Đoàn người vừa ra khỏi cửa bắc chưa đầy một khắc thì phía sau vang lên tiếng vó ngựa gấp gáp.
Một thuộc hạ Đại Lý tự đuổi tới, dừng trước đội ngũ của Hình bộ rồi lập tức xuống ngựa trình công văn.
“Bẩm đại nhân, đã tìm được nơi đóng chiếc quan tài.”
Vị chủ sự Hình bộ nhận lấy công văn, kiểm tra dấu niêm phong rồi mới mở ra.
Tạ Cảnh Hoài đứng bên cạnh hỏi:
“Ở đâu?”
“Vạn Thọ quan phô phía tây thành. Chưởng quầy nhận ra dấu đục hình bán nguyệt dưới đáy quan tài.”
Thuộc hạ lấy ra một tờ lời khai khác.
“Chiếc quan tài được đặt làm trước đêm Thẩm đại cô nương xảy ra chuyện sáu ngày. Người đặt không yêu cầu sơn ngoài, không mua đồ khâm liệm, chỉ đưa kích thước rồi dặn bên trong phải đủ rộng để một người có thể cử động tay.”
Tống Vy cau mày.
“Người đặt là ai?”
“Một nữ nhân hơn bốn mươi tuổi, mặc y phục gia nhân nhưng không nói mình thuộc phủ nào. Bà ta trả bạc trước, yêu cầu quan phô giao hàng tới một xưởng gỗ bỏ hoang ngoài cửa bắc.”
Thuộc hạ chỉ vào dòng cuối lời khai.
“Phu xe của quan phô đã xác nhận địa điểm. Xưởng gỗ ấy nằm dưới chân núi Kỳ Vân.”
Vị chủ sự Hình bộ nhìn về phía ngọn núi đang chìm dần trong bóng tối.
“Sau khi giao tới xưởng gỗ, chiếc quan tài được đưa đi đâu?”
“Phu xe không biết. Hắn chỉ nhớ khi dỡ hàng, trong xưởng có hai người bịt mặt. Một người kiểm tra lòng quan tài, người còn lại mang tới một bình dầu trong suốt rồi bảo hắn rời đi.”
Tống Vy hỏi:
“Chưởng quầy có từng dùng loại dầu ấy không?”
“Không. Ông ta khẳng định lúc rời quan phô, bốn mặt gỗ bên trong vẫn còn nguyên. Những đường vẽ bằng dầu chỉ được thêm vào sau khi quan tài đưa tới Kỳ Vân.”
Chiếc quan tài không được mua vội sau khi Thẩm Chiêu Ninh “chết”.
Nó đã được đặt làm từ trước cả vụ đầu độc lão phu nhân, sau đó chuyển tới Kỳ Vân để hoàn thiện những phần liên quan đến nghi thức. Cuối cùng, nó mới được bí mật đưa vào Thẩm phủ, chờ đêm xảy ra án mạng.
“Chưởng quầy cùng phu xe hiện ở đâu?” vị chủ sự Hình bộ hỏi.
“Đã được đưa về Hình bộ bảo vệ. Sổ đặt hàng, tiền đặt cọc và mẫu dấu dưới đáy quan tài đều đã niêm phong.”
“Còn xưởng gỗ?”
“Bắc nha đã cử người canh giữ. Bên trong còn mạt gỗ, một mảnh ván thừa cùng vết bánh xe kéo về hướng núi Kỳ Vân.”
Vị chủ sự gấp công văn lại.
“Chuyển toàn bộ lời khai về Hình bộ. Chưa có lệnh của ta, không cho hai nhân chứng tiếp xúc với người ngoài.”
“Tuân lệnh.”
Thuộc hạ kia lấy thêm một phong thư có dấu của cấm vệ quân.
“Trong cung cũng vừa chuyển tới lời khai bổ sung liên quan đến chiếc hộp được tìm thấy trong phòng Tam điện hạ.”
