Trở Về Từ Vực Sâu

08 – Huyết Thống Bị Che Giấu

Hai ngày sau khi xuất viện, Tô Vãn Ninh dần thích nghi với cuộc sống trong căn hộ mới.

Mỗi sáng, điều dưỡng sẽ đến kiểm tra vết thương và chuẩn bị thuốc. Buổi chiều, cô được đưa tới bệnh viện tập phục hồi. Thời gian còn lại, cô đọc hồ sơ của studio hoặc xem lại những tài liệu Lục Cảnh Thâm cho phép mình tiếp cận.

Cánh cửa căn hộ chỉ có ba người được quyền mở bằng vân tay.

Tô Vãn Ninh, điều dưỡng phụ trách và Lục Cảnh Thâm.

Việc người thứ ba là anh vốn chỉ để ứng phó với tình huống khẩn cấp. Nhưng trong hai ngày, Lục Cảnh Thâm đã sử dụng quyền ấy ba lần.

Lần đầu mang tài liệu đến.

Lần thứ hai kiểm tra hệ thống báo động sau khi ban quản lý thông báo mất điện đột xuất.

Lần thứ ba là vào sáng hôm nay.

Tô Vãn Ninh đang tập đi dọc theo ghế sofa thì nghe thấy tiếng cửa mở. Cô chống gậy quay lại, nhìn thấy Lục Cảnh Thâm bước vào với hai túi giấy trên tay.

“Anh lại mua gì vậy?”

“Bữa sáng.”

“Điều dưỡng đã chuẩn bị rồi.”

“Cháo cô ấy nấu đang ở trong bếp.”

“Vậy anh còn mua thêm làm gì?”

Lục Cảnh Thâm đặt túi giấy lên bàn.

“Em ăn được bao nhiêu?”

Tô Vãn Ninh không trả lời.

Cô mới ăn được vài thìa đã không còn khẩu vị. Phần cháo còn lại vẫn được đậy kín trên bàn bếp, chưa kịp xử lý.

Lục Cảnh Thâm nhìn về phía đó, không cần cô lên tiếng cũng đã có câu trả lời.

“Bác sĩ nói em cần bổ sung dinh dưỡng.”

“Em đang cố.”

“Cố bằng cách ăn ba thìa cháo?”

“Bốn thìa.”

“Khác biệt rất lớn.”

Tô Vãn Ninh nghe ra vẻ châm chọc hiếm hoi trong giọng anh, không nhịn được hơi cong khóe môi.

Lục Cảnh Thâm lấy từ trong túi ra một hộp bánh hấp nhân rau củ cùng một cốc sữa đậu nành còn ấm.

“Tại sao anh biết em thích món này?”

“Lần trước trợ lý studio mang đến bệnh viện, em ăn gần hết.”

“Anh còn để ý cả chuyện em ăn gì sao?”

Động tác mở hộp của Lục Cảnh Thâm dừng lại.

Anh ngước mắt nhìn cô.

“Anh tưởng chuyện đó không khó nhận ra.”

Tô Vãn Ninh nhất thời không biết nên đáp thế nào.

Lục Cảnh Thâm kéo ghế cho cô rồi đặt đồ ăn xuống bàn.

“Ăn trước đi. Chuyện còn lại nói sau.”

Ánh mắt Tô Vãn Ninh dừng trên chiếc cặp tài liệu anh mang theo.

“Anh đã xác minh được quan hệ giữa Trần Khải và Nhược Tuyết?”

“Ăn hết một nửa, anh sẽ nói.”

“Đây là điều kiện của luật sư sao?”

“Là điều kiện của người đã xem em bỏ dở ba bữa liên tiếp.”

“Anh đang theo dõi em?”

“Điều dưỡng ghi tình trạng ăn uống trong báo cáo phục hồi.”

Tô Vãn Ninh nhìn chiếc bánh hấp trước mặt, cuối cùng vẫn cầm lên.

Lục Cảnh Thâm không thúc giục. Anh ngồi đối diện, mở máy tính xem thư điện tử, thỉnh thoảng lại ngước mắt kiểm tra xem cô có thật sự ăn hay không.

Đến khi chiếc bánh chỉ còn một nửa, Tô Vãn Ninh đặt xuống.

“Đủ chưa?”

“Thêm một ngụm sữa.”

Cô làm theo rồi đưa tay về phía chiếc cặp tài liệu.

“Bây giờ có thể nói rồi.”

Lục Cảnh Thâm nhìn phần bánh còn lại, nhưng không tiếp tục ép cô. Anh đóng máy tính, lấy ra một tập hồ sơ đã được sao chép.

“Cảnh sát đã xác minh hồ sơ nhận nuôi của Tô Nhược Tuyết.”

