Ngày hai tám tháng tám.
Xe ngựa của phủ Nhiếp Chính Vương dừng trước cửa cung.
Lâm Nguyệt bước xuống xe, chỉnh lại tay áo rồi nhìn cánh cổng son cao ngất trước mặt. Hôm nay trong cung có yến tiệc, quan lại cùng gia quyến lần lượt tiến vào, trước sau đều có cung nhân dẫn đường.
Nàng vốn không muốn đến. Đây là lần đầu Tô Vãn xuất hiện trong cung, cũng là tình tiết quan trọng trong nguyên tác. Lâm Nguyệt chỉ muốn tránh xa nàng ta càng nhiều càng tốt. Nhưng thân là Nhiếp Chính Vương phi không thể tránh.
Tiêu Cảnh Thần xuống xe sau nàng.
“Vào thôi.”
“Ừm.”
Hai người đi theo cung nhân vào cung.
Dọc đường, Lâm Nguyệt không chủ động bắt chuyện với bất kỳ ai. Nàng chỉ theo đúng lễ nghi, thỉnh thoảng đáp lại lời chào của những phu nhân quen biết Tiêu Cảnh Thần.
Đến gần khu vực yến tiệc, phía trước đã có không ít quan viên và gia quyến lần lượt tiến vào. Cung nữ dẫn đường chậm lại, cung kính nói với Tiêu Cảnh Thần:
“Bẩm Vương gia, phía trước là khu vực dành cho các vị đại nhân. Nữ quyến sẽ được dẫn sang điện bên kia ạ.”
“Ừm.”
Tiêu Cảnh Thần khẽ gật đầu.
“Đưa Vương phi qua đó.”
“Vâng, Vương gia.”
Một thiếu nữ mặc váy xanh nhạt đang đi phía trước vài bước nghe thấy tiếng cung nhân, bước chân chậm lại. Nàng quay đầu nhìn, sau khi nhận ra thân phận của hai người phía sau lập tức tránh sang một bên.
Đợi Tiêu Cảnh Thần và Lâm Nguyệt đi đến gần, nàng cúi người hành lễ.
“Tô Vãn bái kiến Nhiếp Chính Vương, Nhiếp Chính Vương phi.”
“Miễn lễ.”
“Đa tạ Vương gia.”
Tô Vãn đứng thẳng người, vẫn giữ khoảng cách thích hợp.
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng một lát.
“Tô cô nương là nữ nhi của Tô đại nhân?”
“Vâng.”
“Tô đại nhân gần đây vẫn khỏe chứ?”
“Đa tạ Vương gia quan tâm, gia phụ vẫn khỏe. Trước khi vào cung, gia phụ còn nhắc tiểu nữ nếu gặp Vương gia thì phải thay người vấn an.”
“Ừm.”
Tiêu Cảnh Thần khẽ gật đầu.
“Thay ta gửi lời hỏi thăm đến Tô đại nhân.”
“Vâng, tiểu nữ nhất định chuyển lời.”
Cuộc nói chuyện dừng lại ở đó. Tiêu Cảnh Thần quay người, cùng tùy tùng đi về phía khu vực dành cho nam khách.
Tô Vãn đứng sang một bên chờ hắn đi qua rồi mới bước tiếp.
Lâm Nguyệt cũng theo cung nữ về phía điện dành cho nữ quyến.
Hai người đi thêm một đoạn, đến khi cách khu vực nam khách khá xa, Lâm Nguyệt mới lên tiếng:
“Tô tiểu thư và Vương gia từng quen biết từ trước sao?”
Tô Vãn gật đầu.
“Vâng. Ba tháng trước, ta từng gặp Vương gia ở Giang Nam. Khi đó gia phụ có công vụ ở Giang Nam, ta đi cùng người. Vô tình gặp Vương gia ở đó, người có hỏi thăm gia phụ vài chuyện.”
Lâm Nguyệt khẽ gật đầu.
Chuyện Tiêu Cảnh Thần từng gặp Tô Vãn trước đây nằm ngoài những gì nguyên tác từng nhắc đến. Nàng không ngờ hai người đã có một lần gặp mặt từ ba tháng trước.
Tô Vãn nhìn về phía trước.
“Đây là lần đầu tiên ta vào cung.”