Tống Vy lập tức nhìn sang.
Bên trong là lời khai của hai nội thị hầu hạ Tiêu Dận.
Khoảng nửa canh giờ trước khi hắn rời cung, một nữ nhân mặc y phục Thượng Dược cục đã mang chiếc hộp sơn đen vào phòng. Bà ta dùng lệnh bài để qua cửa đầu tiên, nói rằng có việc liên quan tới mẫu phi đã mất của Tam điện hạ.
Người phụ nữ không đưa chiếc hộp cho Tiêu Dận mang theo mà đặt nó ngay giữa bàn, bên dưới đè một mảnh giấy:
“Nếu điện hạ rời khỏi Trường Ninh cung, hãy giao vật này cho Thẩm đại cô nương đang ở Đại Lý tự.”
Sau khi nữ nhân kia dẫn Tiêu Dận đi bằng lối sau, nội thị lập tức báo cho cấm vệ. Người cấm vệ mang chiếc hộp theo vì dòng chữ bên ngoài đã chỉ rõ nơi cần giao, sau đó mới đuổi tới cửa bắc và trúng kim độc.
Nhờ vậy, dù không thể tiếp tục truy đuổi, hắn vẫn đưa được đồ vật để lại tới Đại Lý tự.
Tạ Cảnh Hoài xem xong lời khai.
“Nội thị có biết vì sao Tam điện hạ chịu đi theo bà ta không?”
“Có.”
Thuộc hạ mở trang thứ hai.
“Nữ nhân kia mang theo một chiếc gương nhỏ. Sau khi Tam điện hạ nhìn vào, ngài ấy lập tức gọi mẫu phi. Nội thị đứng ngoài rèm còn nghe thấy giọng người trong gương gọi điện hạ là A Dận.”
“A Dận?” vị chủ sự hỏi.
“Là tên gọi lúc nhỏ. Từ sau khi mẫu phi Tam điện hạ qua đời, trong cung không còn ai dùng nữa.”
Tống Vy đã hiểu cách Lâm Tĩnh An giành được lòng tin của Tiêu Dận.
Bà ta không cần biết mẫu phi từng gọi con trai thế nào. Chiếc gương chỉ cần lấy khuôn mặt, giọng nói cùng cách xưng hô từ ký ức của chính Tiêu Dận rồi phản chiếu lại trước mắt hắn.
Một người đã mất nhiều năm bỗng xuất hiện.
Bà gọi đúng cái tên không còn ai biết.
Sau đó nói mình đang bị giam ở Phản Hồn đài, nếu Tiêu Dận dẫn theo cấm vệ, dương khí quá mạnh sẽ khiến hồn phách bà tan biến.
Tiêu Dận vì muốn gặp lại mẫu thân nên ra lệnh cho những người hầu lui xuống, tự nguyện đi theo.
Còn chiếc hộp được đặt trên bàn để dẫn những người đuổi theo tới Đại Lý tự.
Sau khi nhận được chiếc hộp, Tống Vy mở ra. Bên trong có một tấm thẻ cùng lời nhắn nhắc tới thân phận trước kia của Tống Vy, chiếc gương và người mở quan tài. Lâm Tĩnh An biết một khi nhìn thấy chúng, Tống Vy nhất định sẽ tới núi Kỳ Vân.
“Bà ta cần cả Tam điện hạ lẫn chúng ta.” Tống Vy nói. “Người trong cung chỉ giúp chuyển lời mời.”
Vị chủ sự Hình bộ giao hai bản công văn cho thư lại giữ.
“Lên đường.”
Mặt trời đã khuất sau núi khi đoàn người tới chân Kỳ Vân.
Đường lên sườn bắc hẹp và trơn. Mưa những ngày trước khiến mặt đất nhão thành bùn, bọn họ phải bỏ ngựa lại gần xưởng gỗ rồi tiếp tục đi bộ.
