Ba cái tên viết bằng mực đỏ nằm sát mép giấy.
Lục thị.
Tiêu Dận.
Tạ Cảnh Hoài.
Ánh lửa trong mật thất chập chờn, khiến nét chữ lúc đậm lúc nhạt như những vệt máu chưa khô.
Tống Vy không lập tức khép cuốn sổ.
Nàng nhìn cái tên cuối cùng thêm một lần, sau đó nghiêng trang giấy về phía ngọn đèn.
Tạ Cảnh Hoài đứng ngay bên cạnh.
Hắn không hỏi nàng nhìn thấy gì. Ánh mắt chỉ lướt qua sắc mặt nàng rồi dừng trên ba hàng chữ.
Bàn tay cầm đèn của hắn vẫn vững.
“Có tên ta.”
“Phải.”
Mạc Thanh đang đỡ Thẩm Du ở phía sau lập tức ngẩng đầu.
“Đại nhân?”
Tạ Cảnh Hoài đưa tay nhận cuốn sổ nhưng Tống Vy tránh đi.
“Mực chưa khô hoàn toàn.”
Hắn thu tay lại.
“Nàng cho rằng cái tên này mới được viết?”
“Ít nhất không cùng thời điểm với phần còn lại.”
Tống Vy đặt cuốn sổ lên một phiến đá bằng phẳng. Những trang đầu đã ngả vàng, mép giấy thấm hơi ẩm nên hơi cong lên. Phần chữ viết bên trong có màu đen nâu, một số chỗ đã loang theo thớ giấy.
Chỉ riêng trang cuối cùng còn mới.
Mực đỏ bám trên bề mặt, chưa kịp ngấm sâu.
“Bà ta để lại trước khi chúng ta tới.” Tống Vy nói. “Có thể chỉ cách đây chưa đầy một canh giờ.”
Mạc Thanh nhìn ba cái tên.
“Thuộc hạ không hiểu. Lục thị và Tam điện hạ đều có liên quan đến cái chết của Thẩm đại cô nương, nhưng đại nhân…”
Hắn kịp dừng lại trước khi nói hết.
Tạ Cảnh Hoài vẫn bình thản.
“Ta cũng muốn biết.”
Tống Vy dùng một mảnh vải sạch lót dưới trang giấy rồi quan sát nét bút.
Tên Lục thị được viết đều, lực tay ổn định.
Đến tên Tiêu Dận, nét móc cuối hơi kéo dài.
Riêng bốn chữ Tạ Cảnh Hoài bị ấn sâu đến mức mặt sau tờ giấy cũng hằn rõ dấu bút.
Không phải viết vội.
Lâm Tĩnh An muốn nàng đặc biệt chú ý tới cái tên này.
Một tiếng rạn rất nhỏ vang lên phía trên.
Bụi đá rơi xuống vai Tạ Cảnh Hoài.
Hắn ngẩng đầu nhìn mái hầm.
“Nơi này không giữ được lâu nữa.”
Mạc Thanh lập tức nói:
“Thuộc hạ đưa Thẩm công tử ra ngoài trước.”
Thẩm Du vẫn chưa tỉnh. Khuôn mặt cậu bé trắng nhợt, hàng mi khép chặt. Dưới cổ áo còn dấu kim châm mờ do Tần Dung để lại.
Tống Vy kiểm tra mạch lần nữa.
“Thuốc mê chưa tan hết nhưng mạch đã ổn định. Đưa đệ ấy ra ngoài, giữ đầu cao hơn ngực một chút.”
“Vâng.”
Mạc Thanh cẩn thận bế Thẩm Du lên.
Trước khi rời khỏi mật thất, hắn nhìn cái tên trên trang giấy rồi nhìn Tạ Cảnh Hoài.
“Đại nhân…”
“Đưa người ra trước.”
Giọng Tạ Cảnh Hoài không có chút dao động.
“Những việc còn lại ta sẽ tự xử lý.”
Mạc Thanh cúi đầu, nhanh chóng dẫn hai thuộc hạ rời khỏi lối hầm.
Tiếng bước chân xa dần.
Trong căn phòng ngầm chỉ còn Tống Vy và Tạ Cảnh Hoài.
Nàng lật cuốn sổ về phía trước.
“Đại nhân không định hỏi ta có tin những gì bà ta viết không sao?”
“Ba cái tên không phải chứng cứ.”
“Nhưng hai người đầu tiên đúng là kẻ thù của Thẩm Chiêu Ninh.”
“Cho nên cái tên thứ ba mới có thể khiến nàng dao động.”
Tạ Cảnh Hoài cúi xuống, dùng sống dao gạt một mảnh gỗ cháy khỏi chân nàng.
“Bà ta hiểu nàng sẽ không tin một lời nói dối hoàn toàn. Muốn lừa một người giỏi tìm dấu vết, tốt nhất phải đặt điều giả ở giữa những thứ có thật.”
Tống Vy nhìn nghiêng khuôn mặt hắn.
“Đại nhân có vẻ không lo ta sẽ thật sự dùng dao với mình.”
“Ta có lo.”
Hắn đáp quá tự nhiên khiến nàng khựng lại.
Tạ Cảnh Hoài nhìn con dao ngắn bên hông nàng.
“Đao kiếm không có mắt. Nàng lại thường làm trước rồi mới chịu nghe người khác giải thích.”
“Ta từng làm vậy khi nào?”
“Ở bến Thanh Dương.”
“Ta dùng dao cắt dải lụa.”
“Trong Ngưng Hương viện.”
“Ta dùng dao mở túi hương.”
“Vừa rồi nàng còn dùng nó cắt ống dẫn độc.”
Tống Vy im lặng nhìn hắn.
Tạ Cảnh Hoài hơi cong khóe môi.
