

“Bao lâu hắn đổi chỗ một lần?”

“Không cố định. Nhưng sau khi việc ở bến Thanh Dương thất bại, hắn nhất định sẽ rời đi trước giờ Mão.”

Tạ Cảnh Hoài ra lệnh:

“Dẫn mười hai người đến Hàn Sơn biệt viện. Phải bắt sống Hứa Tùng.”

Mạc Thanh cúi người.

“Thuộc hạ hiểu.”

“Cẩn thận mật đạo. Để hai người canh đường núi phía sau, không dồn toàn bộ lực lượng vào cổng chính.”

“Vâng.”

Mạc Thanh vừa quay đi, Lục thị lại lên tiếng:

“Trong rương hồi môn ở viện ta có ba phong thư của Hứa Tùng.”

Tạ Cảnh Hoài nhìn bà ta.

“Bà giữ thư của hắn?”

“Ta không ngu ngốc đến mức giao hết tính mạng vào tay người khác.”

Lục thị cười nhạt, nhưng nụ cười ấy đã mất hết vẻ tự tin.

“Ta giữ chúng để đề phòng có ngày hôm nay.”

“Thư giấu ở đâu?”

“Đáy rương gỗ tử đàn. Có một tấm ván kép, chìa khóa ở trong búi tóc của ta.”

Một nữ thuộc hạ bước tới tháo chiếc trâm lớn giữa búi tóc Lục thị. Quả nhiên bên trong thân trâm rỗng có một chiếc chìa khóa nhỏ.

Tạ Cảnh Hoài giao nó cho hai người.

“Đến viện Lục thị. Phải có Thẩm đại nhân cùng người của Đại Lý tự chứng kiến khi mở rương. Tất cả thư từ thu được đều niêm phong tại chỗ.”

Thẩm Văn Khiêm đứng bất động từ đầu đến cuối.

Nghe gọi tên, ông mới chậm rãi ngẩng đầu.

Ánh mắt ông nhìn Lục thị không còn tức giận, chỉ còn sự xa lạ cùng mệt mỏi.

“Suốt mười năm qua, ta đã sống cùng một người thế nào?”

Lục thị quay sang.

“Lão gia muốn trách thiếp sao?”

“Chiêu Ninh từng quỳ trước thư phòng ta cả đêm, cầu xin ta điều tra cái chết của mẫu thân nó.”

Giọng Thẩm Văn Khiêm càng lúc càng khàn.

“Ta đã bảo con bé đừng nghe lời đồn, đừng làm gia đình thêm náo loạn.”

Tống Vy nhớ đoạn ký ức ấy.

Đêm đông lạnh buốt. Thẩm Chiêu Ninh mới mười hai tuổi, quỳ đến đầu gối mất cảm giác. Khi cửa thư phòng mở, điều nàng nhận được chỉ là một câu trách mắng.

“Ta còn nhốt con bé lại khi nó bị vu tội đầu độc tổ mẫu.” Thẩm Văn Khiêm nhìn Tống Vy. “Ta thậm chí không hỏi con một câu.”

“Bây giờ phụ thân mới nhớ sao?”

Tống Vy không lớn tiếng.

Nhưng câu hỏi ấy khiến sắc mặt ông trắng bệch.

“Chiêu Ninh, ta…”

“Người cần lời xin lỗi của phụ thân đã chết trong quan tài rồi.”

Chiếc gương đồng trong tay áo lạnh đi.

Thẩm Chiêu Ninh đứng sau lớp sương, nhìn phụ thân mình. Trong mắt nàng không có oán hận, chỉ có một nỗi buồn đã tích tụ quá lâu.

Thẩm Văn Khiêm dường như không thể chịu được ánh mắt của con gái, chậm rãi quay mặt đi.

Lục thị bật cười.

“Chàng nghe thấy chưa? Diệp Thanh Nhu chết rồi, con gái của bà ấy cũng không còn cần chàng nữa.”

“Đưa bà ta đi.”

Thẩm Văn Khiêm nói rất khẽ.

Hai thuộc hạ Đại Lý tự lập tức áp giải Lục thị rời khỏi sân.

Đi được vài bước, bà ta bỗng quay đầu nhìn Tống Vy.

“Đừng tưởng tìm được tờ biên nhận là có thể lật đổ Tiêu Dận.”

Tạ Cảnh Hoài lạnh giọng:

“Thẩm phu nhân nên giữ những lời còn lại cho công đường.”

“Ta chỉ muốn nhắc đại cô nương.”

Lục thị không nhìn hắn.