Hai bộ khoái Bắc nha đang canh giữ thấy công văn của Hình bộ mới mở đường cho họ vào.
Xưởng gỗ nằm khuất sau một rặng tùng già. Mái đã sập một góc, cửa ngoài chỉ được khép hờ. Mùi gỗ ẩm trộn lẫn với một thứ hương rất nhạt vẫn còn trong không khí.
Tống Vy nhận ra mùi ấy.
“Là loại dầu trên thành quan tài.”
Một viên thư lại lập tức ghi chép.
Trên nền xưởng có nhiều mạt gỗ đã chuyển màu, nhưng tại góc phía đông, lớp mạt mới vẫn còn vàng nhạt. Một tấm ván dài đặt sát tường có độ dày cùng màu sắc giống hệt gỗ quan tài đang được giữ tại Đại Lý tự.
Tống Vy kiểm tra mép ván.
Trên đó có một đường đục hình bán nguyệt.
“Đây là phần gỗ thừa khi sửa quan tài.”
Người của Hình bộ dùng vải bọc tấm ván, đánh dấu vị trí rồi niêm phong.
Tạ Cảnh Hoài đi theo hai vệt bánh xe dưới nền. Chúng kéo dài tới bức tường phía sau xưởng rồi dừng trước một đống gỗ mục.
Hắn cho người dời từng khúc gỗ sang bên.
Phía sau không phải tường gạch mà là một cánh cửa phủ đất cùng vỏ cây. Khi lớp ngụy trang bị bóc xuống, hai rãnh bánh xe tiếp tục xuất hiện, chạy sâu vào một đường hầm trong núi.
Lối đi rộng vừa đủ cho một cỗ xe chở quan tài.
Vị chủ sự Hình bộ nhìn về phía Mạc Thanh.
“Ngươi dẫn người tới miếu hoang, tiếp cận bằng chiếc giếng cạn Tiểu Hồng đã khai. Sau khi xuống dưới, giữ nguyên vị trí chờ hiệu lệnh. Những người còn lại theo lối vận chuyển này.”
“Rõ.”
Mạc Thanh dẫn một nửa nhân lực men theo đường phía bắc.
Tạ Cảnh Hoài kiểm tra cơ quan quanh cửa hầm rồi mới để người của Hình bộ đi vào. Đường hầm dốc nhẹ xuống lòng núi. Cứ cách mười bước lại có một hốc đặt đèn dầu, nhưng tất cả đều chưa được thắp.
Trên hai bên vách xuất hiện nhiều vết cọ dài, độ cao gần bằng mép nắp quan tài.
“Chiếc quan tài từng đi qua đây.” Tống Vy nói.
“Đưa vào rồi lại chuyển tới Thẩm phủ.” Tạ Cảnh Hoài dùng đuốc soi những rãnh bánh xe. “Bên trong có nơi sửa nó.”
Đi chưa đầy trăm bước, họ tìm thấy một gian đá nhỏ.
Trên bàn còn dao khắc, chổi lông, những vò dầu giống loại ở xưởng cùng một tấm giấy đã ngả vàng. Tấm giấy vẽ kích thước bốn mặt quan tài, vị trí đóng đinh và những đường ngoằn ngoèo phải vẽ bên trong.
Ngày ghi ở góc giấy sớm hơn vụ đầu độc lão phu nhân ba ngày.
Vị chủ sự Hình bộ cho người niêm phong toàn bộ.
Trên vách đối diện treo một tấm ván thừa. Tống Vy đặt mảnh gỗ lấy từ xưởng bên cạnh. Màu sắc, độ dày cùng đường vân hoàn toàn trùng khớp.
Đến đây, đường đi của chiếc quan tài đã được nối lại.
Nó được đặt làm tại Vạn Thọ quan phô.
Được đưa tới xưởng gỗ dưới chân Kỳ Vân.
Sau đó chuyển vào đường hầm để vẽ trận đồ trước khi bí mật đưa đến Thẩm phủ.
