Chiếc vòng F-17 nằm trên lớp khăn trắng, bề mặt kim loại vẫn còn vương hơi lạnh.
Tống Vy không chạm trực tiếp vào nó.
Nàng cúi xuống quan sát dưới ánh sáng rồi dùng một chiếc kẹp gỗ lật mặt trong. Gần khóa vòng có một vệt đen rất mỏng. Bên cạnh là vài hạt trắng nhỏ bám trong đường khắc, nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng chỉ là bụi.
Tạ Cảnh Hoài đứng đối diện nàng.
“Có tìm được nơi Thẩm Du bị đưa tới không?”
“Chưa thể chắc chắn.”
Nàng lấy đầu que chạm vào vệt đen rồi đưa lại gần ngọn đèn.
Không có mùi dầu thông thường.
Mùi nhựa cây cháy lẫn với thứ gì đó hơi cay, giống vôi gặp nước.
Tống Vy nghiền một hạt trắng giữa hai đầu kẹp. Lớp ngoài vỡ ra, để lộ phần bột xám bên trong.
“Tro gỗ, dầu tùng và vôi.”
Mạc Thanh vừa từ ngoài sân bước vào.
“Hỗn hợp này có gì đặc biệt?”
“Dầu tùng dùng chống ẩm cho gỗ. Vôi hút nước, còn tro có thể đến từ một nơi từng cháy.”
Tống Vy nhìn chiếc vòng.
“Dưới khóa còn có vụn sợi gai dầu. Không giống dây thừng dùng trong cung, sợi thô hơn và đã ngấm nước lâu ngày.”
Tạ Cảnh Hoài hỏi:
“Kho cũ, hầm chứa hay bến sông?”
“Có thể là cả ba.”
“Trong kinh thành có quá nhiều nơi như vậy.”
“Nhưng Lâm Tĩnh An không chọn chỗ ngẫu nhiên.”
Tống Vy đặt chiếc vòng xuống.
“Bà ta để lại F-17 để ta nhận ra. Những dấu vết trên nó cũng có thể là lời dẫn đường.”
“Hoặc dẫn chúng ta vào một cái bẫy.” Mạc Thanh nói.
“Chắc chắn là bẫy.”
Nàng nhìn ra cửa sổ.
Mặt trời mới lên khỏi mái cung nhưng lời nhắn trong phòng Tần Dung vẫn hiện rõ trong đầu nàng.
Vết nứt thứ hai sẽ xuất hiện trước khi mặt trời lặn.
Lâm Tĩnh An không chỉ bắt Thẩm Du để uy hiếp nàng.
Bà ta đang đếm thời gian.
Tạ Cảnh Hoài quay sang thuộc hạ.
“Cho người kiểm tra tất cả kho thuốc, hầm chứa và công trình từng bị cháy trong vòng mười năm. Đặc biệt chú ý những nơi có lối thông ra sông.”
“Vâng.”
Thuộc hạ vừa quay người, Hứa Tùng nằm trên giường đá bỗng bật cười yếu ớt.
“Không kịp đâu.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn hắn.
“Ngươi biết nơi đó?”
Hứa Tùng nhắm mắt, hơi thở vẫn nặng nề sau khi trúng độc.
“Trong kinh thành có hàng trăm hầm cũ. Chờ người của đại nhân tìm từng nơi, mặt trời đã lặn từ lâu.”
“Vậy ngươi nói ra.”
“Nếu ta nói, các người có bảo đảm giữ mạng ta không?”
“Người của Đại Lý tự, Hình bộ và Ngự sử đài đều đang canh ngoài cửa. Chỉ cần ngươi không tự tìm chết, không ai được phép giết ngươi.”
“Lâm tiên sinh vẫn có thể.”
“Bà ta vừa cho ngươi uống độc.”
Giọng Tống Vy không có chút thương hại.
“Ông còn định giữ bí mật cho bà ta đến bao giờ?”
Hứa Tùng mở mắt.
Ánh nhìn của hắn dừng trên chiếc vòng F-17.
“Ta đã thấy vật ấy rất nhiều lần. Bà ấy không bao giờ tháo xuống, trừ khi chuẩn bị nghi thức.”
“Bà ta lấy nó làm tín vật?”
“Không.”
Hứa Tùng khẽ lắc đầu.
“Bà ấy nói đó là thứ cuối cùng chứng minh mình từng sống ở một nơi khác.”
Tống Vy hiểu cảm giác ấy.
Khi tỉnh lại trong quan tài, nàng không có bất kỳ vật gì thuộc về thế giới cũ. Không điện thoại, không giấy tờ, không một mảnh quần áo. Nếu không có những kiến thức và ký ức vẫn còn trong đầu, đôi khi chính nàng cũng cảm thấy Tống Vy giống một người chưa từng tồn tại.
Lâm Tĩnh An giữ chiếc vòng không phải vì giá trị của nó.
Đó là bằng chứng cho cái tên bà ta đã đánh mất.
“Bà ta cố ý để lại nó.” Hứa Tùng nói tiếp. “Muốn dẫn cô tới nơi mọi chuyện bắt đầu.”
“Nơi nào?”
“Bách Phúc ngân trang.”
Trong phòng chợt yên tĩnh.
Tạ Cảnh Hoài bước tới gần giường.
“Ngân trang đã bị thiêu rụi mười năm trước.”