“Ta chỉ muốn nhắc nàng trước khi rút dao nên nhìn cho rõ.”
“Ta nhìn rất rõ.”
Nàng khép bớt cuốn sổ lại để tránh bụi rơi xuống.
“Ít nhất hiện tại, người đáng nghi nhất vẫn là nữ nhân đã để lại ba cái tên này, không phải đại nhân.”
“Chỉ hiện tại?”
“Nếu sau này tìm được chứng cứ khác, ta sẽ xem xét lại.”
Nét cười bên môi hắn rõ hơn một chút.
“Công bằng.”
Một tiếng động nặng nề vọng tới từ cuối đường hầm.
Tạ Cảnh Hoài thu lại vẻ mặt.
“Phải đi rồi.”
Tống Vy gật đầu nhưng khi cầm cuốn sổ lên, nàng cảm thấy phần gáy dày hơn bình thường.
Không phải do ẩm.
Giữa lớp da bọc ngoài và những trang giấy dường như còn giấu thứ gì đó.
Nàng rút dao, cẩn thận luồn mũi nhọn vào đường chỉ đã bung ở góc dưới.
Tạ Cảnh Hoài giữ ngọn đèn sát hơn.
“Có ngăn kép?”
“Có thể.”
Lớp da được tách ra, để lộ một mảnh giấy mỏng gấp làm tư.
Trên đó không phải chữ Hán.
Những ký tự Latin quen thuộc hiện ra dưới ánh lửa, nét bút nhỏ và dứt khoát.
Tống Vy nhận ra ngay chữ viết của Lâm Tĩnh An.
Ngày còn làm việc tại trung tâm, mỗi lần kết thúc khám nghiệm, bà ta đều ghi vài dòng ngắn lên góc hồ sơ. Không thừa một chữ, cũng không cho phép người khác hiểu sai ý mình.
Tờ giấy trước mặt vẫn mang đúng thói quen ấy.
“Identity anchor.”
Bên dưới là một hàng tiếng Trung:
“Người đầu tiên biết tên thật, tin vào thân phận mới và tự nguyện giữ bí mật sẽ trở thành điểm neo.”
Tống Vy đọc chậm từng chữ.
Tạ Cảnh Hoài không hiểu những ký tự trên giấy, nhưng hắn nhìn phản ứng của nàng.
“Viết gì?”
Nàng đọc tiếp.
“Khi hồn phách thứ hai tan, ngoại hồn sẽ mất liên hệ với thế giới cũ. Điểm neo là người duy nhất giữ lại danh xưng ban đầu.”
Dòng cuối cùng bị một vệt mực đen che mất nửa đoạn.
Tống Vy nghiêng tờ giấy.
Phần còn lại chỉ đọc được vài chữ:
“Hủy điểm neo trước vết nứt thứ ba…”
Một luồng gió lạnh thổi qua mật thất.
Ngọn đèn trong tay Tạ Cảnh Hoài chao nghiêng.
Tống Vy nhìn cái tên cuối cùng trên trang giấy đỏ.
Mọi thứ đột nhiên trở nên rõ ràng.
“Đại nhân không phải kẻ thù của Thẩm Chiêu Ninh.”
“Ta rất vui khi nghe điều ấy.”
“Đại nhân là điểm neo của ta.”
Tạ Cảnh Hoài hơi nhíu mày.
Tống Vy đưa mảnh giấy cho hắn dù biết hắn không thể đọc.
“Chiêu Ninh biết tên thật của ta, nhưng nàng ấy đang mất dần ký ức. Sau vết nứt thứ hai, nàng ấy thậm chí không còn nhớ Thẩm Du. Nếu đến vết thứ ba, có thể nàng ấy sẽ quên cả ta.”
“Còn Hứa Tùng?”
“Hắn biết hai chữ Tống Vy từ Lâm Tĩnh An, nhưng ta chưa từng tự nguyện nói cho hắn. Biết một cái tên không đồng nghĩa với việc tin người mang cái tên ấy thật sự tồn tại.”
Tống Vy nhìn thẳng vào hắn.
“Đại nhân là người sống duy nhất ở thế giới này biết ta không phải Thẩm Chiêu Ninh.”
Tạ Cảnh Hoài nhớ lại đêm nàng nói ra thân phận thật.
Nàng đã đứng trước mặt hắn, chuẩn bị cho khả năng bị xem là yêu vật hoặc kẻ điên. Nhưng hắn chỉ hỏi nàng muốn được gọi thế nào.
Từ khoảnh khắc ấy, cái tên Tống Vy đã có một người khác ghi nhớ.
Không còn chỉ tồn tại trong ký ức của riêng nàng.
“Nếu nàng tự tay giết ta, chuyện gì sẽ xảy ra?” hắn hỏi.
“Điểm neo biến mất. Tên thật của ta không còn ai giữ.”
“Sau đó bà ta có thể chiếm thân thể này?”
“Rất có thể.”
Tống Vy gấp mảnh giấy lại.
“Ba cái tên là một cái bẫy. Lục thị và Tiêu Dận khiến cái tên của đại nhân có vẻ như cũng thuộc về những kẻ ta cần báo thù. Lâm Tĩnh An muốn ta tin rằng giết một trong ba người sẽ hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của Chiêu Ninh.”
“Nhưng người bà ta thực sự muốn nàng giết là ta.”
“Phải.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn nàng một lát.
“Vậy nàng nên giữ dao cẩn thận hơn.”
“Đại nhân chỉ nghĩ được câu ấy sao?”
“Ta còn nghĩ được một cách khác.”
Hắn cúi xuống gần nàng hơn, giọng nói bị tiếng đá nứt che đi gần hết.
“Tống Vy.”
Hai chữ vang lên rõ ràng giữa căn mật thất sắp sụp.
“Ta vẫn nhớ.”