Cuối gian đá có một cánh cửa mở hé.
Phía sau cửa, những đường rãnh hẹp bắt đầu xuất hiện dưới nền. Trong rãnh còn đọng chất lỏng màu đỏ chưa khô.
Tống Vy ngồi xuống kiểm tra.
“Là máu.”
“Của Tam điện hạ?” vị chủ sự hỏi.
“Máu còn ấm. Người bị thương vừa đi qua đây.”
Dấu chân cạnh rãnh không kéo lê. Người đó vẫn tự bước được, hai bên có thêm hai hàng dấu giày đi kèm.
Tiêu Dận đã đi theo Lâm Tĩnh An đến tận đây. Vết thương trên tay chỉ xuất hiện sau khi hắn bước vào đường hầm.
Tạ Cảnh Hoài nhìn những rãnh nhỏ chạy dọc nền đá.
“Máu đang chảy về cùng một hướng.”
Đường hầm dẫn tới một cánh cửa đá khép kín.
Người của Hình bộ dàn sang hai bên, nỏ đã lên dây. Viên giám sát ngự sử cùng hai thư lại được bảo vệ ở giữa đội ngũ.
Bên kia cánh cửa vang lên tiếng một vật bằng đồng đang chuyển động.
Sau đó là giọng phụ nữ:
“Tống Vy, em đến muộn hơn ta dự tính.”
Tống Vy nhận ra cách gọi ấy.
Trên đời này chỉ có một người biết thân phận trước kia của nàng mà vẫn quen dùng giọng điệu như vậy.
“Lâm Tĩnh An.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn nàng.
“Bà ta đang ở bên trong?”
“Phải.”
Vị chủ sự Hình bộ hạ lệnh mở cửa.
Hai người dùng xà sắt bẩy vào khe đá. Cánh cửa vừa dịch chuyển, ánh lửa xanh từ bên trong đã hắt ra đường hầm.
Sau cửa là một hang động rộng.
Chính giữa đặt một bệ đá hình tròn. Tám đường rãnh hội tụ vào một hõm sâu hình chữ nhật, kích thước gần tương đương chiếc quan tài của Thẩm Chiêu Ninh.
Tiêu Dận đứng bên phải bệ.
Hắn không bị trói nhưng sắc mặt nhợt nhạt, ánh mắt dừng trên mặt nước trong một chiếc đỉnh đồng. Bàn tay trái bị rạch một đường, máu đang nhỏ vào chiếc chén đặt bên dưới.
Phía sau hắn là một người phụ nữ mặc áo choàng đen.
Khuôn mặt thuộc về Tần Dung.
Nhưng người đang ở trong thân thể ấy là Lâm Tĩnh An.
Bà ta nhấc chén máu lên.
“Chiếc hộp đã được mang tới tận tay em. Xem ra người trong cung vẫn còn biết làm theo lời dặn.”
Tống Vy bước qua cửa đá.
“Bà cố ý để lại địa điểm.”
“Nếu không để lại, làm sao em biết phải mang chiếc gương tới đâu?”
“Bà còn cần Tạ Cảnh Hoài.”
Ánh mắt Lâm Tĩnh An chuyển sang người đàn ông đứng cạnh nàng.
“Người mở quan tài đã phá hỏng nghi thức một lần. Đương nhiên phải do chính hắn sửa lại.”
Vị chủ sự Hình bộ giơ lệnh bài.
“Tần Dung, ngươi lấy thân phận người của Thượng Dược cục, lừa Tam điện hạ rời cung và làm tổn hại thân thể hoàng tử. Lập tức thả người.”
Lâm Tĩnh An đặt một lưỡi dao lên cổ tay Tiêu Dận.
“Thêm một bước, ta sẽ cắt sâu hơn.”
Người của Hình bộ buộc phải dừng lại.
Tống Vy nhìn Tiêu Dận.