“Phần trên đã cháy.” Hứa Tùng liếm đôi môi khô nứt. “Nhưng hầm bạc vẫn còn.”
“Lối vào ở đâu?”
“Sau vụ cháy, mặt đất bị san bằng. Người ngoài đều cho rằng hầm đã sập. Thực ra bên dưới có một đường vận chuyển bạc thông tới kênh phía nam.”
Mạc Thanh lập tức mở bản đồ kinh thành.
“Dòng kênh phía nam đã bị lấp một phần.”
“Chỉ lấp đoạn trên mặt đất. Cống ngầm vẫn còn.”
Hứa Tùng nhìn Tống Vy.
“Lâm tiên sinh từng sống trong căn hầm ấy gần nửa năm sau khi được đưa tới thế giới này. Dầu tùng dùng để chống ẩm cho cửa gỗ. Vôi được rải quanh kho bạc để hút nước. Sợi gai trên chiếc vòng có thể đến từ ròng rọc kéo hàng.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn bản đồ.
“Có bao nhiêu lối vào?”
“Ta biết ba.”
“Còn bà ta?”
“Năm.”
Mạc Thanh cau mày.
“Ngươi giúp bà ta sửa mật đạo?”
“Ta cần một nơi giấu bạc, bà ấy cần một nơi không ai tìm được. Khi ấy chúng ta đều có thứ mình muốn.”
“Tần Dung đưa Thẩm Du tới đó bằng đường nào?”
Hứa Tùng nhắm mắt.
“Ta không biết.”
Tạ Cảnh Hoài rút thanh đao khỏi vỏ một đoạn.
Âm thanh kim loại khiến mí mắt Hứa Tùng giật nhẹ.
“Ngươi biết.”
“Tạ đại nhân, ta vừa từ cõi chết trở về. Đầu óc chưa tỉnh táo…”
“Ngươi không cần đầu óc quá tỉnh táo để nhớ một lối vào.”
“Đại nhân muốn dùng hình?”
“Không.”
Tạ Cảnh Hoài đẩy thanh đao trở lại vỏ.
“Ta chỉ muốn cho ngươi biết chúng ta sắp rời khỏi đây. Nếu Tần Dung chuyển Thẩm Du đi trước khi bị bắt, ngươi sẽ mất cơ hội duy nhất để khiến lời khai của mình có giá trị.”
Hứa Tùng nhìn hắn.
“Nếu ta khai hết, các người vẫn sẽ xử tử ta.”
“Có thể.”
“Vậy ta được gì?”
“Được chết với thân phận Hứa Tùng, không phải một thi thể vô danh bị Tần Dung vứt trong cống ngầm.”
Nét cười trên khuôn mặt Hứa Tùng dần biến mất.
Hắn nhìn lớp sáp tím còn lại trên khay.
Sau một lúc lâu, hắn khàn giọng nói:
“Lối nhanh nhất ở phía sau miếu Sơn Thần cũ, cách di chỉ Bách Phúc ngân trang hai con phố. Dưới bệ tượng có một vòng sắt. Kéo lên sẽ thấy cầu thang.”
“Bên trong có cơ quan không?”
“Có một cánh cửa đá. Chốt mở nằm trong hốc thứ ba bên trái, nhưng chỉ cần chạm sai một viên gạch, nước từ kênh sẽ tràn vào.”
Mạc Thanh ghi lại từng lời.
Hứa Tùng nói tiếp:
“Lâm tiên sinh sẽ không chờ các người ở lối ấy.”
“Vì sao?”
“Bà ấy biết ta có thể khai.”
“Vậy bà ta sẽ chờ ở đâu?”
“Trong kho bạc chính.”
Hứa Tùng nhìn Tống Vy.
“Bà ấy không muốn gặp Đại Lý tự. Bà ấy muốn gặp cô.”
Hoàng đế cho phép Tạ Cảnh Hoài tạm rời cung sau khi nghe báo Thẩm Du bị bắt cóc.
Tiêu Dận vẫn bị giữ lại tại Minh Chính điện.
Khi Tống Vy đi ngang qua, hắn đứng sau hàng cấm vệ, sắc mặt không còn vẻ ôn hòa thường ngày.
“Thẩm đại cô nương.”
Nàng dừng bước.
Tiêu Dận nhìn chiếc vòng đang được người Đại Lý tự giữ trong hộp vật chứng.
“Thẩm công tử xảy ra chuyện, bản vương cũng rất tiếc.”
“Nếu điện hạ thật sự tiếc, có thể nói Tần Dung thường dùng những nơi nào bên ngoài cung.”
“Bản vương đã nói không biết bà ta là người thế nào.”
“Nhưng bà ta từng chữa bệnh cho mẫu phi điện hạ.”
Ánh mắt Tiêu Dận lạnh đi.
“Tần nữ quan cứu mạng mẫu phi ta. Chỉ vì vậy, ta cho phép bà ta ra vào phủ. Những chuyện khác đều do Trịnh Hoài An sắp xếp.”
“Hứa Tùng.”
“Dù hắn mang tên gì, bản vương cũng bị hắn lừa.”
Tống Vy nhìn hắn.
“Điện hạ có thể bị một người lừa suốt nhiều năm. Nhưng hai người cùng dùng thân phận giả ở bên cạnh điện hạ, lại cùng liên quan đến số bạc cứu tế mất tích. Nếu đó vẫn chỉ là trùng hợp, vận khí của điện hạ quả thật không tốt.”