Nàng cảm thấy đầu ngón tay đang giữ mảnh giấy khẽ siết lại.
“Nhớ cho kỹ.”
“Được.”
Tạ Cảnh Hoài đưa tay lấy cuốn sổ từ nàng, lần này Tống Vy không tránh.
“Chỉ cần ta còn sống, tên của nàng sẽ không biến mất.”
Một thanh đá phía sau bất ngờ rơi xuống.
Tạ Cảnh Hoài kéo nàng sát vào người, dùng vai che phần bụi đá đang trút xuống. Cánh tay trái của hắn theo phản xạ siết lấy eo nàng.
Tống Vy lập tức nghe thấy hơi thở hắn nặng đi.
“Đại nhân lại dùng tay trái.”
“Ra ngoài trước rồi tính.”
“Ta đã nghe câu này quá nhiều lần.”
“Vậy lần này nên nghe cho quen.”
Hắn giữ nàng đi nhanh về phía cửa hầm.
Phía sau, mái gỗ liên tục phát ra những tiếng gãy khô khốc. Hai người vừa bước qua lối hẹp, một phần mật thất đã sập xuống, chôn vùi chiếc bàn đá cùng ngọn đèn còn lại.
Mạc Thanh đứng ngoài cửa lập tức kéo chốt sắt.
“Đại nhân!”
“Niêm phong lối vào. Chờ mặt đất ổn định mới cho người xuống.”
Tạ Cảnh Hoài giao cuốn sổ cho thuộc hạ chuyên giữ vật chứng.
“Không được mở nếu không có ta hoặc Thẩm cô nương ở đó.”
“Vâng.”
Thẩm Du được đặt trên một chiếc cáng nhỏ. Cố đại phu đi theo đội tiếp ứng vừa tới, đang cúi xuống kiểm tra cho cậu bé.
Tống Vy bước tới.
“Đệ ấy thế nào?”
“Mê hương không nặng, thuốc dưới cổ đã được ngăn trước khi chảy hết vào cơ thể. May mà cô nương cắt được ống dẫn kịp lúc.”
Cố đại phu kéo lại chăn cho Thẩm Du.
“Chờ thêm một lát sẽ tỉnh.”
Tống Vy nhìn khuôn mặt cậu bé.
Chiếc gương trong tay áo khẽ rung lên.
Nàng lấy nó ra.
Sau hai đường nứt, mặt gương không còn phản chiếu trọn vẹn ánh sáng. Bóng dáng Thẩm Chiêu Ninh đứng phía sau lớp sương, nhìn Thẩm Du bằng đôi mắt xa lạ.
“Cậu ấy là đệ đệ của ta sao?”
“Phải.”
“Vì sao ta không nhớ?”
“Vết nứt thứ hai đã lấy đi những ký ức liên quan đến người cô muốn bảo vệ.”
Thẩm Chiêu Ninh đưa tay chạm lên mặt gương.
“Ta không nhớ khuôn mặt cậu ấy. Cũng không nhớ giọng nói.”
Tống Vy nhìn nàng ấy.
“Nhưng cô đã liều mạng giữ đệ ấy sống.”
“Ta biết.”
Giọng Thẩm Chiêu Ninh run lên.
“Ta biết cậu ấy rất quan trọng. Chỉ là trong lòng ta không còn gì cả.”
Ngay lúc ấy, Thẩm Du khẽ cử động.
Hàng mi cậu bé run lên rồi chậm rãi mở ra.
“Tỷ tỷ…”
Giọng nói yếu ớt khiến Tống Vy lập tức cúi xuống.
“Ta ở đây.”
Thẩm Du mất một lúc mới nhận ra chung quanh. Cậu bé bám lấy tay nàng, ánh mắt hoảng loạn.
“Nữ nhân kia nói tỷ sẽ không tới.”
“Bà ta lừa đệ.”
“Bà ta còn nói nếu tỷ cứu đệ, tỷ sẽ chết.”
“Ta vẫn sống.”
Thẩm Du nhìn nàng từ đầu đến chân như muốn tự mình xác nhận. Khi thấy vết máu trên tay áo, cậu bé cố ngồi dậy.
“Tỷ bị thương ở đâu?”
“Không phải máu của ta.”
Tống Vy ấn nhẹ vai cậu xuống.
“Đệ vừa tỉnh, đừng cử động.”
Thẩm Du vẫn nắm chặt tay nàng.
“Đệ biết tỷ sẽ đến.”
Chiếc gương trong tay áo lạnh buốt.
Thẩm Chiêu Ninh đứng nhìn hai người. Trên khuôn mặt mờ nhạt, nước mắt chậm rãi rơi xuống.
“Ta không nhớ cậu ấy.”
Nàng ấy lặp lại.
“Nhưng khi nghe cậu ấy gọi tỷ tỷ, ta rất đau.”
Tống Vy khẽ đặt bàn tay còn lại lên mặt gương.
“Cảm giác ấy chưa mất.”
“Có lẽ chỉ là vì thân thể này…”
“Không.”
Nàng nhìn Thẩm Du đang cố chống lại cơn buồn ngủ để không rời mắt khỏi mình.
“Ký ức có thể bị lấy đi, nhưng những việc cô từng làm vẫn còn. Chiếc đèn thỏ cô tự tay làm cho đệ ấy vẫn được cất dưới gối. Trên bàn học của đệ ấy có một vết mực vì năm sáu tuổi từng làm đổ nghiên, cô sợ phụ thân trách nên dùng hộp gỗ che lại.”
Thẩm Chiêu Ninh khựng lại.
“Tết năm ngoái, đệ ấy sốt ba ngày. Cô ở bên giường suốt đêm, đến khi ngã bệnh cũng không chịu rời đi.”
Tống Vy nói từng chuyện một.