Đồng tử hắn giãn lớn, phản ứng với tiếng gọi rất chậm. Trong đỉnh đồng trước mặt thấp thoáng bóng một nữ nhân mặc cung trang đang đưa tay về phía hắn.
“Điện hạ.”
Tiêu Dận khẽ động môi.
“Mẫu phi…”
“Người trong đó không phải mẫu thân của ngài.”
Hắn không quay lại.
Lâm Tĩnh An khẽ xoay chiếc đỉnh đồng. Hình ảnh trong nước rõ thêm, ngay cả hoa văn trên y phục của nữ nhân cũng dần hiện ra.
“Tam điện hạ đã chờ nhiều năm mới có thể gặp lại bà ấy. Em cần gì phải phá hỏng?”
“Người chết không sống trong một chậu nước.”
“Em đã tỉnh lại trong quan tài, sao vẫn dám chắc người chết không thể trở về?”
“Ta biết mình đang ở trong thân xác của người khác.”
Tống Vy nhìn khuôn mặt Tần Dung.
“Còn bà sống trong thân xác ấy quá lâu, đến mức tưởng nó thật sự thuộc về mình.”
Lâm Tĩnh An cười nhạt.
“Tần Dung đã chết từ mười hai năm trước. Khi ta tỉnh lại, thân xác này chỉ còn một hơi thở. Ta không giết bà ta.”
“Nhưng những người chết sau đó đều do bà lựa chọn.”
Nụ cười trên môi bà ta dần biến mất.
Tống Vy nói tiếp để tất cả những người có mặt đều nghe rõ:
“Thẩm Ngọc Dao chỉ là người đổi chén trà. Lục thị giúp bà nhốt Chiêu Ninh và đưa quan tài ra khỏi phủ. Tiểu Hồng tạo vết siết trên cổ. Mỗi người được giao một phần việc để không ai biết toàn bộ kế hoạch.”
“Em đã biết rồi còn hỏi làm gì?”
“Ta muốn chính bà thừa nhận.”
Lâm Tĩnh An nhìn người của Hình bộ và Ngự sử đài đang đứng ngoài bệ đá.
“Các ngươi mang được lời ấy ra ngoài rồi hãy nói tới chuyện xét xử.”
Bà ta đổ chén máu vào hõm đá.
Máu lập tức chạy theo tám đường rãnh.
Những ngọn đèn xanh đồng loạt bùng lên.
Chiếc gương trong áo Tống Vy nóng rực. Đường trắng ở mép đồng đột ngột kéo dài, nhưng vẫn không tách mặt gương ra như hai vết nứt cũ.
Thẩm Chiêu Ninh xuất hiện giữa lớp sương, hai tay ôm đầu.
“Tống Vy…”
“Đừng nhìn những gì hiện lên.”
“Ta nghe thấy mẫu thân gọi.”
“Đó không phải bà ấy.”
Tống Vy giữ chặt chiếc gương trong áo.
Lâm Tĩnh An đưa tay về phía nàng.
“Đặt gương vào giữa bệ đá.”
“Không.”
“Nếu em không làm, Tam điện hạ sẽ tiếp tục mất máu.”
“Bà cần hắn sống đến giờ Tý.”
“Nhưng ta không cần hắn nguyên vẹn.”
Lưỡi dao trong tay bà ta ép xuống. Máu trên cổ tay Tiêu Dận chảy thành dòng.
Tống Vy gọi lớn:
“Tiêu Dận, nếu đó thật sự là mẫu thân ngài, bà ấy sẽ không dùng máu của con trai để đổi lấy cơ hội trở về.”
Bàn tay Tiêu Dận khẽ run.
Người phụ nữ trong mặt nước vẫn gọi:
“A Dận, lại đây.”
Tống Vy bước thêm một bước.
“Bà ấy có từng đứng trước mặt ngài như vậy không?”
Tiêu Dận nhìn chăm chú vào hình ảnh trong đỉnh.
Nữ nhân mặc cung trang đưa tay trái về phía hắn.
