Ngự Hoa Viên đèn đuốc sáng trưng.
Giữa những khóm hoa đang độ nở rộ là hai khu vực yến tiệc được bố trí đối diện nhau, cách một khoảng sân nhỏ lát đá trắng. Bên nam là chỗ ngồi của các quan viên, bên nữ dành cho các phu nhân, tiểu thư trong kinh thành. Cung nhân đi lại giữa hai bên, mang theo điểm tâm và trái cây đã được chuẩn bị từ trước.
Lâm Nguyệt ngồi ở khu vực nữ quyến, bên cạnh là Tô Vãn.
Các phi tần đã có mặt từ trước, lần lượt ngồi theo phẩm cấp ở vị trí gần ghế chủ tọa. Các phu nhân, tiểu thư cũng lần lượt ổn định chỗ ngồi. Tiếng trò chuyện khe khẽ hòa cùng tiếng nhạc từ xa, khiến Ngự Hoa Viên vừa có vẻ trang nghiêm của hoàng cung, vừa mang theo không khí thưởng hoa dự tiệc.
Tô Vãn ngồi ngay ngắn, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn quanh. Đây là lần đầu nàng vào cung, nhưng thần sắc vẫn bình tĩnh, không có vẻ luống cuống.
Lâm Nguyệt chỉ thỉnh thoảng trò chuyện cùng nàng vài câu. Dù sao nơi này có quá nhiều ánh mắt, thân cận quá mức cũng dễ khiến người khác chú ý.
Không lâu sau, tiếng cung nhân truyền báo vang lên.
“Hoàng thượng, Hoàng hậu giá lâm!”
Mọi người lập tức đứng dậy.
Hoàng đế cùng Hoàng hậu từ lối vào Ngự Hoa Viên chậm rãi đi tới vị trí chủ tọa.
Mọi người đồng loạt hành lễ.
“Tham kiến Hoàng thượng!”
“Tham kiến Hoàng hậu nương nương!”
“Bình thân.”
Hoàng đế đưa tay, mọi người mới lần lượt đứng dậy.
Hoàng đế cùng Hoàng hậu an tọa.
Sau vài câu xã giao, Hoàng đế nhìn về phía các quan viên.
“Tô ái khanh, nghe nói việc trị thủy ở Giang Nam năm nay đã có chuyển biến tốt?”
Tô đại nhân lập tức đứng dậy.
“Bẩm Hoàng thượng, nhờ triều đình kịp thời cấp phát ngân lượng và lương thực, tình hình quả thật đã tốt hơn năm trước. Thần chỉ làm việc trong bổn phận, không dám nhận công.”
“Có công thì thưởng, có lỗi thì phạt. Tô ái khanh không cần quá khiêm nhường.”
Hoàng đế cười, lại hỏi thêm vài câu về tình hình Giang Nam.
Tô đại nhân lần lượt đáp lời.
Sau đó Hoàng đế chuyển sang hỏi thăm một vài vị đại thần khác. Hoàng hậu cũng cùng các phu nhân nói vài câu, bầu không khí dần trở nên thoải mái hơn.
Một lát sau, Hoàng đế nâng chén rượu.
“Hôm nay trẫm mời chư vị vào cung, một là thưởng hoa, hai là cùng nhau dùng bữa. Chuyện triều chính tạm thời gác lại.”
Người đưa mắt nhìn quanh Ngự Hoa Viên.
“Trẫm tuyên bố, khai yến.”
“Đa tạ Hoàng thượng!”
Tiếng nhạc lập tức vang lên.
Cung nhân nối nhau tiến vào, từng món ăn nóng được đặt lên bàn. Rượu ngự thiện, món ăn tinh tế lần lượt được bày biện ngay ngắn.
Lâm Nguyệt vừa dùng bữa vừa quan sát xung quanh.
Hôm nay chính là ngày Tô Vãn lần đầu xuất hiện trước mặt giới quyền quý trong kinh thành.
Theo nguyên tác, đây là bước đầu tiên để cái tên Tô Vãn được mọi người nhớ đến.