Tiêu Dận siết bàn tay sau lưng.
“Cô nương nên lo cho đệ đệ mình trước.”
“Ta đang lo.”
Tống Vy bước qua hắn.
“Cho nên điện hạ tốt nhất nên cầu mong Du nhi bình an. Nếu đệ ấy xảy ra chuyện, lời khai của Hứa Tùng có thể không còn là thứ duy nhất khiến người bị giữ lại trong cung.”
Tạ Cảnh Hoài đứng cách đó không xa, đợi nàng đi tới mới cất bước.
“Chọc giận hắn lúc này không có lợi.”
“Ta muốn nhìn phản ứng của hắn.”
“Nhìn thấy gì?”
“Hắn biết Bách Phúc ngân trang.”
“Vì sao?”
“Khi nhìn chiếc vòng, hắn không có phản ứng. Nhưng khi ta hỏi nơi Tần Dung thường dùng ngoài cung, mắt hắn nhìn về phía nam.”
Tạ Cảnh Hoài quay đầu nhìn Tiêu Dận.
Vị hoàng tử đã được cấm vệ đưa trở lại điện.
“Nàng cho rằng hắn biết căn hầm?”
“Có thể từng tới.”
“Chưa đủ làm chứng cứ.”
“Nhưng đủ để tiếp tục điều tra.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn nàng một thoáng.
“Ta cứ tưởng lúc này nàng sẽ chỉ nghĩ tới Thẩm Du.”
“Ta đang nghĩ tới đệ ấy.”
Tống Vy nhìn con đường dài dẫn ra cổng cung.
“Nhưng càng lo lắng càng phải nhìn kỹ. Lâm Tĩnh An biết ta sẽ mất bình tĩnh. Bà ta đang chờ ta bỏ qua dấu vết.”
Hắn không nói thêm.
Chỉ khi bước xuống bậc đá, Tạ Cảnh Hoài mới giữ lấy khuỷu tay nàng để tránh vết thương trên vai bị kéo căng.
Ngoài cổng phía tây, một cỗ xe đã chuẩn bị sẵn.
Tống Vy nhìn hắn bước lên theo mình.
“Đại nhân không cưỡi ngựa?”
“Có người đã ra lệnh trong ba ngày không được cưỡi.”
“Đại nhân vẫn còn nhớ sao?”
“Ta đang cố nghe lời.”
“Chỉ khi tiện cho đại nhân.”
“Ít nhất lần này cũng có tiến bộ.”
Xe vừa chuyển bánh, Mạc Thanh đã cưỡi ngựa đuổi theo phía sau. Hắn mang theo hai mươi người, chia thành ba đội phong tỏa các lối quanh di chỉ ngân trang.
Tạ Cảnh Hoài trải bản đồ lên bàn nhỏ trong xe.
“Nếu Tần Dung biết Hứa Tùng sẽ khai lối miếu Sơn Thần, chúng ta không thể đi thẳng vào đó.”
“Bà ta muốn ta tới, sẽ không khóa tất cả lối vào.”
“Nhưng có thể giết những người đi cùng nàng.”
Tống Vy lấy chiếc vòng F-17 ra khỏi hộp vật chứng.
Bên trong khóa có một vết xước mới. Nàng dùng đầu kẹp chạm vào, một sợi vải xanh rất nhỏ được kéo ra.
Màu xanh đậm.
Giống y phục Tần Dung mặc khi xuất hiện ở Minh Chính điện.
Trên sợi vải có một giọt sáp trắng đã khô.
“Đây không phải sáp nến.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn nàng.
“Là gì?”
“Sáp dùng bọc thuốc.”
Nàng nhớ lại viên thuốc giả chết bọc sáp tím. Sáp trắng thường được dùng với thuốc không độc, chủ yếu để chống ẩm.
Tống Vy đưa sợi vải lên ngửi.
Một mùi thảo dược rất nhạt.
“Bạch chỉ, xuyên khung và ngải cứu.”
“Thuốc trị đau đầu?”
“Cũng có thể dùng xông phòng.”
Tống Vy nhìn bản đồ.
“Bà ta không đưa Thẩm Du vào bằng đường hầm ẩm ướt. Đệ ấy đang hôn mê, nếu đi qua cống ngầm quá lâu rất dễ bị sặc nước hoặc nhiễm lạnh. Bà ta cần giữ đệ ấy sống tới khi ta đến.”
“Vậy đi đường trên mặt đất.”
“Trên áo bà ta có sáp thuốc. Có thể lối vào nằm trong một y quán hoặc kho dược.”
Tạ Cảnh Hoài lập tức gõ thành xe.
“Mạc Thanh.”
Người bên ngoài thúc ngựa tới sát cửa sổ.
“Đại nhân?”
“Quanh Bách Phúc ngân trang có kho dược cũ nào không?”
Mạc Thanh suy nghĩ.
“Phía đông có một kho của Thượng Dược cục đã bỏ hơn năm năm. Trước kia dùng chứa dược liệu dễ cháy nên được xây tách khỏi khu dân cư.”
“Có hầm?”
“Thuộc hạ chưa kiểm tra.”
“Dẫn một đội tới đó. Không đánh động người bên trong.”
“Vâng.”
Mạc Thanh đổi hướng.
Tống Vy cuộn bản đồ lại.
“Tần Dung cố ý để dấu vết trên vòng.”