Đó đều là những ký ức nàng từng nhìn thấy trong gương.
“Cô không còn nhớ cũng không sao. Ta sẽ nhớ thay cô. Khi nào cô muốn biết, ta sẽ kể lại.”
Thẩm Chiêu Ninh nhìn nàng hồi lâu.
“Cô không sợ ta quên cả cô sao?”
Tống Vy siết chiếc gương.
“Sợ.”
“Vậy vì sao…”
“Vì sợ cũng không thể bỏ mặc cô.”
Nàng nhìn bóng người gần như trong suốt.
“Chúng ta đã hứa sẽ cùng tìm ra chân tướng. Chỉ cần cô còn ở đây, ta sẽ không coi cô là người đã biến mất.”
Thẩm Chiêu Ninh cúi đầu.
Một giọt nước mắt rơi xuống lớp sương rồi tan đi.
Bên cạnh, Tạ Cảnh Hoài đứng lặng, không nghe được lời của người trong gương nhưng có thể nghe từng câu Tống Vy nói.
Thẩm Du lại kéo tay áo nàng.
“Tỷ tỷ đang nói chuyện với ai?”
“Với một người rất lo cho đệ.”
“Là mẫu thân sao?”
Tống Vy nhìn Thẩm Chiêu Ninh.
“Không.”
Nàng khẽ vuốt tóc cậu bé.
“Là một người sau này đệ nhất định phải nhớ.”
Đội xe trở về Đại Lý tự khi mặt trời đã lên cao.
Tạ Cảnh Hoài không đưa Thẩm Du về Thẩm phủ. Một gian viện nhỏ phía sau kho hồ sơ được dọn sạch, bốn phía có người canh giữ, tất cả thức ăn và thuốc đều phải qua hai lần kiểm tra.
Cố đại phu ở lại chăm sóc cậu bé.
Tống Vy đợi đến khi Thẩm Du ngủ lại mới rời khỏi phòng.
Vừa bước ra hành lang, nàng đã nhìn thấy Tạ Cảnh Hoài đứng dưới mái hiên.
Lớp băng trên cánh tay trái lại đỏ thêm một mảng.
“Vào trong.”
Hắn nhìn theo ánh mắt nàng.
“Ta còn việc…”
“Vào trong.”
Lần này Tống Vy không cho hắn cơ hội thương lượng.
Tạ Cảnh Hoài đành theo nàng vào gian phòng bên cạnh.
Nàng tháo lớp băng cũ, phát hiện mép vết thương đã rách. Độc không lan nhưng vùng da chung quanh sưng đỏ hơn trước.
“Đại nhân còn nhớ Cố đại phu từng nói gì không?”
“Ba ngày không được dùng tay trái.”
“Đại nhân nhớ rất rõ.”
“Ta không cố ý.”
“Đại nhân ôm ta chạy qua nửa đường hầm bằng cánh tay này.”
“Nếu buông ra, nàng sẽ bị đá đè.”
Tống Vy lấy thuốc bột rắc lên vết thương.
“Có thể dùng tay phải.”
“Tay phải cầm cuốn sổ.”
Nàng dừng lại.
Tạ Cảnh Hoài nhìn vẻ mặt nàng rồi nói thêm:
“Vật chứng quan trọng.”
“Vậy lần sau đại nhân cứ ôm vật chứng, để ta tự chạy.”
“Không được.”
“Vì sao?”
“Nàng cũng quan trọng.”
Căn phòng chợt yên tĩnh.
Ngoài cửa sổ, tiếng thuộc hạ vận chuyển hồ sơ vọng tới. Có người đang gọi nhau kiểm kê vật chứng, tiếng bước chân qua lại không ngừng.
Tống Vy cúi xuống tiếp tục băng bó.
Nút vải lần này không bị nàng cố tình siết chặt.
Tạ Cảnh Hoài nhìn động tác của nàng.
“Không giận nữa?”
“Ta vẫn đang giận.”
“Không giống.”
“Đại nhân muốn ta buộc mạnh hơn?”
“Như vậy là được.”
Tống Vy thu tay về.
“Trong thời gian tới, đại nhân không được rời khỏi tầm mắt của người Đại Lý tự.”
“Ta vốn là người Đại Lý tự.”
“Ý ta là không được đi một mình.”
“Vì cái tên trong sổ?”
“Lâm Tĩnh An sẽ tìm cách khiến ta tin đại nhân là kẻ thù. Bà ta không để lại một cái tên vô ích. Nếu lời nói dối chưa đủ, bà ta sẽ tạo ra chứng cứ.”
“Vậy ta nên tránh xa nàng.”
Tống Vy ngẩng lên.
“Đại nhân nói gì?”
“Nếu ta là mục tiêu, ở gần ta sẽ khiến nàng nguy hiểm.”
“Đó chính là điều bà ta muốn.”
Nàng đặt cuộn băng xuống bàn.
“Bà ta muốn ta nghi ngờ đại nhân, sau đó tự tách mình khỏi người duy nhất biết tên thật của ta. Nếu đại nhân chủ động rời đi, chẳng khác nào giúp bà ta.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn nàng.
“Ta có thể cho Mạc Thanh bảo vệ nàng.”
“Mạc Thanh không biết ta là ai.”
“Có thể nói cho hắn.”
“Không được.”
Nàng đáp ngay.
Chuyện đổi hồn càng ít người biết càng tốt. Không phải vì nàng nghi ngờ Mạc Thanh, mà vì bất cứ người nào biết bí mật ấy đều có thể trở thành mục tiêu của Tần Dung.
Tống Vy hạ giọng.
“Đại nhân đã nói sẽ nhớ tên ta.”
“Ta sẽ nhớ.”
“Vậy ngài hãy ở lại.”