Trong ký ức của Tiêu Dận, mẫu phi từng bị thương ở vai trái. Từ sau lần ấy, bà luôn dùng tay phải để bế hắn, chải tóc cho hắn và kéo chăn mỗi khi hắn ngủ quên.
Người trong đỉnh lại đang dùng tay trái.
Tiêu Dận lùi lại.
“Bà không phải mẫu phi của ta.”
Lâm Tĩnh An lập tức giữ vai hắn.
Tiêu Dận gạt tay bà ta ra.
“Ngươi nói chỉ cần ta tới đây sẽ được gặp người. Ngươi không nói phải lấy máu của ta.”
“Điện hạ đã tin đến tận đây, cần gì dừng lại?”
“Ngươi chỉ biết những gì ta nhớ rõ nhất.”
Tiêu Dận nhìn hình ảnh đang chao đảo trong nước.
“Ngươi không biết những việc ta tưởng mình đã quên.”
Tạ Cảnh Hoài bước lên chắn trước hắn.
“Đưa điện hạ ra ngoài.”
Hai cấm vệ vừa tiến tới, Lâm Tĩnh An đã nâng lưỡi dao.
“Dừng lại.”
Tạ Cảnh Hoài chậm rãi tháo đao đặt xuống đất.
“Ta bước lên bệ. Ngươi thả Tam điện hạ.”
“Tạ đại nhân!” Vị chủ sự Hình bộ quát.
“Bà ta cần người mở quan tài.” Tạ Cảnh Hoài nói. “Trước khi nghi thức hoàn thành, bà ta sẽ giữ ta sống.”
Lâm Tĩnh An hơi cong môi.
“Vẫn là ngươi hiểu nhanh.”
Tạ Cảnh Hoài bước qua rãnh máu thứ nhất.
Ánh sáng dưới chân lập tức chuyển động theo hắn.
Khi hắn tới gần Tiêu Dận, Lâm Tĩnh An kéo vị hoàng tử lùi về bên kia bệ.
“Đứng vào hõm đá.”
Tạ Cảnh Hoài làm theo.
Tống Vy quan sát các đường máu dưới đất.
Tám rãnh đều dẫn tới hõm đá, nhưng từ đó còn một đường rất mảnh chạy về phía sau lưng Lâm Tĩnh An. Đường ấy nối với một chiếc đinh đồng màu đen đóng sâu trong vách.
Phía trên chiếc đinh là nhiều sợi dây mảnh kéo lên trần hang.
Một chiếc chuông đồng lớn đang treo ngay trên đỉnh bệ.
Tống Vy ghé sát vị chủ sự Hình bộ.
“Chiếc đinh đồng phía sau bệ điều khiển toàn bộ cơ quan.”
Ông ra hiệu cho hai thuộc hạ vòng sang bên phải.
Lâm Tĩnh An phát hiện chuyển động.
“Dừng lại.”
Bà ta xoay lưỡi dao về phía cổ Tiêu Dận.
Tạ Cảnh Hoài đột ngột đá chiếc chén đồng dưới chân.
Chiếc chén văng vào đỉnh nước.
Mặt nước rung mạnh, hình ảnh nữ nhân mặc cung trang lập tức méo đi. Tiêu Dận giật mình, ánh mắt rời khỏi chiếc đỉnh.
Tạ Cảnh Hoài chộp lấy vai hắn, kéo mạnh về phía mình.
“Bắn dây chuông!” vị chủ sự Hình bộ hạ lệnh.
Ba mũi tên đồng loạt rời nỏ.
Hai mũi cắt đứt những sợi dây trên trần, mũi còn lại cắm vào cạnh chiếc đinh đồng.
Tiếng cơ quan bật mở vang lên quanh hang.
Từ những lỗ nhỏ trên vách, một loạt tên sắt bắn thẳng ra.