“Có thể bà ta muốn chúng ta tìm kho dược.”
“Nhưng bà ta biết ta sẽ phát hiện lối này, còn Hứa Tùng sẽ khai miếu Sơn Thần.”
Tạ Cảnh Hoài hiểu ý nàng.
“Hai lối đều là bẫy.”
“Hoặc một trong hai dùng để kéo người của Đại Lý tự ra xa lối thật.”
“Lối thứ ba?”
“Dòng kênh.”
Tống Vy chỉ vào đoạn cống chạy dưới ngân trang.
“Bà ta sống ở đó nửa năm, chắc chắn biết đường nước rõ hơn bất kỳ ai.”
Tạ Cảnh Hoài lập tức ra lệnh cho phu xe đổi hướng tới bến cạn phía nam.
Di chỉ Bách Phúc ngân trang nằm giữa một khu phố đã xuống cấp.
Sau vụ cháy mười năm trước, phần đất này bị bỏ hoang. Tường ngoài chỉ còn một nửa, cỏ dại mọc xuyên qua nền gạch nứt. Dân quanh đó cho rằng người chết trong vụ cháy vẫn chưa siêu thoát nên hiếm khi tới gần.
Đội Đại Lý tự tản ra phong tỏa các con hẻm.
Tống Vy bước xuống xe.
Không khí quanh di chỉ có mùi ẩm mốc. Gần bức tường phía nam, một vũng nước đọng phủ lớp màng dầu mỏng đang lay động dù không có gió.
Nàng cúi xuống.
“Nước bên dưới đang chảy.”
Tạ Cảnh Hoài quan sát khe nứt giữa các phiến đá.
“Cống ngầm.”
Một thuộc hạ dùng thanh sắt cạy viên đá lên. Bên dưới lộ ra khoảng tối sâu hun hút cùng một chiếc thang gỗ mới được đặt vào.
Trên bậc thang có dấu bùn còn ướt.
Mạc Thanh cũng vừa trở về từ kho dược.
“Đại nhân, trong kho không có người. Nhưng chúng ta tìm thấy mê hương và ba bộ y phục của gia nhân Thẩm phủ.”
“Có lối hầm không?”
“Có. Dẫn tới phía đông ngân trang, nhưng giữa đường đã bị chặn bằng đá.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn lối cống trước mặt.
“Tần Dung muốn chúng ta vào từ đây.”
Mạc Thanh rút đao.
“Thuộc hạ đi trước.”
“Không.”
Tống Vy ngăn hắn lại.
“Bà ta đang giữ Thẩm Du. Nếu người đầu tiên xuất hiện là quan sai Đại Lý tự, bà ta có thể lập tức giết đệ ấy.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn nàng.
“Nàng định đi một mình?”
“Bà ta muốn gặp ta.”
“Cho nên càng không thể.”
“Chúng ta không còn thời gian thử từng lối.”
Tống Vy lấy chiếc gương ra.
Đường nứt thứ nhất đã lan tới giữa mặt đồng. Sương bên trong dày hơn trước, bóng dáng Thẩm Chiêu Ninh gần như bị che khuất.
“Nếu Lâm Tĩnh An muốn đổi lấy chiếc gương, bà ta sẽ giữ ta sống ít nhất đến khi lấy được nó.”
“Sau đó thì sao?”
“Đại nhân đi theo lối khác.”
Nàng nhìn bản đồ Mạc Thanh vừa vẽ lại.
“Kho dược bị chặn giữa đường, nhưng lớp đá có thể chỉ để che mắt. Đại nhân dẫn người phá từ phía đông. Mạc Thanh đi qua miếu Sơn Thần. Ta xuống cống phía nam, kéo sự chú ý của bà ta.”
Tạ Cảnh Hoài không đồng ý.
“Không biết bên dưới có bao nhiêu người.”
“Bà ta không còn tin Hứa Tùng, Tiểu Hồng đã bị bắt, người trong cung cũng đang bị điều tra. Lâm Tĩnh An có thể dùng thuộc hạ, nhưng sẽ không để quá nhiều người biết chuyện chiếc gương.”
“Chỉ cần một người cũng đủ giết nàng.”
“Bà ta sẽ không giết ta trước vết nứt thứ ba.”
“Đó là lời của Hứa Tùng.”
“Ta không tin ông ta. Nhưng ta tin Lâm Tĩnh An cần thân thể này.”
Tống Vy nhìn hắn.
“Đại nhân từng nói muốn bắt người phải chấp nhận để con mồi nhìn thấy mồi nhử.”
“Ta không nói mồi nhử phải là nàng.”
“Bây giờ không có thứ gì khác khiến bà ta bước ra.”
Hai người nhìn nhau giữa nền ngân trang cháy đen.
Cuối cùng, Tạ Cảnh Hoài lấy một ống pháo hiệu nhỏ đặt vào tay nàng.
“Sau khi xuống dưới, cứ cách năm mươi bước để lại một dấu.”
“Được.”
“Nếu thấy Thẩm Du, không được lập tức lao tới.”
“Ta biết.”
“Không được giao chiếc gương dù bà ta đe dọa.”
Tống Vy hơi nhướng mày.
“Đại nhân không sợ bà ta giết Du nhi sao?”
“Sợ.”
Giọng hắn trầm xuống.