Quả nhiên, sau vài tiết mục góp vui, một vị tiểu thư ngồi cách đó không xa nhìn sang.
“Tô tiểu thư vừa từ Giang Nam trở về?”
Tô Vãn quay đầu, mỉm cười.
“Đúng vậy.”
“Lần đầu vào cung đã được Vương phi mời ngồi bên cạnh, quả nhiên có phúc khí.”
Nghe như lời khen, nhưng ý tứ bên trong lại không hẳn thân thiện.
Tô Vãn vẫn giữ thần sắc bình thản.
“Tiểu thư quá lời.”
Một nữ tử khác cười nói:
“Nghe nói Tô tiểu thư rất giỏi cầm kỳ thư họa. Hôm nay vừa hay có nhiều tiểu thư tài giỏi ở đây, nếu chỉ dùng bữa thì chẳng phải hơi buồn tẻ sao?”
“Đúng vậy.”
“Chi bằng thi tài một phen.”
Hoàng hậu nghe thấy, liền cười nói:
“Nếu các ngươi có nhã hứng thì cứ tùy ý.”
Cung nhân nhanh chóng chuẩn bị bàn dài, giấy bút, đàn và các dụng cụ cần thiết.
Một vài tiểu thư lần lượt thể hiện tài nghệ. Đến khi tiếng đàn vừa dứt, nữ tử áo vàng lúc trước đứng dậy.
“Tô tiểu thư đến từ Giang Nam, chắc hẳn cũng có sở trường?”
Tô Vãn đặt chén trà xuống.
“Ta chỉ biết chút ít, không dám nhận là sở trường.”
“Chỉ là góp vui thôi.”
Nữ tử áo vàng cười nhẹ.
“Không biết Tô tiểu thư muốn chọn cầm, kỳ, thư hay họa?”
Tô Vãn còn chưa lên tiếng, nàng ta đã nhìn về phía cung nhân.
“Hay là để ta chọn giúp Tô tiểu thư.”
Nữ tử áo vàng nhìn Tô Vãn.
“Nghe nói Tô tiểu thư từng sống ở Giang Nam nhiều năm. Chi bằng vẽ một bức tranh thủy mặc lấy cảnh Giang Nam làm đề tài.”
Lâm Nguyệt liếc qua bàn.
Loại giấy được đưa tới rất mỏng, mực dễ loang. Người bình thường nếu không quen sử dụng, chỉ vài nét đã có thể khiến cả bức tranh hỏng mất.
Tô Vãn cũng nhìn ra điều đó.
Nàng chỉ hơi cong môi.
“Được.”
Tô Vãn ngồi xuống trước bàn.
Cả khu nữ quyến dần yên tĩnh.
Nàng cầm bút, chấm mực rồi hạ xuống.
Nét bút đầu tiên vừa mềm vừa dứt khoát.
Mực nhanh chóng lan trên mặt giấy. Tô Vãn không hề dừng lại, ngược lại thuận theo những vệt mực loang, dùng nét đậm nhạt tạo thành màn sương phủ trên mặt nước.
Từng dãy núi hiện ra.
Một cây cầu nhỏ nối hai bờ.
Hàng liễu rủ xuống mặt nước.
Cuối cùng, nàng dùng vài nét mực đậm điểm lên giữa sông, tạo thành một chiếc thuyền nhỏ đang xuôi theo dòng.
Tô Vãn đặt bút xuống.
Xung quanh yên tĩnh vài giây.
Nữ tử áo vàng vốn đang chờ xem trò cười, sắc mặt hơi cứng lại.
Một vị phu nhân không nhịn được lên tiếng:
“Đẹp quá.”
“Cách dùng mực thật khéo.”
“Loại giấy này vốn dễ loang, nàng lại có thể mượn thế mực để tạo thành sương.”
Hoàng hậu cũng bị bức tranh thu hút.
“Đưa lên đây.”
Cung nhân lập tức mang tranh đến.
Hoàng hậu xem một lát rồi mỉm cười.
“Tô tiểu thư quả nhiên có tài.”
Tô Vãn đứng dậy hành lễ.
“Hoàng hậu nương nương quá khen.”