Tô Vãn Ninh khẽ siết tay.

“Cô ta và Trần Khải thật sự có quan hệ huyết thống?”

“Phải.”

Anh đặt trước mặt cô bản sao một giấy chứng sinh đã cũ.

Ba mươi hai năm trước, một người phụ nữ tên Lý Ngọc Lan sinh con trai tại một bệnh viện nhỏ ở huyện Nam Hà. Đứa trẻ được đăng ký với tên Trần Khải, mang họ của người cha.

Bảy năm sau, Lý Ngọc Lan sinh thêm một bé gái.

Phần thông tin về cha để trống.

Vì không có khả năng nuôi dưỡng, bà ta đã gửi đứa trẻ vào một cơ sở phúc lợi xã hội khi bé gái chưa đầy sáu tháng tuổi. Không lâu sau, đứa trẻ được vợ chồng Tô gia hoàn tất thủ tục nhận nuôi.

Tên ban đầu trong hồ sơ là Lý Tiểu Tuyết.

Tên sau khi được nhận nuôi là Tô Nhược Tuyết.

Tô Vãn Ninh nhìn chằm chằm dòng chữ cuối cùng.

“Bố mẹ em có biết không?”

“Không. Khi nhận nuôi Tô Nhược Tuyết, họ chỉ biết mẹ ruột của đứa trẻ tên là Lý Ngọc Lan. Thông tin ấy có trong hồ sơ do cơ sở phúc lợi cung cấp.”

“Bố mẹ em đã từng gặp bà ta chưa?”

“Chưa từng. Lý Ngọc Lan tự nguyện đưa con vào cơ sở phúc lợi, ký giấy từ bỏ quyền nuôi dưỡng. Khi vợ chồng Tô gia làm thủ tục nhận nuôi, mọi việc đều được thực hiện thông qua cơ sở này. Hồ sơ chỉ ghi thông tin cơ bản của người mẹ, không đề cập đến những người con khác.”

Lục Cảnh Thâm dừng lại rồi nói tiếp:

“Việc nhận nuôi hoàn toàn hợp pháp, Lý Ngọc Lan cũng không xuất hiện hay tìm cách liên lạc. Vì vậy, bố mẹ em không có lý do điều tra sâu hơn về gia đình bà ta. Tên Trần Khải chưa từng xuất hiện trong những tài liệu họ được xem.”

“Vậy Trần Khải tìm thấy cô ta bằng cách nào?”

“Lý Ngọc Lan mất cách đây hơn hai năm.”

Sau khi người mẹ qua đời, Trần Khải trở về xử lý đồ đạc. Trong một chiếc hộp cũ, hắn tìm thấy bản sao giấy chứng sinh của em gái cùng biên nhận từ cơ sở phúc lợi.

Trần Khải mất gần ba tháng để lần theo thông tin.

Cuối cùng, hắn tìm được Tô Nhược Tuyết.

“Nhược Tuyết biết từ khi nào?”

“Ít nhất là hai năm trước.”

Lục Cảnh Thâm lấy ra một bản sao kê ngân hàng.

“Hai tháng sau khi Lý Ngọc Lan qua đời, Trần Khải thanh toán một khoản phí cho Trung tâm Giám định Minh An. Cảnh sát đã kiểm tra hồ sơ lưu trữ của trung tâm.”

Anh lật sang trang tiếp theo.

Đó là bản đăng ký giám định quan hệ huyết thống, có chữ ký của Trần Khải và Tô Nhược Tuyết.

Kết luận cuối cùng xác nhận hai người có quan hệ anh em ruột.

Tô Vãn Ninh nhìn ngày tháng trên tài liệu.

Thời điểm ấy cô vẫn chưa được Tô gia tìm thấy.

Trong mắt tất cả mọi người, Tô Nhược Tuyết vẫn là người con duy nhất.

“Cô ta đã biết mình còn một người anh từ trước khi em trở về.”

“Đúng.”

“Nhưng chưa từng nói với bố mẹ.”

“Không có bằng chứng cho thấy Tô gia biết Trần Khải tồn tại.”

Tô Vãn Ninh dựa lưng vào ghế, trong lòng dâng lên một cảm giác khó diễn tả.

Tô Nhược Tuyết từng khóc trước mặt cô, nói rằng bản thân chỉ là một đứa trẻ bị bỏ rơi. Cô ta nói mình không còn người thân nào khác, sợ sau khi con gái ruột trở về sẽ bị bố mẹ đuổi khỏi nhà.

Khi ấy, Tô Vãn Ninh đã mềm lòng.

Cô nhiều lần chủ động nhường nhịn, thậm chí còn nói với bố mẹ rằng không cần thay đổi bất kỳ quyền lợi nào của Tô Nhược Tuyết.