“Nhưng chiếc gương là thứ duy nhất giữ được cả nàng và Thẩm Chiêu Ninh. Giao nó ra, bà ta vẫn sẽ không thả người.”
Tống Vy cất pháo hiệu vào tay áo.
“Còn gì nữa không?”
“Có.”
Tạ Cảnh Hoài bước tới, tự tay buộc một sợi chỉ đỏ quanh cổ tay nàng.
Đầu còn lại nối với một cuộn chỉ nhỏ trong tay hắn.
“Chỉ dài được bao xa?”
“Khoảng hai trăm bước.”
“Nếu đứt?”
“Ta sẽ vào.”
“Dù chưa tìm được lối an toàn?”
“Phải.”
Tống Vy nhìn nút thắt trên cổ tay.
“Đại nhân đang bị thương.”
“Ta sẽ dùng tay phải.”
Lại là câu trả lời quen thuộc.
Nàng không tranh luận nữa.
“Vậy giữ cho chắc.”
Tạ Cảnh Hoài siết cuộn chỉ.
“Ta sẽ không buông.”
Nước trong cống chỉ cao tới mắt cá chân.
Tống Vy cầm đèn đi dọc theo bức tường phủ rêu. Mỗi khi qua một đoạn rẽ, nàng đều dùng phấn trắng vạch dấu lên đá.
Sợi chỉ đỏ sau cổ tay chậm rãi kéo dài.
Không có tiếng người.
Chỉ có tiếng nước nhỏ xuống từ mái vòm, từng giọt vang lên rõ ràng trong bóng tối.
Đi được gần trăm bước, nàng ngửi thấy mùi ngải cứu.
Phía trước xuất hiện một cánh cửa gỗ phủ dầu tùng. Trên mặt cửa có khắc hình nhành lan quấn quanh trăng khuyết, giống hoa văn sau chiếc gương đồng.
Tống Vy không đẩy ngay.
Nàng hạ đèn, quan sát nền đất.
Có dấu chân của hai người.
Một người trưởng thành, bước chân trái sâu hơn chân phải. Người còn lại bị kéo lê, mũi giày để lại một đường dài đứt quãng.
Thẩm Du vẫn chưa tỉnh khi bị đưa qua đây.
Bên phải cánh cửa có một sợi dây đồng mảnh nối vào khe đá.
Nếu đẩy cửa, dây sẽ bị kéo.
Tống Vy dùng dao chặn lưỡi móc rồi cắt dây.
Từ sau cửa vang lên một tiếng cười.
“Vẫn cẩn thận như trước.”
Giọng nói ấy không còn cố giữ vẻ của Tần Dung.
Cách phát âm, nhịp nói cùng sự lạnh nhạt đều thuộc về Lâm Tĩnh An.
Tống Vy đẩy cửa.
Căn phòng phía sau từng là kho bạc.
Những kệ gỗ đã mục được dọn sang hai bên. Giữa phòng đặt một chiếc giường thấp, Thẩm Du nằm trên đó, hai tay bị buộc nhưng lồng ngực vẫn phập phồng.
Tần Dung đứng phía sau cậu bé.
Bà ta đã thay y phục màu đen, mái tóc buộc gọn. Sắc mặt nhợt nhạt hơn khi ở Minh Chính điện. Dưới mắt xuất hiện những đường gân xanh mờ như thân thể đang suy kiệt rất nhanh.
Một giá sắt được dựng cạnh giường.
Trên đó treo một bình sứ nhỏ. Từ đáy bình nối ra ống dẫn bằng ruột dê, đầu còn lại gắn với chiếc kim bạc cắm sát dưới cổ Thẩm Du.
Chất lỏng màu vàng nhạt đang chảy từng giọt xuống ống.
“Dừng lại.”
Tống Vy nhìn chiếc van đồng nhỏ gần đáy bình.
Tần Dung mỉm cười.
“Em vẫn nhận ra nó.”
“Kim rỗng.”
“Ở thời đại này không có nhựa mềm, dùng ruột dê hơi bất tiện. Nhưng sau vài lần thử, hiệu quả cũng không tệ.”
Tống Vy đặt đèn xuống.
“Nếu thuốc ấy là độc, bà đã có thể giết đệ ấy từ lâu.”
“Cô không đổi cách xưng hô sao?”
“Bà không còn là người thầy ta từng biết.”
Nụ cười trên môi Tần Dung nhạt đi.
“Em từng rất kính trọng tôi.”
“Ta từng kính trọng một người không lấy mạng người khác làm vật thí nghiệm.”
“Tôi chưa từng ép em học theo.”
“Nhưng bà dùng ngày tháng năm sinh của ta, lấy thẻ nhân viên của ta rồi kéo linh hồn ta tới đây.”
“Lúc ấy em sắp chết.”
Tần Dung đặt một tay lên van đồng.
“Chiếc xe tải đã lao tới. Cột sống cổ gãy, động mạch chủ bị rách. Cho dù xe cứu thương đến ngay, em cũng không còn cơ hội.”
Tống Vy siết tay.
“Bà biết rất rõ thương tích của ta.”
“Tôi nhìn thấy.”
“Qua chiếc gương?”
“Qua mối liên hệ giữa những vật cùng thuộc một thế giới.”
Tần Dung nhìn chiếc vòng đang được niêm phong trong hộp bên hông nàng.
“F-17, thẻ nhân viên của em và máu của thân thể này. Tôi đã chờ đúng thời điểm cánh cửa mở ra.”