“Dấu triện có thể bị nói là giả. Trịnh Hoài An đã chết. Hứa Tùng cũng có thể chết trước khi người của các ngươi đến nơi.”

Tống Vy bình thản đáp:

“Vì vậy người mới giữ ba phong thư.”

Lục thị khựng lại.

“Người đã đề phòng Hứa Tùng suốt nhiều năm. Ta không tin trong thư chỉ có vài lời hỏi thăm vô nghĩa.”

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Lần đầu tiên, Lục thị không còn nhìn nàng như một đứa trẻ có thể tùy ý thao túng.

Bà ta quay đi, không nói thêm gì nữa.

Ngọn lửa trong Ngưng Hương viện cuối cùng cũng được khống chế.

Gian thờ đã cháy gần như hoàn toàn. Bài vị Diệp Thanh Nhu được cứu ra nhưng một bên đã bị ám khói đen. Tôn ma ma vừa được đưa tới nhìn thấy cảnh ấy liền quỳ xuống bật khóc.

Tống Vy ngồi bên cạnh bà.

“Tờ biên nhận vẫn còn.”

Tôn ma ma ngẩng lên.

“Thật sao?”

“Dấu triện vẫn nguyên vẹn. Đại Lý tự đã niêm phong.”

Bà nắm chặt tay nàng.

“Phu nhân đã chịu đựng bao nhiêu năm… Cuối cùng cũng có thể được minh oan.”

Chiếc gương đồng khẽ rung lên.

Thẩm Chiêu Ninh quỳ bên bài vị mẫu thân. Đầu ngón tay nàng chạm lên phần gỗ cháy đen nhưng không thể thật sự chạm vào.

Tống Vy nhìn bóng dáng ấy, lòng nặng trĩu.

Họ đã tìm được chứng cứ Diệp Thanh Nhu bị giết vì khoản bạc cứu tế.

Nhưng tâm nguyện của Thẩm Chiêu Ninh vẫn chưa hoàn thành.

Tiêu Dận vẫn còn đứng ngoài vòng pháp luật.

Hứa Tùng chưa bị bắt.

Người trong gương cũng chỉ còn chưa đầy bốn mươi ngày.

Tạ Cảnh Hoài bước tới, đưa cho nàng một chén nước ấm.

“Cố đại phu vừa tới. Uống xong để ông ấy xem vết thương.”

Tống Vy nhận lấy chén nước rồi nhìn lớp băng trên cánh tay hắn.

“Còn đại nhân?”

“Ông ấy đã xem.”

“Cố đại phu nói thế nào?”

“Không chết được.”

Cố đại phu đang đứng cách đó không xa lập tức lên tiếng:

“Ta không hề nói như vậy.”

Tống Vy quay sang.

Cố đại phu sa sầm mặt.

“Ta nói vết thương liên tục rách sẽ khó lành. Trong ba ngày tới, cánh tay trái không được dùng sức.”

Tạ Cảnh Hoài thản nhiên uống nước.

“Ý nghĩa không khác nhau.”

“Khác rất nhiều.” Tống Vy đặt chén xuống. “Đại nhân nghe rõ rồi chứ?”

“Nghe rõ.”

“Có làm theo không?”

Tạ Cảnh Hoài nhìn nàng.

“Ta sẽ cố.”

“Câu trả lời này không đáng tin.”

“Vậy nàng muốn ta nói thế nào?”

“Trong ba ngày không dùng tay trái cầm đao, không cưỡi ngựa, không tự ý tháo băng.”

“Không cưỡi ngựa thì hơi khó.”

“Đại nhân có thể ngồi xe.”

“Cùng nàng?”

Tống Vy khựng lại.

Cố đại phu ho nhẹ rồi quay sang thu dọn hòm thuốc, giả vờ không nghe thấy.

Tống Vy cầm chén nước lên.

“Nếu đại nhân không ngại.”

“Ta không ngại.”

Hắn đáp quá tự nhiên khiến nàng nhất thời không biết nói gì.

Đúng lúc ấy, ngoài cổng viện vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

Một nội thị mang theo bốn cấm vệ tiến vào. Trong tay hắn là tấm lệnh bài màu vàng cùng một cuộn thánh chỉ đã niêm phong.

Tất cả mọi người đồng loạt đứng dậy.

Nội thị dừng giữa sân.

“Truyền khẩu dụ của bệ hạ.”

Tạ Cảnh Hoài bước lên hành lễ.

“Nô tài phụng lệnh thông báo: vụ án bạc cứu tế sẽ được mở phiên hội thẩm vào giờ Mão tại điện Minh Chính. Tạ đại nhân, Thẩm đại cô nương, Thẩm thượng thư cùng Lục thị đều phải có mặt.”