Nhưng hóa ra, trong lúc luôn miệng nói mình không còn người thân, Tô Nhược Tuyết đã âm thầm nhận lại anh trai ruột.

“Sau khi xác nhận quan hệ, hai người đó có thường xuyên gặp nhau không?”

“Không thường xuyên, nhưng chưa từng cắt đứt liên lạc.”

Lục Cảnh Thâm đưa cô xem một bảng tổng hợp thời gian.

Trong hai năm, Trần Khải đã sử dụng ít nhất sáu số điện thoại khác nhau. Những số ấy không lưu tên Tô Nhược Tuyết, nhưng nhiều lần xuất hiện gần căn hộ riêng, trường đua ngựa và câu lạc bộ cô ta thường lui tới.

Hai người cũng từng ở cùng một thành phố vào nhiều thời điểm Trần Khải không có lý do công việc để xuất hiện.

“Bọn họ cố ý che giấu quan hệ.”

“Phải.”

“Nhưng tại sao?”

“Có thể vì quá khứ của Trần Khải.”

Hồ sơ của hắn không sạch sẽ.

Trần Khải từng bị xử phạt vì tổ chức đánh bạc, cố ý gây thương tích và sử dụng giấy tờ giả. Hắn không có công việc ổn định, thường xuyên vay nợ rồi biến mất khỏi nơi cư trú.

Một người anh như vậy không phù hợp với hình tượng cô con gái dịu dàng, hoàn hảo mà Tô Nhược Tuyết đã xây dựng suốt hơn hai mươi năm.

“Cô ta sợ bố mẹ biết mình có một người anh phạm pháp?” Tô Vãn Ninh hỏi.

“Có thể.”

“Nhưng chỉ cần nói mình không biết anh ta đã làm những gì, bố mẹ cũng chưa chắc trách cô ta.”

“Cho nên đây có lẽ không phải lý do duy nhất.”

Lục Cảnh Thâm đặt xuống một bản sao kê khác.

“Một tháng sau khi hai người làm giám định huyết thống, Trần Khải thanh toán toàn bộ khoản nợ ba trăm tám mươi nghìn nhân dân tệ.”

“Tiền từ đâu ra?”

“Hắn khai là tiền đầu tư có lãi, nhưng không tìm thấy khoản đầu tư nào.”

“Nhược Tuyết đưa cho hắn?”

“Không có giao dịch trực tiếp.”

“Tô Nhược Tuyết có rút tiền mặt trong thời gian đó không?”

“Có.”

Hai ngày trước khi Trần Khải thanh toán khoản nợ, Tô Nhược Tuyết đã rút bốn trăm nghìn nhân dân tệ từ tài khoản cá nhân.

Số tiền chênh lệch gần như vừa đủ với khoản nợ cùng tiền lãi mà Trần Khải phải trả.

“Đó vẫn có thể là trùng hợp.” Tô Vãn Ninh nói.

“Phải.”

“Nhưng sau đó hắn bắt đầu giúp cô ta.”

“Hiện tại mới chỉ xác định được hắn xuất hiện trong ba sự việc liên quan đến em.” Lục Cảnh Thâm nhìn cô. “Còn trước đó đã làm gì hay chưa vẫn phải tiếp tục điều tra.”

Tô Vãn Ninh im lặng.

Một người cần tiền.

Một người cần bảo vệ vị trí của mình trong Tô gia.

Giữa họ không chỉ có lợi ích mà còn có quan hệ huyết thống.

Trần Khải có thể dùng thân phận anh trai để yêu cầu Tô Nhược Tuyết giúp đỡ. Ngược lại, Tô Nhược Tuyết cũng có thể dựa vào sự trung thành ấy để sai hắn làm những việc người ngoài không dám thực hiện.

“Cảnh Thâm, anh có nghĩ Trần Khải mới là người đứng sau không?”

Lục Cảnh Thâm không trả lời ngay.

“Vì sao em hỏi vậy?”

“Có thể hắn muốn tiền của Tô gia nên ép Nhược Tuyết loại bỏ em.”

“Không loại trừ khả năng hắn từng tác động đến cô ta.”

Lục Cảnh Thâm ngừng một lát rồi nói tiếp:

“Nhưng người gọi cho em vào thời điểm chiếc xe mất phanh là Tô Nhược Tuyết. Người thừa nhận từng sắp đặt các vụ việc cũng là cô ta.”

“Trần Khải có thể là đồng phạm, người thực hiện hoặc người giúp cô ta hoàn thiện kế hoạch.”

“Nhưng quyết định muốn em chết thuộc về Tô Nhược Tuyết.”