“Tai nạn của ta có liên quan đến bà không?”
“Không.”
Bà ta đáp rất nhanh.
“Tôi không thể điều khiển một chiếc xe ở thế giới khác. Tôi chỉ tận dụng lúc em sắp chết.”
“Vậy vụ cháy ở trung tâm pháp y?”
“Đó là việc tôi buộc phải làm.”
“Thi thể trong phòng lưu trữ là ai?”
Tần Dung khẽ nghiêng đầu.
“Một người đã chết trước khi ngọn lửa bắt đầu.”
“Bà thay vòng nhận diện, đốt thi thể rồi tạo hiện trường khóa kín.”
“Em đã tìm ra.”
Trong mắt bà ta thoáng hiện vẻ hài lòng quen thuộc.
“Không hổ là học trò tôi dạy.”
“Vì sao phải giả chết?”
“Vì lúc ấy tôi đã tìm thấy chiếc gương.”
Tần Dung nhìn mặt đồng trong tay áo nàng.
“Nó xuất hiện trong một vụ án buôn lậu cổ vật. Khi chạm vào, tôi nhìn thấy thế giới này. Một thân thể đang hấp hối, một người phụ nữ sẵn sàng đổi bất cứ thứ gì để sống.”
“Tần Dung thật sự.”
“Phải.”
“Bà chiếm thân thể của bà ấy?”
“Tôi cứu bà ấy khỏi đau đớn.”
“Bà gọi việc cướp thân thể người khác là cứu?”
“Cô ấy sắp chết. Tôi cũng vậy.”
Tần Dung đưa tay kéo cổ áo xuống.
Bên dưới xương quai xanh là những đường đen chạy dọc theo mạch máu.
“Thân thể này chưa từng hoàn toàn chấp nhận tôi. Mười hai năm qua, tôi dùng thuốc giữ nó sống. Nhưng sau khi chiếc gương chọn em, sự bài xích càng lúc càng mạnh.”
“Cho nên bà cần một thân thể khác.”
“Thẩm Chiêu Ninh trẻ, khỏe mạnh và có huyết thống trực tiếp với người giữ gương. Đáng lẽ cô ấy phải thuộc về tôi.”
Tống Vy nhìn Thẩm Du.
“Bà đã giết tỷ tỷ của đệ ấy để lấy thân thể.”
“Tôi chỉ bảo Tiểu Hồng khiến nàng ta ngừng thở. Khi nghi thức hoàn thành, linh hồn Thẩm Chiêu Ninh sẽ vào gương, còn tôi bước vào thân thể.”
“Nhưng chiếc gương gọi ta tới.”
“Đó là sai sót duy nhất.”
Giọng Tần Dung lạnh hẳn.
“Tôi đã dùng thẻ của em làm vật dẫn vì cần một linh hồn từ cùng thế giới để mở đường. Em đáng lẽ phải bị giữ trong gương, không phải tỉnh lại trong thân thể này.”
“Bà chọn nhầm người.”
“Không.”
Bà ta nhìn nàng.
“Chiếc gương chọn nhầm.”
Một giọt thuốc màu vàng đi qua nửa ống dẫn.
Tống Vy nhìn tốc độ chảy.
Khoảng ba mươi nhịp thở nữa, thuốc sẽ tới đầu kim.
“Bà muốn gì?”
“Em biết.”
“Chiếc gương?”
“Đặt nó xuống đất rồi lùi lại.”
“Nếu ta giao, bà sẽ thả Thẩm Du?”
“Tôi không cần cậu bé.”
“Nhưng bà cần tâm nguyện thứ hai hoàn thành.”
Tần Dung hơi nheo mắt.
Tống Vy biết mình đã đoán đúng.
“Bà bắt đệ ấy không chỉ để đổi chiếc gương. Bà muốn ta cứu đệ ấy trước khi mặt trời lặn. Khi tâm nguyện bảo vệ Thẩm Du được xem là hoàn thành, vết nứt thứ hai sẽ xuất hiện.”
“Em hiểu nhanh hơn tôi dự đoán.”
“Sau vết nứt thứ hai, Chiêu Ninh sẽ mất thêm một phần hồn phách. Còn thân thể bà cũng yếu đi.”
“Đó là cái giá cần thiết.”
“Bà đang tự đẩy mình tới chỗ chết.”
“Tôi chỉ cần hoàn thành trước vết nứt thứ ba.”
Tống Vy chậm rãi lấy chiếc gương ra.
Sương trắng lập tức phủ kín mặt đồng.
Thẩm Chiêu Ninh xuất hiện bên trong, vừa nhìn thấy Thẩm Du đã lao tới sát mặt gương.
“Du nhi!”
Cậu bé không thể nghe thấy.
“Tống Vy, cứu đệ ấy.”
“Ta sẽ cứu.”
Tần Dung nhìn chiếc gương.
“Đặt xuống.”
“Trước hết đóng van.”
“Em không có quyền ra điều kiện.”
“Thuốc đã đi qua hơn nửa ống. Nếu chảy vào cơ thể, bà cũng mất vật trao đổi.”
“Đó chỉ là thuốc mê.”
“Không.”
Tống Vy nhìn màu sắc chất lỏng.
“Thuốc mê bà dùng với Hứa Tùng có màu trong, mùi đắng nhẹ. Thứ này có màu vàng do hùng hoàng và ô đầu. Liều trong bình đủ khiến một đứa trẻ ngừng tim.”