“Ừm.”
Trong nguyên tác, đây cũng là lần đầu Tô Vãn xuất hiện trước mặt nàng.
Tô Vãn khẽ siết tay áo, ánh mắt lộ ra chút căng thẳng.
“Ta chưa từng đến nơi này, quả thật có chút không quen.”
Lâm Nguyệt nhìn nàng rồi nói:
“Lát nữa cứ đi cùng ta. Yến tiệc trong cung có nhiều quy củ, nếu có gì không rõ thì hỏi ta.”
Tô Vãn mỉm cười.
“Vậy làm phiền Vương phi rồi.”
“Không có gì.”
Hai người cùng bước vào điện.
Lâm Nguyệt vốn chỉ định đưa nàng đến chỗ ngồi rồi tách ra, nhưng Tô Vãn nói chuyện rất tự nhiên. Nàng không hỏi những chuyện riêng tư, cũng không cố ý lấy lòng, chỉ thỉnh thoảng nói vài chuyện vụn vặt khiến bầu không khí giữa hai người bớt xa lạ.
Đến khi ngồi xuống, Lâm Nguyệt mới nhận ra mình đã bất tri bất giác nói chuyện với nàng gần nửa canh giờ.
Tô Vãn chống cằm, nhìn nàng.
“Vương phi tỷ tỷ. Ta có thể gọi tỷ như vậy không?”
“Tuỳ ngươi.”
“Vương phi tỷ tỷ, nghe nói tỷ rất thích hoa.”
Lâm Nguyệt hơi ngẩn ra.
“Ta sao?”
“Ừ.”
Tô Vãn chỉ ra ngoài điện.
“Nghe nói trong viện của tỷ trồng rất nhiều hoa.”
“Cũng không nhiều.”
“Ta rất thích hoa sen.”
Lâm Nguyệt nhìn nàng.
“Vậy lần sau đến phủ ta, ta dẫn cô xem.”
Tô Vãn lập tức cong mắt cười.
“Thật sao?”
“Ừm.”
“Vậy ta nhất định sẽ đến.”
Lâm Nguyệt nhìn nụ cười của nàng, khóe môi cũng bất giác cong lên.
Tô Vãn hoàn toàn khác với nữ chính mà nàng từng tưởng tượng.
Ít nhất, nàng không hề có cảm giác khó chịu khi ở cạnh nàng ấy.
Hai người nói chuyện càng lúc càng tự nhiên.
Ở phía xa, Tiêu Cảnh Thần vừa bước ra khỏi điện đã nhìn thấy cảnh ấy.
Ánh mắt hắn dừng lại trên hai người đang trò chuyện.
Một vị quan đứng bên cạnh thuận theo ánh mắt hắn nhìn sang, lập tức cười nói:
“Không ngờ Vương phi và Tô tiểu thư lại hợp nhau như vậy.”
Tiêu Cảnh Thần thu mắt về.
“Ừm.”
“Trước kia, Vương gia có biết Tô tiểu thư không?”
“Ba tháng trước có gặp một lần.”
Vị quan hơi kinh ngạc.
“Vậy hôm nay gặp lại, chắc cũng không xa lạ.”
Tiêu Cảnh Thần không đáp.
Hắn nhìn về phía Lâm Nguyệt một lần nữa.
Nàng đang cười.
Nụ cười ấy rất khác với vẻ đề phòng thường ngày.
Hắn im lặng vài giây rồi quay người rời đi.
Trong điện, Tô Vãn vẫn đang nói chuyện với Lâm Nguyệt.
“Vương phi tỷ tỷ, ngày mai tỷ có rảnh không?”
“Có chuyện gì?”
“Ta muốn đến phủ tìm tỷ.”
Lâm Nguyệt nhìn nàng.
“Được.”
Tô Vãn lập tức cười.
“Vậy chúng ta hẹn trước nhé.”
“Ừm.”
Lâm Nguyệt nhìn thiếu nữ trước mặt.
Nàng vốn định tránh xa nữ chính.
Không ngờ mới gặp lần đầu, người ta đã chủ động trở thành bạn với nàng.
Mà điều kỳ lạ nhất là…
Nàng không hề thấy khó chịu.
Thậm chí còn có chút mong chờ lần gặp tiếp theo.