Người của Hình bộ dựng khiên chắn trước Tiêu Dận. Tạ Cảnh Hoài đẩy hắn về phía cấm vệ rồi xoay người tránh hai mũi tên bắn qua vai.
Lâm Tĩnh An lao tới chỗ Tống Vy.
“Đưa gương cho ta!”
Bà ta vừa chạm tới tay áo nàng, cánh cửa đá phía sau bệ đã bật mở.
Mạc Thanh dẫn người từ đường giếng cạn xông vào.
“Khóa đường lui!”
Lâm Tĩnh An dừng lại giữa hai nhóm quan binh.
Tống Vy rút chiếc gương khỏi áo nhưng không đưa cho bà ta. Nàng lật úp mặt gương, ép nó vào lòng bàn tay.
“Bà đã dẫn chúng ta tới đây, nhưng cũng tự để lại đường cho Hình bộ tìm thấy chiếc quan tài, xưởng gỗ và nơi chuẩn bị nghi thức.”
“Chỉ cần ta lấy được gương, những thứ đó đều không còn ý nghĩa.”
Lâm Tĩnh An rút một lưỡi dao khác giấu dưới thắt lưng rồi lao về phía nàng.
Tạ Cảnh Hoài nhặt đao lên, chặn lưỡi dao giữa không trung. Hắn xoay cổ tay, đánh bật vũ khí khỏi tay bà ta.
Lâm Tĩnh An lập tức quay lưỡi dao về phía cổ mình.
Tống Vy chộp lấy cổ tay bà ta.
Mũi dao dừng sát động mạch cổ.
“Buông ra!”
“Bà muốn giết thân xác Tần Dung để thoát khỏi đây?”
“Chỉ là một thân thể đã mục nát.”
“Nhưng bà vẫn đang sống trong đó.”
Tạ Cảnh Hoài bẻ ngoặt cổ tay bà ta ra sau. Con dao rơi xuống nền đá.
Vị chủ sự Hình bộ bước tới.
“Bắt giữ Tần Dung.”
Hai nữ sai mang xiềng khóa hai tay bà ta.
Lâm Tĩnh An không tiếp tục chống cự. Bà ta nhìn Tống Vy.
“Các ngươi bắt được Tần Dung, không phải ta.”
Tống Vy đáp:
“Người sống trong thân xác này đã ra lệnh đầu độc lão phu nhân, vu oan Thẩm Chiêu Ninh và chuẩn bị chiếc quan tài từ trước khi nàng ấy bị hại.”
“Người ra lệnh là Lâm Tĩnh An.”
“Vậy bà hãy tự nói điều đó trước công đường.”
Sắc mặt Lâm Tĩnh An lạnh hẳn.
Người của Hình bộ áp giải bà ta ra ngoài.
Tiêu Dận được chuyển sang gian đá không có mê hương.
Sau khi uống nước và được băng lại lòng bàn tay, thần trí hắn dần tỉnh táo.
Vị chủ sự Hình bộ ngồi đối diện.
“Điện hạ có nhớ mình rời cung thế nào không?”
“Nhớ.”
Tiêu Dận nhìn vết thương trên tay.
“Người phụ nữ ấy đưa cho ta một chiếc gương. Trong đó có mẫu phi.”
“Bà ta ép điện hạ đi theo?”
“Không. Ta tự đi.”
“Vì sao điện hạ không mang theo cấm vệ?”
“Bà ta nói người chết sợ dương khí. Nếu ta dẫn quá nhiều người, hồn phách mẫu phi sẽ tan biến trước khi tới nơi.”
“Vết thương trên tay?”
“Ta tự rạch.”
Tiêu Dận siết bàn tay đã được băng kín.
“Bà ta nói chỉ cần một giọt máu, mẫu phi sẽ có thể bước ra khỏi gương. Nhưng sau khi máu chảy xuống chén, bà ta không cho ta băng lại.”
Tống Vy hỏi:
“Điện hạ có nhìn thấy chiếc hộp sơn đen đặt trong phòng mình không?”