Tần Dung không phủ nhận.
“Vậy em nên nhanh lên.”
Tống Vy cúi xuống, đặt chiếc gương trên nền đá.
Nhưng thay vì lùi lại, nàng dùng mũi chân đẩy nó sang bên phải.
Ánh mắt Tần Dung lập tức đi theo.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy, Tống Vy lao tới.
Tần Dung mở van hết cỡ.
Chất độc tràn nhanh xuống ống dẫn.
Tống Vy không rút kim.
Nếu rút quá mạnh, phần độc trong kim vẫn có thể bị đẩy vào mạch máu.
Nàng gập đoạn ống gần cổ Thẩm Du rồi dùng chiếc kẹp gỗ chặn chặt. Dòng thuốc dừng lại cách đầu kim chưa đầy một đốt ngón tay.
Tần Dung rút trâm bạc đâm xuống vai nàng.
Tống Vy nghiêng người tránh. Mũi trâm sượt qua cổ áo, để lại một đường rách dài.
Bà ta xoay cổ tay, đâm lần nữa.
Một thanh đao từ bên kia vách gỗ xuyên qua.
Lưỡi đao chặn đúng mũi trâm.
Tường gỗ đổ sập.
Tạ Cảnh Hoài bước qua lớp bụi, theo sau là Mạc Thanh cùng bốn thuộc hạ Đại Lý tự.
Tần Dung lùi lại.
“Các người phá được đường phía đông?”
Tạ Cảnh Hoài chắn trước Tống Vy.
“Bà để lại quá nhiều lối.”
“Ta chỉ cần một lối để đi.”
Tần Dung ném viên sáp trắng xuống đất.
“Lui lại!”
Tống Vy vừa lên tiếng, khói trắng đã bùng lên.
Mùi cay nồng tràn khắp căn phòng.
Tạ Cảnh Hoài kéo vạt áo che mũi Tống Vy rồi dùng chân đá chiếc bình thuốc ra xa Thẩm Du. Mạc Thanh dẫn hai người lao qua khói, nhưng Tần Dung đã mở cánh cửa đá phía sau kệ gỗ.
Bà ta quay lại nhìn Tống Vy lần cuối.
“Trước khi mặt trời lặn, em sẽ hiểu vì sao không nên cứu cậu bé.”
Cửa đá đóng sập.
Ngay sau đó, một tiếng nổ vang lên từ đường hầm phía sau.
Mặt đất rung chuyển. Đá vụn rơi xuống, chặn kín lối truy đuổi.
Mạc Thanh đập mạnh chuôi đao vào cánh cửa.
“Đại nhân, phía sau đã sập.”
“Để hai người tìm đường vòng. Những người còn lại đưa Thẩm Du ra ngoài.”
Tạ Cảnh Hoài quay lại.
Tống Vy đã rút kim khỏi cổ cậu bé. Nàng bóp một giọt chất lỏng còn lại lên mảnh vải rồi kiểm tra đồng tử, mạch và nhịp thở.
“Có độc vào người không?” hắn hỏi.
“Chưa.”
Nàng nhìn đoạn ống bị kẹp chặt.
“Chỉ chậm thêm một chút sẽ không cứu được.”
Tạ Cảnh Hoài quỳ xuống giúp nàng tháo dây trói cho Thẩm Du.
“Còn nàng?”
“Ta không sao.”
“Cổ áo bị rách.”
“Trâm không chạm vào da.”
Tạ Cảnh Hoài vẫn kiểm tra phần cổ và vai nàng. Xác nhận không có vết thương mới, nét căng thẳng trên mặt hắn mới dịu đi đôi chút.
Mạc Thanh bế Thẩm Du lên.
“Đại nhân, phải rời khỏi đây. Vụ nổ vừa rồi đã làm nứt xà chống.”
Tống Vy cúi xuống nhặt chiếc gương.
Ngay khi đầu ngón tay chạm vào cán đồng, một tiếng “rắc” vang lên.
Đường nứt thứ hai xuất hiện từ mép trái.
Nó chạy thẳng vào giữa mặt gương, giao với vết nứt đầu tiên thành một hình chéo lạnh lẽo.
Thẩm Chiêu Ninh ngã xuống giữa lớp sương.
“Chiêu Ninh!”
Tống Vy giữ chặt gương.
Bóng dáng bên trong co lại như đang chịu đau đớn. Từng mảng ký ức hiện lên rồi vỡ vụn quanh nàng ấy.
Thẩm Du tập đi trong sân.
Thẩm Du ôm chiếc đèn thỏ.
Thẩm Du sốt cao, bàn tay nhỏ nắm lấy ngón tay tỷ tỷ.
Tất cả lần lượt biến mất.
Một hàng chữ hiện ra sau mặt gương:
“Nhị nguyện thành, nhị phách tán.”
Tống Vy cảm thấy lòng bàn tay lạnh buốt.
Thẩm Chiêu Ninh chậm rãi đứng dậy.
Nàng ấy nhìn Thẩm Du đang được Mạc Thanh bế trong tay. Ánh mắt ngơ ngác như nhìn một người xa lạ.
“Tống Vy…”
Giọng nàng ấy run lên.
“Cậu bé kia là ai?”
Tống Vy không thể trả lời ngay.