Tạ Cảnh Hoài đặt cánh tay đã được băng lại lên bàn.
“Được.”
“Không hỏi điều kiện sao?”
“Nàng muốn ta ở lại, còn cần điều kiện gì?”
Tống Vy tránh ánh mắt hắn, bắt đầu thu dọn thuốc.
“Ta chỉ không muốn phải tìm thêm một điểm neo khác.”
“Thứ này có thể tùy tiện thay thế?”
“Trong ghi chép không nói.”
“Vậy tốt nhất đừng thử.”
Khóe môi Tống Vy khẽ cong lên.
“Đại nhân cũng sợ bị thay thế sao?”
“Ta chỉ không thích những thứ đang thuộc trách nhiệm của mình bị giao cho người khác.”
“Ta trở thành trách nhiệm của đại nhân từ bao giờ?”
“Từ khi ta mở quan tài.”
Hắn nói rất nhẹ.
Nhưng bàn tay Tống Vy đang xếp khăn chợt dừng lại.
Tạ Cảnh Hoài cũng nhận ra câu ấy có ý nghĩa gì.
Người đầu tiên nhìn thấy nàng mở mắt trong thân thể đã chết.
Người đầu tiên kéo nàng ra khỏi quan tài.
Người đầu tiên phát hiện nàng không phải Thẩm Chiêu Ninh.
Có lẽ ngay từ khoảnh khắc ấy, mối liên hệ giữa họ đã bắt đầu hình thành.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Mạc Thanh mang một hộp hồ sơ bước vào.
“Đại nhân, hồ sơ vụ cháy Bách Phúc ngân trang mười năm trước đã được lấy từ kho cũ.”
Hắn đặt hộp gỗ lên bàn.
“Có một chuyện rất lạ. Sổ mục lục ghi hồ sơ gồm mười ba trang, nhưng bên trong chỉ còn mười hai.”
Tạ Cảnh Hoài mở khóa niêm phong.
Những tờ giấy đã ố vàng được xếp theo thứ tự. Báo cáo khám nghiệm hiện trường, danh sách người chết, lời khai của gia nhân ngân trang và quyết định khép vụ án đều có đủ.
Chỉ thiếu trang ghi nhận người sống sót.
Tống Vy đeo găng rồi xem từng tờ.
“Vì sao đại nhân từng cho người tìm hồ sơ này?”
“Bách Phúc ngân trang không phải lần đầu xuất hiện trong án ta điều tra.”
Tạ Cảnh Hoài kéo tờ báo cáo hiện trường tới trước mặt.
“Ba năm trước có một người từ Tây Vực chết tại dịch quán. Trong hành lý của hắn có thẻ bài của Bách Phúc ngân trang. Khi ấy ta từng kiểm tra hồ sơ vụ cháy nhưng không tìm được liên hệ, cuối cùng vụ án được khép lại như một vụ cướp.”
“Người ấy chết thế nào?”
“Bị cắt cổ. Trên tay có dấu kim châm.”
Tống Vy lập tức nghĩ tới chiếc kim rỗng Tần Dung dùng với Thẩm Du.
“Có thể hắn từng làm việc cho bà ta.”
“Ta cũng nghĩ vậy.”
Tạ Cảnh Hoài lật tới tờ cuối cùng.
Bên dưới quyết định khép án có một chữ ký còn rất trẻ nhưng cứng cáp.
Tạ Cảnh Hoài.
Tống Vy nhìn hắn.
“Đại nhân đã tham gia điều tra vụ cháy?”
“Năm đó ta vừa vào Đại Lý tự, chỉ là một bình sự phụ trách ghi chép hiện trường.”
Hắn đưa tay chạm lên mép giấy.
“Đêm xảy ra cháy, ta theo người tới Bách Phúc ngân trang. Trong căn hầm phía tây có một nữ nhân còn sống. Nửa khuôn mặt bị vải che kín, mạch rất yếu, trên người không có vật chứng minh thân phận.”
“Là Tần Dung?”
“Lúc ấy ta không biết.”
Tạ Cảnh Hoài nhớ lại căn hầm đầy khói năm đó.
“Bà ta tỉnh lại một lần trên đường rời khỏi ngân trang, tự nhận mình là đại phu đi ngang qua. Vì hít quá nhiều khói nên ta ký lệnh chuyển bà ta tới y quán gần nhất cứu chữa trước, chờ sức khỏe ổn định mới lấy lời khai.”
“Sau đó bà ta biến mất?”
“Trước khi người của Đại Lý tự tới y quán, một đội xe mang lệnh bài của Thượng Dược cục đã đưa bà ta đi.”
“Người trong cung can thiệp.”
“Tờ lệnh chuyển người có chữ ký của ta.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn ba cái tên trong cuốn sổ đã được đặt trên khay bên cạnh.
“Nếu Tần Dung muốn tạo chứng cứ chứng minh ta từng giúp bà ta, đây là thứ tốt nhất.”
Mạc Thanh cau mày.
“Nhưng đại nhân chỉ đưa người bị thương đi chữa trị.”
“Sau mười năm, một tờ giấy bị lấy khỏi hồ sơ có thể được viết thêm rất nhiều nội dung.”
Tống Vy lật tờ thứ mười hai.
Mặt giấy gần như trống, chỉ có vài dòng kết luận. Nhưng khi nàng đặt nghiêng dưới ánh đèn, những vết hằn mờ xuất hiện.
Trang bị lấy đi từng nằm ngay phía trên nó.
Nét bút trên tờ giấy trước đã tạo áp lực xuống trang sau.
“Có thể đọc lại.”
Nàng yêu cầu mang tới bột than thật mịn rồi dùng một miếng bông thoa nhẹ lên bề mặt. Bột đen bám vào những rãnh lõm, từng nét chữ dần hiện ra.