“Có. Bà ta mang tới cùng chiếc gương nhỏ.”
“Bà ta nói gì về chiếc hộp?”
“Nói đó là thư mời dành cho người từng phá hỏng nghi thức. Sau khi ta rời cung, cấm vệ sẽ mang nó tới đúng nơi.”
“Điện hạ biết người ấy là ai không?”
“Không.”
Tiêu Dận nhìn Tạ Cảnh Hoài.
“Bà ta chỉ nói người đó sẽ mang chiếc gương thật và người mở quan tài tới.”
Vị chủ sự Hình bộ cho thư lại ghi lại toàn bộ lời khai, sau đó xin Tiêu Dận đóng dấu tay xác nhận.
Ở gian đá phía sau Phản Hồn đài, Mạc Thanh tìm thấy thêm hai vò dầu, ba tấm ván thừa, bản vẽ chiếc quan tài cùng sổ ghi ngày giờ vận chuyển.
Dựa theo bản ghi ấy, chiếc quan tài được đưa từ Vạn Thọ quan phô tới xưởng gỗ dưới chân núi, chuyển vào đường hầm để vẽ trận đồ rồi bí mật đưa tới Thẩm phủ vào buổi chiều trước khi Thẩm Chiêu Ninh bị hại.
Tên người nhận ở Thẩm phủ chỉ được viết bằng một chữ “Lục”.
Vị chủ sự Hình bộ niêm phong bản ghi.
“Đưa về đối chiếu với bút tích và lời khai của Lục thị.”
Ông nhìn những vật chứng đã được xếp riêng.
“Cử người bảo vệ chưởng quầy, phu xe cùng các nhân chứng. Từ giờ không được để bất kỳ ai tiếp xúc riêng với họ.”
Mạc Thanh nhận lệnh.
Đến khi việc khám xét hoàn tất, giờ Tý đã qua.
Lâm Tĩnh An bị áp giải bằng một cỗ xe riêng. Cửa xe khóa từ bên ngoài, hai nữ sai ngồi hai bên, người của Hình bộ và Bắc nha theo sát suốt đường về kinh thành.
Tạ Cảnh Hoài đưa áo choàng cho Tống Vy.
“Vai nàng chảy máu.”
Nàng nhìn vết rách do lưỡi dao sượt qua.
“Chỉ là vết thương ngoài da.”
“Cố đại phu sẽ quyết định.”
“Đại nhân đang bị giám sát, vẫn có thể ra lệnh cho Cố đại phu sao?”
“Ta chỉ đề nghị.”
Hắn khoác áo lên vai nàng.
“Nhưng nàng nên nghe.”
Tống Vy kéo lại cổ áo, không từ chối nữa.
Khi đoàn xe bắt đầu xuống núi, nàng mới lấy chiếc gương ra.
Vệt trắng bị ép xuất hiện ở mép đồng đã biến mất. Hai đường nứt cũ vẫn giữ nguyên hình dạng.
Thẩm Chiêu Ninh đứng phía sau lớp sương, nhìn cỗ xe áp giải đang đi phía trước.
“Kẻ chủ mưu đã bị bắt.”
“Phải.”
“Lần này bà ta không thể dùng tên của người khác để trốn nữa.”
Tống Vy đặt tay lên vành gương.
Chiếc quan tài được đặt làm từ trước khi Thẩm Chiêu Ninh bị hại.
Con đường vận chuyển từ Vạn Thọ quan phô tới núi Kỳ Vân.
Bản vẽ, dầu vẽ, lời khai của Tiểu Hồng, Chu Toàn cùng lời thú nhận tại Phản Hồn đài.
Tất cả sẽ được đưa tới công đường.
Vết nứt cuối cùng phải chờ ngày kẻ chủ mưu thật sự chịu xét xử.

Một suy nghĩ 1 thoughts on “18 — Một Thân Xác, Hai Cái Tên”