Dù đã biết vết nứt thứ hai sẽ lấy đi ký ức về người Chiêu Ninh muốn bảo vệ, tận mắt nhìn nàng ấy quên Thẩm Du vẫn khiến lồng ngực nàng thắt lại.
“Đó là Thẩm Du.”
“Thẩm Du…”
Chiêu Ninh lặp lại cái tên, nhưng trong mắt không xuất hiện chút quen thuộc nào.
“Là đệ đệ của cô.”
“Ta có đệ đệ sao?”
Tống Vy siết cán gương.
“Có.”
Nàng nhìn khuôn mặt tái nhợt của cậu bé.
“Cô từng chăm sóc đệ ấy từ nhỏ. Cô sợ đệ ấy bị Lục thị làm hại nên luôn giữ đệ ấy bên cạnh. Tâm nguyện thứ hai của cô là bảo vệ đệ ấy sống sót.”
Thẩm Chiêu Ninh đưa tay chạm lên mặt gương.
“Vì sao ta không nhớ?”
“Chiếc gương đã lấy đi.”
“Vậy ta còn lại gì?”
Câu hỏi ấy khiến Tống Vy nghẹn lại.
Tạ Cảnh Hoài không nhìn thấy người trong gương, nhưng hắn nghe được lời nàng.
“Đưa nàng ấy ra ngoài trước.”
Hắn đặt tay lên vai Tống Vy.
“Chỉ cần người còn tồn tại, ký ức có thể tìm lại.”
Tống Vy nhìn hắn.
“Không giống nhau.”
“Ta biết.”
Giọng Tạ Cảnh Hoài hạ thấp.
“Nhưng nàng có thể kể lại cho nàng ấy. Thẩm Du cũng có thể.”
Chiêu Ninh nghe thấy.
Nàng ấy ngẩng đầu nhìn về phía phát ra giọng nói.
“Tạ đại nhân đang ở đó sao?”
“Phải.”
“Tống Vy.”
“Ta nghe.”
“Nếu ta quên thêm một lần nữa…”
Bóng dáng trong gương chập chờn.
“Xin cô đừng để ta trở thành một người hoàn toàn xa lạ.”
“Ta sẽ không để chuyện ấy xảy ra.”
“Cô không thể ngăn vết nứt.”
“Nhưng ta có thể nhớ.”
Tống Vy nhìn nàng ấy.
“Những gì cô quên, ta sẽ giữ lại. Đến khi tìm được cách trả chúng lại cho cô.”
Thẩm Chiêu Ninh khép mắt.
Một giọt nước mắt lăn xuống khuôn mặt mờ nhạt.
Nàng ấy không còn nhớ Thẩm Du.
Nhưng vẫn khóc khi nhìn thấy cậu bé.
Mặt đất tiếp tục rung lên.
Tạ Cảnh Hoài kéo Tống Vy đứng dậy.
“Đi thôi.”
Mọi người rời khỏi kho bạc theo đường phía đông vừa được phá. Đá từ mái hầm liên tục rơi xuống phía sau, nhưng phần phòng chính vẫn chưa sập hoàn toàn.
Khi tới gần lối ra, Tống Vy đột nhiên dừng lại.
“Chờ một chút.”
Dưới chiếc kệ bị vụ nổ hất đổ có một góc da màu nâu lộ ra.
Nàng kéo nó lên.
Đó là một cuốn sổ bọc da, phần khóa đã gãy. Bên trong có nhiều trang viết bằng ký tự Latin xen lẫn chữ Hán, một số chỗ còn vẽ cấu tạo chiếc gương và những đường nối giữa ba hình người.
Tống Vy nhận ra chữ viết của Lâm Tĩnh An.
“Nhật ký của bà ta.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn xà gỗ đang nứt.
“Mang ra ngoài rồi xem.”
“Không.”
Tống Vy lật nhanh vài trang.
“Nếu là thứ bà ta cố ý để lại, chúng ta cần biết trước khi bước khỏi đây.”
Trang đầu ghi chép quá trình Lâm Tĩnh An tỉnh lại trong thân thể Tần Dung. Những trang sau là các thử nghiệm dùng máu, vật tùy thân và người hấp hối để mở chiếc gương.
Nhiều cái tên đã bị gạch bỏ.
Có người chết.
Có người phát điên.
Có người tỉnh lại nhưng không còn nhớ mình là ai.
Tống Vy lật tới phần cuối.
Một dòng tiếng Trung được viết đậm:
“Mỗi tâm nguyện hoàn thành, một phần hồn phách của chủ thể ban đầu sẽ tan. Sau lần thứ hai, ký ức về ràng buộc tình cảm bị xóa. Sau lần thứ ba, chiếc gương chọn chủ nhân cuối cùng.”
Bên dưới còn một đoạn:
“Muốn thúc đẩy lần nứt cuối, ngoại hồn phải tự tay kết thúc kẻ thù của chủ thể.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn sắc mặt nàng.
“Viết gì?”
“Muốn hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của Chiêu Ninh, ta phải tự tay giết kẻ thù của nàng ấy.”
“Không được tin.”
“Ta biết.”
Tống Vy lật sang trang cuối.
Ba cái tên viết bằng mực đỏ nằm sát mép giấy.
Lục thị.
Tiêu Dận.
Và người cuối cùng—
Tạ Cảnh Hoài.

Một suy nghĩ 1 thoughts on “14 — Vết Nứt Thứ Hai”