Mạc Thanh lập tức gọi người ghi chép.
Tống Vy đọc:
“Giờ Tý ba khắc, tìm thấy một nữ nhân còn sống trong hầm phía tây. Không rõ tên tuổi. Cổ tay phải có vật bằng kim loại, bên ngoài khắc…”
Phần sau rất mờ.
Nàng nghiêng đèn.
Ba ký tự hiện ra.
F-17.
Mọi người trong phòng đồng loạt nhìn chiếc vòng đang được niêm phong trên bàn.
Tạ Cảnh Hoài đã nhìn thấy nó mười năm trước.
“Đại nhân có nhớ vật ấy không?” Tống Vy hỏi.
“Có.”
“Vì sao chưa từng nói?”
“Chiếc vòng năm đó không còn trên người bà ta khi tới y quán. Ta chỉ nhìn thấy một vật bằng kim loại, không biết những ký hiệu ấy có ý nghĩa gì.”
Hắn nhìn phần chữ vừa được phục hồi.
“Sau này trang ghi chép mất đi, ta cũng không còn bằng chứng để xác nhận mình từng thấy nó.”
Tống Vy tiếp tục phủ bột than.
Một dòng khác dần hiện ra bên dưới:
“Người sống sót liên tục nhắc đến Diệp phu nhân và chiếc gương.”
Nàng dừng tay.
“Bà ta đã tìm chiếc gương từ mười năm trước.”
“Còn một dòng.”
Tạ Cảnh Hoài đưa đèn tới gần hơn.
Dòng cuối bị hằn sâu hơn những phần khác, có lẽ người viết đã dùng lực rất mạnh.
“Người này không được rời khỏi sự giám sát. Nếu có kẻ dùng lệnh bài trong cung đưa đi, lập tức báo…”
Phần tên người nhận báo đã bị một vết dao cắt ngang.
Mạc Thanh nhìn Tạ Cảnh Hoài.
“Đại nhân, đây là chữ của người.”
“Phải.”
“Vậy người đã nghi ngờ bà ta ngay từ đầu.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn tờ giấy cũ.
“Trên tay nữ nhân ấy không có vết bỏng, nhưng tóc và quần áo đều ám khói. Bà ta không phải người bị mắc kẹt trong đám cháy. Bà ta chủ động đi vào căn hầm sau khi lửa bùng lên.”
“Để tìm chiếc gương.” Tống Vy nói.
“Ta muốn giữ bà ta lại, nhưng cấp trên khi ấy cho rằng không đủ lý do. Sau khi người của Thượng Dược cục tới, lệnh chuyển người được đổi thành lệnh thả.”
“Do ai ký?”
Tạ Cảnh Hoài lật quyết định cuối hồ sơ.
Phía dưới có ba dấu triện.
Đại Lý tự.
Hình bộ.
Và một tư ấn hình giao long cuộn quanh chữ “Dận”.
Cùng một dấu từng xuất hiện trên tờ biên nhận ba vạn lượng.
Mạc Thanh siết tay.
“Tam điện hạ mới bao nhiêu tuổi vào thời điểm ấy?”
“Mười sáu.”
“Chưa mở phủ, nhưng đã có tư ấn.”
Tống Vy nhìn dấu đỏ đã phai.
“Nếu đây là cùng một con dấu, Tiêu Dận không thể nói mình hoàn toàn không biết Tần Dung.”
“Cần đối chiếu.”
Tạ Cảnh Hoài lập tức ra lệnh:
“Mang bản phục hồi này cùng tờ quyết định tới Tông Nhân phủ. Yêu cầu ba người cùng kiểm tra. Không được để bản gốc rời khỏi tay người Đại Lý tự.”
“Vâng.”
Mạc Thanh vừa chuẩn bị rời đi, một thuộc hạ khác đã chạy tới.
“Đại nhân, Hứa Tùng xin gặp người.”
“Hắn nói gì?”
“Hắn nói nếu đại nhân muốn biết vì sao tên mình nằm trong sổ, hãy tới trước khi hắn đổi ý.”
Tạ Cảnh Hoài đứng dậy.
Tống Vy cất chiếc gương vào áo.
“Ta đi cùng.”
“Ta không định ngăn nàng.”
“Đại nhân tiến bộ rồi.”
“Vì ta biết ngăn cũng vô ích.”
Hứa Tùng được chuyển vào gian giam riêng dưới lòng đất.
Sau lần trúng độc, sắc mặt hắn vẫn xám xịt. Hai cổ tay bị khóa vào thành giường, chung quanh có người của Đại Lý tự, Hình bộ và Ngự sử đài cùng canh giữ.
Thấy Tạ Cảnh Hoài và Tống Vy bước vào, hắn bật cười.
“Hai người vẫn đi cùng nhau.”
Tạ Cảnh Hoài kéo ghế ngồi xuống.
“Ngươi thất vọng?”
“Ta chỉ thấy Lâm tiên sinh tính sai một chuyện.”
Hứa Tùng nhìn Tống Vy.
“Bà ấy cho rằng sau khi nhìn thấy cái tên thứ ba, cô sẽ không dám để Tạ đại nhân ở gần mình.”
“Ông biết cuốn sổ?”
“Ta giúp bà ấy chuẩn bị giấy mực.”
“Vì sao có tên Tạ Cảnh Hoài?”
Hứa Tùng nhắm mắt, dường như đang cân nhắc giá trị của câu trả lời.
Tạ Cảnh Hoài không thúc giục.
Hắn lấy mảnh sáp tím đã khiến Hứa Tùng suýt chết đặt lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường.
“Ngươi có thể tiếp tục giữ bí mật cho người đã dùng thứ này diệt khẩu mình.”
Sắc mặt Hứa Tùng thay đổi.