Hoàng hậu nhìn bức tranh.
“Ngươi lấy cảnh Giang Nam làm đề tài, nhưng trong tranh lại có người.”
Tô Vãn hơi cúi đầu.
“Thần nữ chỉ nghĩ nếu đã vẽ quê hương thì nên có người trong cảnh.”
Hoàng hậu gật đầu.
“Có lý.”
Bên khu nam, Hoàng đế vốn đang trò chuyện cùng các đại thần cũng nghe thấy tiếng bàn luận.
“Bên kia có chuyện gì mà náo nhiệt vậy?”
Một cung nhân bước đến bẩm báo.
“Khởi bẩm Hoàng thượng, Tô tiểu thư vừa hoàn thành một bức tranh thủy mặc, Hoàng hậu nương nương và các vị phu nhân đều khen ngợi.”
“Là vị Tô tiểu thư vừa hồi kinh?”
“Vâng.”
Hoàng đế đưa mắt nhìn sang.
“Đưa bức tranh cho trẫm xem.”
Cung nhân lập tức nhận lệnh.
Bức tranh được đưa đến trước mặt Hoàng đế.
Người nhìn một lát, khẽ gật đầu.
“Không tệ.”
Tô đại nhân lập tức đứng dậy.
“Tiểu nữ vụng về, khiến Hoàng thượng chê cười.”
“Ái khanh không cần khiêm tốn.”
Hoàng đế nhìn về phía nữ quyến.
“Tô tiểu thư còn trẻ mà đã có tài như vậy, đáng thưởng.”
“Đa tạ Hoàng thượng.”
Tô Vãn hành lễ.
Chỉ một câu của Hoàng đế, ánh mắt của những người xung quanh nhìn nàng đã khác hẳn.
Tô Vãn trở về chỗ ngồi.
Lâm Nguyệt rót cho nàng một chén trà.
“Uống chút trà đi.”
“Đa tạ Vương phi.”
Tô Vãn nhận lấy.
Lâm Nguyệt nhìn bức tranh đang được cung nhân treo sang một bên.
“Muội vẽ rất đẹp.”
“Chỉ là may mắn.”
“Không cần khiêm tốn.”
Tô Vãn khẽ cười.
“Ta chỉ không muốn làm mất mặt Vương phi.”
Lâm Nguyệt bật cười.
“Chuyện này thì liên quan gì đến ta?”
“Ta ngồi cạnh tỷ.”
“Muội nghĩ nhiều rồi.”
Hai người nhìn nhau, cùng cười.
Yến tiệc tiếp tục.
Sau đó còn vài tiết mục, nhưng sự chú ý của mọi người đã ít nhiều đặt lên Tô Vãn. Những vị phu nhân bắt đầu hỏi thăm nhau về gia thế, tuổi tác, chuyện hôn sự của nàng. Một vài tiểu thư vốn còn có ý làm khó nàng cũng thu liễm tâm tư.
Lâm Nguyệt nhìn cảnh trước mắt.
Mọi chuyện vẫn diễn ra đúng theo nguyên tác.
Tô Vãn trở nên nổi bật.
Giới quyền quý bắt đầu nhớ đến nàng.
Yến tiệc kết thúc khi trăng đã lên cao.
Lâm Nguyệt cùng Tiêu Cảnh Thần hồi phủ. Tô Vãn cũng theo phụ mẫu trở về Tô phủ.
Đêm ấy trôi qua bình lặng.
Đến sáng hôm sau, Tô phủ nghênh đón một vị khách ngoài dự liệu.
Xe ngựa của Cố gia dừng trước cổng.
Cố đại nhân cùng phu nhân đích thân đến.
Hạ nhân quay người đi thông báo rồi đưa người vào chính sảnh.
Tô đại nhân và Tô phu nhân lập tức ra ngoài tiếp đón.
Hai bên phân biệt chủ và khách ngồi vào chính đường.
Sau khi hạ nhân dâng trà, Tô đại nhân lên tiếng:
“Không biết hôm nay Cố đại nhân và phu nhân đại giá quang lâm là có chuyện gì chăng?”