Ánh mắt nội thị lướt qua gian thờ vừa cháy.

“Tất cả vật chứng mới phát hiện trong đêm nay cũng phải đưa vào cung, không được chậm trễ.”

Tạ Cảnh Hoài hỏi:

“Giờ Mão mới hội thẩm, vì sao công công tới truyền lệnh sớm như vậy?”

“Tam điện hạ vừa vào cung bẩm báo rằng có người muốn tiêu hủy chứng cứ, bệ hạ lo vụ án tiếp tục xảy ra biến cố nên quyết định mở phiên thẩm vấn ngay khi trời sáng.”

“Tam điện hạ quả thật rất chu đáo.”

Nội thị cười nhạt.

“Nô tài chỉ phụng mệnh truyền lời.”

Sau khi người trong cung rời đi, Tống Vy nhìn sắc trời.

Phía đông đã bắt đầu xuất hiện một đường sáng rất mờ.

Chỉ còn chưa đầy hai canh giờ.

Mạc Thanh đang dẫn người tới Hàn Sơn biệt viện bắt Hứa Tùng. Những bức thư của Lục thị vẫn chưa được lấy ra khỏi rương. Tờ biên nhận vừa được cứu khỏi lửa cũng chưa kịp đối chiếu dấu triện.

Tiêu Dận muốn mở hội thẩm trước khi Đại Lý tự hoàn chỉnh chuỗi chứng cứ.

“Điện hạ đang ép chúng ta vào cung.” Tống Vy nói.

Tạ Cảnh Hoài nhìn về hướng hoàng thành.

“Vì hắn sợ chúng ta có thêm thời gian.”

“Nếu Mạc Thanh không bắt được Hứa Tùng trước giờ Mão…”

“Vậy chúng ta sẽ dùng những gì đang có để buộc hắn phải trả lời.”

“Điện hạ có thể phủ nhận tất cả.”

“Phủ nhận cũng phải để lại sơ hở.”

Tạ Cảnh Hoài quay sang thuộc hạ.

“Đưa bản sao tờ biên nhận về Đại Lý tự. Một bản chuyển cho Hình bộ, một bản gửi Tông Nhân phủ đối chiếu dấu triện. Bản gốc do ta đích thân mang vào cung.”

“Vâng.”

“Cử thêm người tiếp ứng Mạc Thanh. Nếu bắt được Hứa Tùng, không đưa về Đại Lý tự. Trực tiếp áp giải tới điện Minh Chính.”

Thuộc hạ nhận lệnh rồi nhanh chóng rời đi.

Tống Vy nhìn Tạ Cảnh Hoài.

“Đại nhân tin Mạc Thanh sẽ bắt được hắn?”

“Ta tin hắn sẽ cố hết sức.”

“Còn nếu Tiêu Dận đã đoán được Lục thị sẽ khai?”

Tạ Cảnh Hoài im lặng một thoáng.

“Vậy Hàn Sơn biệt viện đang chờ người của Đại Lý tự không chỉ có Hứa Tùng.”

Gió gần sáng thổi qua khoảng sân cháy đen, mang theo mùi tro tàn chưa dứt.

Ngoài cổng Thẩm phủ, tiếng vó ngựa lại vang lên.

Lần này không phải người của hoàng cung.

Một thuộc hạ Đại Lý tự gần như ngã khỏi yên ngựa. Trên vai hắn có một vết chém dài, máu thấm đỏ nửa áo.

Hắn chạy thẳng vào Ngưng Hương viện.

“Tạ đại nhân!”

Tạ Cảnh Hoài bước tới đỡ lấy hắn.

“Chuyện gì xảy ra?”

“Hàn Sơn biệt viện có mai phục.” Người kia thở dốc, giọng đứt quãng. “Mạc đại nhân đã dẫn người vào trong, nhưng Hứa Tùng không có ở đó.”

“Các ngươi tìm thấy gì?”

Thuộc hạ lấy từ trong áo ra một mảnh vải thấm máu.

Bên trên chỉ có một hàng chữ được viết vội:

“Muốn gặp Hứa Tùng, hãy đưa chiếc gương vào cung.”

Tống Vy siết chặt tay áo.

Tạ Cảnh Hoài quay sang nhìn nàng.

Trong lớp vải, mặt gương đồng lạnh buốt.

Tiêu Dận không chỉ biết chiếc gương chứa danh sách.

Hắn còn biết bên trong nó đang giữ một bí mật khác.

Một suy nghĩ 2 thoughts on “10 — Con Dấu Trong Túi Thơm

Gửi phản hồi