Một lúc sau, hắn cất giọng khàn khàn:
“Lâm tiên sinh gọi Tạ đại nhân là người giữ tên.”
Tống Vy và Tạ Cảnh Hoài nhìn nhau.
Nội dung trùng khớp với mảnh giấy giấu trong gáy sổ.
“Bà ta biết ta đã nói thân phận thật cho đại nhân bằng cách nào?” Tống Vy hỏi.
“Chiếc gương cho bà ấy biết.”
“Bà ta không giữ chiếc gương.”
“Nhưng từng dùng máu mình mở nó.”
Hứa Tùng liếm đôi môi khô.
“Mỗi khi chiếc gương xuất hiện một vết nứt, bà ấy có thể nhìn thấy một phần những gì đang xảy ra quanh cô. Không rõ ràng, chỉ là âm thanh hoặc hình ảnh vụn vỡ. Bà ấy nghe thấy đại nhân gọi tên cô.”
Tống Vy nhớ lại cảm giác bị theo dõi mỗi khi mặt gương lạnh đi.
Tần Dung vẫn luôn biết họ đang làm gì.
“Điểm neo có tác dụng thế nào?” Tạ Cảnh Hoài hỏi.
“Ta không biết hết.”
Hứa Tùng nhìn hắn.
“Lâm tiên sinh chỉ nói người từ thế giới khác tới không có tên trong sinh tử bộ ở nơi này. Muốn ở lại, phải có một người sống thật sự thừa nhận thân phận của họ.”
“Vậy nếu ta chết?”
“Chỉ chết thì chưa đủ.”
Ánh mắt Hứa Tùng chuyển sang Tống Vy.
“Phải chết trong tay cô ấy.”
Căn phòng trở nên lạnh lẽo.
“Vì sao?” Tống Vy hỏi.
“Người giữ tên tự nhiên chết, mối liên hệ vẫn còn một thời gian. Nhưng nếu chính cô cắt đứt nó, chiếc gương sẽ hiểu cô đã từ bỏ tên thật.”
Hứa Tùng ho khan.
“Đến lúc ấy, cô không còn là Tống Vy, cũng không thật sự trở thành Thẩm Chiêu Ninh. Thân thể sẽ trống.”
“Để Lâm Tĩnh An bước vào.” Tống Vy nói.
“Phải.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn hắn.
“Lục thị và Tiêu Dận chỉ là mồi nhử.”
“Không hoàn toàn.” Hứa Tùng bật cười yếu ớt. “Họ quả thật là kẻ thù của Thẩm Chiêu Ninh. Nếu Tống cô nương giết một trong hai người, tâm nguyện báo thù có thể được xem là hoàn thành. Vết nứt thứ ba vẫn xuất hiện.”
“Nhưng Lâm Tĩnh An không thể chiếm thân thể nếu điểm neo còn sống.”
“Đúng.”
“Cho nên bà ta cần ta tin Tạ Cảnh Hoài cũng là kẻ thù.”
“Lâm tiên sinh đã chuẩn bị chứng cứ.”
Hứa Tùng nhìn Tạ Cảnh Hoài bằng ánh mắt gần như thương hại.
“Một tờ lệnh chuyển người có chữ ký của đại nhân. Một lời khai nói đại nhân cố ý thả bà ấy khỏi Bách Phúc ngân trang. Còn có nhân chứng từng nhìn thấy đại nhân nhận bạc.”
Mạc Thanh đứng phía sau lạnh giọng:
“Nhân chứng nào?”
“Người đã chết vẫn có thể để lại lời khai.”
Hứa Tùng mỉm cười.
“Đại nhân biết rõ hơn ai hết.”
Tạ Cảnh Hoài không bị hắn chọc giận.
“Còn gì nữa?”
“Lâm tiên sinh nói chỉ cần Tống cô nương nhìn thấy thứ cuối cùng, nàng nhất định sẽ tin.”
“Thứ gì?”
“Ta chưa từng được xem.”
Hứa Tùng khép mắt.
“Chỉ biết nó được gửi vào cung từ ba ngày trước.”
Tống Vy bước tới gần giường.
“Gửi cho ai?”
“Bệ hạ.”
Ngay lúc ấy, bên ngoài phòng giam vang lên tiếng chuông.
Không phải chuông báo động của Đại Lý tự.
Là tiếng chuông mở đường cho người mang thánh chỉ.
Mạc Thanh lập tức bước ra.
Chưa đầy một lát, hắn quay lại. Sắc mặt nặng nề.
“Đại nhân, cấm vệ đã tới.”
Ngoài chính đường Đại Lý tự có hơn hai mươi cấm vệ đứng thành hai hàng.
Người dẫn đầu là thống lĩnh Bắc nha. Trong tay hắn cầm một cuộn thánh chỉ đã mở.
“Tạ đại nhân.”
Hắn không mang vẻ đối địch, nhưng tay vẫn đặt trên chuôi kiếm.
“Bệ hạ vừa nhận được một vật chứng liên quan đến vụ cháy Bách Phúc ngân trang. Trong đó có lời khai của một người đã chết mười năm trước, tố cáo đại nhân cố ý thả nghi phạm và tiêu hủy hồ sơ.”
Mạc Thanh bước lên.
“Đại nhân khi đó chỉ là bình sự, không có quyền tiêu hủy hồ sơ.”
“Ta chỉ phụng chỉ truyền người vào cung đối chất.”
Thống lĩnh cấm vệ nhìn Tạ Cảnh Hoài.
“Trước khi điều tra rõ, bệ hạ yêu cầu đại nhân giao lại quan ấn cùng binh khí. Đại Lý tự tạm thời do Hình bộ và Ngự sử đài giám sát.”
Một nội thị mang khay gỗ bước tới.
Không khí trong sân căng thẳng đến mức những thuộc hạ đứng quanh đều siết chặt chuôi đao.