Cố phu nhân liếc nhìn trượng phu, sau đó lấy một chiếc hộp gỗ lên bàn đặt lên bàn.
“Tô đại nhân, hôm nay ta và phu quân đến đây vì chuyện hôn sự của hai đứa nhỏ.”
Tô đại nhân nhìn chiếc hộp.
“Cố phu nhân cứ nói.”
Cố đại nhân ngồi bên cạnh khẽ thở dài rồi tiếp lời.
“Chuyện này vốn không nên nói vào lúc này, nhưng hôn kỳ đã không còn xa. Nếu để lâu hơn, sau này càng khó xử cho hai nhà.”
Ông nhìn Tô đại nhân.
“Nhà ta muốn trả lại canh thiếp.”
Tô đại nhân sững lại.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Cố đại nhân im lặng một lát.
Phu nhân bên cạnh ông mới lên tiếng:
“Trước khi định ngày thành thân, chúng ta có mời một vị đại sư xem lại bát tự của hai đứa nhỏ.”
“Vị đại sư đó nói mệnh cách của chúng tương khắc. Nếu cưỡng ép thành thân, e rằng sau này phu thê bất hòa, còn ảnh hưởng đến vận số của hai nhà.”
Tô phu nhân cau mày.
“Trước đây chẳng phải đã xem qua rồi sao?”
“Lần trước chỉ xem ngày sinh, lần này là xem đại vận.”
Cố phu nhân khẽ thở dài.
“Đại sư mỗi người mỗi cách luận, chúng ta cũng không dám xem nhẹ.”
Tô đại nhân im lặng.
Ông hiểu chuyện này có lẽ không đơn giản như lời nói.
Nhưng hôn sự chưa thành, hôn kỳ cũng chưa định. Nếu đối phương đã chủ động đưa ra một lý do đủ thể diện, tiếp tục giữ hôn ước cũng chỉ khiến hai nhà thêm khó xử.
Một lúc sau, ông đưa mắt nhìn chiếc hộp.
“Canh thiếp ở đâu?”
Cố đại nhân đẩy hộp về phía trước.
“Đã ở trong này.”
Tô đại nhân gật đầu.
“Được.”
Tô phu nhân sai người đi lấy canh thiếp của nhi tử Cố gia.
Hai bên lần lượt lấy canh thiếp ra.
Một tờ của Tô gia, một tờ của Cố gia.
Sau khi trao trả, hôn ước chính thức chấm dứt.
Cố phu nhân nắm tay Tô phu nhân.
“Chuyện này là nhà chúng ta có lỗi trước.”
Tô phu nhân lắc đầu.
“Đều là chuyện chưa thành. Nếu bát tự thật sự không hợp, miễn cưỡng cũng không tốt.”
Hai nhà giữ thể diện cho nhau, không ai nhắc thêm.
Sau khi Cố gia rời đi, Tô đại nhân và Tô phu nhân mới cho người gọi Tô Vãn đến.
Tô Vãn bước vào chính đường.
“Phụ thân, mẫu thân cho gọi con?”
Tô phu nhân nhìn con gái.
“Vãn Nhi, con ngồi đi.”
Tô Vãn ngồi xuống.
Tô đại nhân đem chiếc hộp đặt lên bàn.
“Con nhìn xem.”
Tô Vãn mở ra.
Tấm canh thiếp nằm bên trong.
Nàng nhìn chúng vài giây.
“Nhà họ Cố đã hủy hôn?”
“Ừ.”
Tô đại nhân kể lại chuyện vừa xảy ra.
Tô Vãn nghe từ đầu đến cuối, thần sắc vẫn bình tĩnh.
“Vậy phụ thân đồng ý rồi?”
“Đúng vậy. Đã trả lại canh thiếp.”
“Con hiểu rồi.”
Tô Vãn khép hộp.
Không có buồn bã. Cũng không có bất mãn.
Trong lòng nàng thậm chí còn nhẹ đi một chút.
Từ khi xuyên vào quyển sách này, nàng đã biết mình được định sẵn sẽ trở thành thê tử của nam chính.
Nhưng nàng vốn không có tình cảm với hắn.
Mấy ngày qua, nàng vẫn chưa tìm được cách thích hợp để hủy hôn. Tự mình đề cập chẳng những khiến phụ mẫu khó xử, mà còn có thể khiến người ngoài cho rằng Tô gia không coi trọng hôn ước.
Bây giờ Cố gia chủ động trao trả canh thiếp tới.
Vừa hay.
Tô Vãn khẽ cụp mắt.
Chỉ là…
Trong nguyên tác, nàng và hắn vốn sẽ thành thân.
Từ lúc nàng xuất hiện ở thế giới này đến giờ, những tình tiết nhỏ có thể thay đổi, nhưng hôn ước này chưa từng xảy ra biến cố gì.
Bây giờ lại khác rồi.
Chẳng lẽ…
Tô Vãn không nghĩ tiếp.
Dù nguyên nhân thật sự là gì, kết quả hiện tại vẫn có lợi cho nàng.
Tô phu nhân nhìn con gái.
“Vãn Nhi, con không sao chứ?”
Tô Vãn ngẩng đầu.
“Không ạ.”
Nàng mỉm cười nhẹ.
“Hôn sự đã không hợp thì hủy cũng tốt. Con không muốn phụ thân và mẫu thân phải khó xử vì chuyện này.”
Tô đại nhân nhìn nàng một lúc.
“Con thật sự nghĩ được như vậy?”
“Vâng.”
Tô Vãn đưa tay khép chiếc hộp lại.
“Canh thiếp đã trả, chuyện này coi như kết thúc.”
Tô phu nhân nhẹ nhàng nắm tay nàng.
“Con nghĩ được như vậy là tốt.”
Tô Vãn gật đầu.
“Con xin phép về phòng trước.”
“Đi đi.”
Tô Vãn đứng dậy rời khỏi chính đường.
Cánh cửa khép lại.
Nàng bước dọc hành lang, ánh nắng buổi sáng rơi xuống nền đá.
Bên ngoài vẫn là Tô phủ quen thuộc.
Mọi thứ dường như không có gì thay đổi.
Chỉ có một chuyện đã khác.
Nàng không còn phải gả cho nam chính.
Tô Vãn khẽ cong môi.
Lần đầu tiên từ khi xuyên vào quyển sách này, nàng cảm thấy cốt truyện thay đổi theo hướng có lợi cho mình.
Nhưng niềm vui ấy chỉ kéo dài trong chốc lát.
Nàng dừng bước.
Nếu ngay cả hôn sự cũng có thể thay đổi…
Vậy những chuyện tiếp theo thì sao?
Tô Vãn nhìn về phía khoảng sân đầy nắng.
Trong nguyên tác, nàng vốn sẽ bước từng bước đến bên nam chính.
Còn bây giờ, con đường ấy đã bị chính hắn cắt đứt.
Nàng im lặng vài giây.
“Lẽ nào…”
Nàng không nói tiếp.
Chỉ xoay người trở về phòng.
Cùng lúc đó, tại Cố phủ, nam nhân vừa kết thúc cuộc nói chuyện với phụ mẫu cũng đứng trước cửa sổ.
Mẫu thân hắn vẫn còn chưa hết lo lắng.
“Chúng ta đã trả lại canh thiếp cho bên Tô phủ rồi.”
“Cảm ơn mẫu thân.”
“Hi vọng sau này con đừng hối hận.”
Hắn im lặng vài giây, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài sân.
“Con biết mình đang làm gì.”
Cố phu nhân khẽ thở dài.
Hôn sự đã định nhiều năm, nếu không phải nhi tử kiên quyết phản đối, bà cũng không muốn chủ động đến Tô phủ trả lại canh thiếp.
Nhưng chuyện đã đến nước này, kéo dài chỉ càng khó xử.
Bà nhìn con trai.
“Sau này nếu gặp Tô tiểu thư, con vẫn phải giữ lễ.”
“Con hiểu.”
Cố đại nhân đứng bên cạnh cũng không nói gì thêm.
Chuyện hôn sự đến đây xem như đã kết thúc.