Tạ Cảnh Hoài tháo quan ấn bên hông đặt lên khay.
Sau đó hắn rút thanh đao vẫn luôn mang theo.
Mạc Thanh không nhịn được.
“Đại nhân, chuyện này rõ ràng là cái bẫy. Tần Dung vừa biến mất, vật chứng lập tức được đưa tới trước mặt bệ hạ…”
“Lùi lại.”
Tạ Cảnh Hoài đặt thanh đao bên cạnh quan ấn.
“Đừng kháng chỉ.”
“Nhưng…”
“Ta chỉ vào cung đối chất, chưa bị định tội.”
Hắn quay sang Tống Vy.
Nàng đứng dưới mái hiên, sắc mặt bình tĩnh hơn tất cả mọi người.
Chỉ có bàn tay đặt trên chiếc gương đã siết chặt.
“Đại nhân định đi một mình?”
“Cấm vệ đã tới đón.”
“Vật chứng liên quan đến vụ án của mẫu thân ta. Ta có quyền xem.”
Thống lĩnh Bắc nha nói:
“Bệ hạ chỉ triệu Tạ đại nhân.”
Tống Vy nhìn hắn.
“Vậy xin thống lĩnh chuyển lời. Nếu vật chứng ấy do Tần Dung đưa vào cung, bất kỳ ai tự ý mở ra đều có thể trúng độc. Người của Thượng Dược cục hiện không đáng tin. Ta là người duy nhất từng cứu được kẻ trúng loại độc bà ta sử dụng.”
Vị thống lĩnh cau mày.
Tống Vy nói tiếp:
“Nếu bệ hạ muốn giữ lại nhân chứng và vật chứng, tốt nhất để ta đi cùng.”
Một nội thị bên cạnh lập tức ghé sát tai thống lĩnh nói nhỏ.
Sau cùng, hắn gật đầu.
“Thẩm đại cô nương có thể vào cung. Nhưng phải đi xe riêng.”
“Được.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn nàng.
“Thẩm Du vừa tỉnh.”
“Cố đại phu đang ở đây.”
“Vết thương của nàng…”
“Không chết được.”
Cố đại phu đứng cách đó không xa lập tức sa sầm mặt.
“Ta cũng chưa từng nói câu ấy với cô nương.”
Tống Vy không để ý, chỉ nhìn Tạ Cảnh Hoài.
“Đại nhân đã hứa ở lại trong tầm mắt ta.”
“Ta không ngờ nàng nhớ từng câu như vậy.”
“Đại nhân nuốt lời quá nhiều, ta đành phải nhớ giúp.”
Cấm vệ đã bắt đầu thúc giục.
Tạ Cảnh Hoài bước xuống bậc thềm.
Khi đi ngang qua Tống Vy, hắn dừng chân.
Không ai chung quanh nghe thấy hắn nói gì.
Chỉ có nàng nhận ra hai chữ được thốt ra rất khẽ.
“Tống Vy.”
Nàng nhìn hắn.
“Ta vẫn nhớ.”
Bàn tay đang siết chiếc gương chậm rãi thả lỏng.
“Vậy đừng quên.”
“Không quên.”
Tạ Cảnh Hoài bước vào giữa đội cấm vệ.
Tống Vy định theo sau, chiếc gương trong tay áo bỗng rung mạnh.
Sương trắng trên mặt đồng cuộn lên dữ dội.
Thẩm Chiêu Ninh xuất hiện bên trong. Nàng ấy ôm lấy đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ đau đớn.
“Ta nhớ ra rồi.”
Tống Vy dừng bước.
“Cô nhớ gì?”
“Mười năm trước…”
Hình ảnh vụn vỡ hiện lên trên mặt gương.
Một căn phòng ngập mùi thuốc.
Diệp Thanh Nhu nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt. Bên cạnh bà là một thiếu niên mặc quan phục màu xanh sẫm. Khuôn mặt trẻ hơn hiện tại rất nhiều, nhưng đôi mắt lạnh và đường nét ấy không thể nhận nhầm.
Tạ Cảnh Hoài.
Hắn đặt một tờ lệnh chuyển người lên bàn.
Đối diện hắn, nữ nhân đeo vòng F-17 đứng sau tấm rèm.
Giọng Diệp Thanh Nhu vang lên yếu ớt:
“Nếu ta chết, đừng để Chiêu Ninh biết người đã đưa bà ta vào Thẩm phủ là ai.”
Hình ảnh chợt tan vỡ.
Thẩm Chiêu Ninh nhìn Tống Vy, toàn thân run lên.
“Là hắn.”
“Không thể chỉ dựa vào một đoạn ký ức…”
“Ta đã gặp Tạ Cảnh Hoài trước khi mẫu thân chết.”
Nàng ấy đưa tay đập lên mặt gương.
“Chính hắn đưa Tần Dung tới gặp mẫu thân ta.”
Ngoài sân, đội cấm vệ bắt đầu rời khỏi Đại Lý tự.
Tạ Cảnh Hoài không quay đầu.
Trên mặt gương, một vệt đen mảnh chậm rãi bò dọc theo đường nứt thứ hai.
Chưa phải vết nứt thứ ba.
Nhưng thứ gì đó đang cố tìm đường chui vào ký ức của Thẩm Chiêu Ninh.
Tống Vy nhìn bóng lưng Tạ Cảnh Hoài giữa hàng cấm vệ, sau đó khép chiếc gương lại.
Ký ức có thể là thật.
Cũng có thể đã bị thay đổi.
Trước khi xác định được điều đó, nàng sẽ không để bất kỳ ai kết tội hắn.
Kể cả người đang ở trong gương.
Và kể cả chính nàng.

Một suy nghĩ 1 thoughts on “15 — Người Giữ Tên”