Tô Vãn Ninh khẽ siết ngón tay. Đó cũng là điều cô không thể quên.

Tô Nhược Tuyết không hề bị ép buộc trong cuộc gọi cuối cùng. Giọng cô ta không có sợ hãi, càng không có hối hận. Chỉ có sự đắc ý của một người tin rằng mình đã chiến thắng.

“Anh nói đúng.” Tô Vãn Ninh nhẹ giọng. “Cô ta mới là người muốn em biến mất.”

“Quan hệ với Trần Khải chỉ giải thích vì sao cô ta có một người sẵn sàng giúp mình hết lần này đến lần khác.”

Lục Cảnh Thâm cất những tài liệu về hồ sơ phạm tội của Trần Khải sang một bên.

“Còn động cơ muốn giết em, phải tìm trong những gì đã thay đổi sau khi em trở về Tô gia.”

Một câu nói khiến Tô Vãn Ninh nhớ lại chuyện xảy ra cách đây gần nửa năm.

Hôm ấy, bố gọi cô và Tô Nhược Tuyết vào phòng làm việc.

Ông nói mình đã tìm lại được con gái ruột, vì vậy muốn sắp xếp lại một phần tài sản của gia đình. Ông dự định chuyển cho Tô Vãn Ninh mười lăm phần trăm cổ phần của Tô thị, đồng thời giữ nguyên phần tài sản đã hứa với Tô Nhược Tuyết.

Tô Vãn Ninh không đồng ý ngay.

Cô không hiểu việc kinh doanh của Tô thị, càng không muốn vừa trở về đã khiến mọi người cho rằng mình tranh giành tài sản. Vì vậy, cô đề nghị tạm hoãn việc chuyển nhượng.

Tô Nhược Tuyết khi ấy còn chủ động nắm tay cô.

“Chị là con gái ruột của bố mẹ. Đây vốn là những gì chị nên có.”

Nụ cười của cô ta rất dịu dàng.

Không có bất kỳ dấu hiệu phản đối nào.

“Sau lần bố em nhắc đến chuyện cổ phần, bao lâu thì xảy ra vụ ngộ độc?” Lục Cảnh Thâm hỏi.

Tô Vãn Ninh tính lại thời gian.

“Khoảng hai tuần.”

“Còn giấy tờ chuyển nhượng?”

“Bố bảo phòng pháp chế chuẩn bị trước. Nhưng vì em nhập viện nên việc ký kết bị hoãn.”

“Sau khi em hồi phục?”

“Bố nhắc lại một lần nữa.”

“Rồi em ngã cầu thang.”

Tô Vãn Ninh chậm rãi ngẩng đầu.

Những thời điểm vốn rời rạc bỗng nối lại với nhau.

Lần đầu tiên bố đề nghị chuyển cổ phần, cô bị bỏ thuốc.

Khi thủ tục được sắp xếp lại, cô ngã cầu thang.

Sau khi cô tiếp tục sống sót, chiếc xe mất phanh trên đường Vọng Sơn.

“Em vẫn chưa ký bất kỳ giấy tờ nào.” Tô Vãn Ninh nói.

“Nhưng Tô Nhược Tuyết chưa chắc biết em định từ chối.”

“Em từng nói với cô ta rằng em không muốn tranh giành.”

“Người đã xem em là mối đe dọa sẽ không tin lời bảo đảm của em.”

Lục Cảnh Thâm lấy điện thoại, ghi lại thời điểm những lần Tô gia chuẩn bị chuyển nhượng cổ phần.

“Anh sẽ kiểm tra hồ sơ của phòng pháp chế. Nếu thời gian trùng khớp, đây có thể là căn cứ củng cố động cơ.”

“Nhưng dù em chết, cổ phần cũng chưa chắc thuộc về Nhược Tuyết.”

“Không trực tiếp.”

“Vậy cô ta được lợi gì?”

“Nếu em qua đời trước khi ký hợp đồng, phần cổ phần vẫn thuộc sở hữu của bố em.” Lục Cảnh Thâm giải thích. “Trong trường hợp đó, Tô Nhược Tuyết tiếp tục là người con duy nhất còn lại bên cạnh họ. Khả năng cô ta được hưởng phần lớn tài sản trong tương lai sẽ cao hơn.”

Tô Vãn Ninh bật cười nhạt.

Cô chưa từng muốn lấy đi bất cứ thứ gì của Tô Nhược Tuyết.

Ngay cả phần cổ phần bố định chuyển, cô cũng đã nghĩ đến việc từ chối.

Nhưng sự nhường nhịn của cô không khiến Tô Nhược Tuyết cảm thấy an toàn.

Ngược lại, cô ta muốn cô chết để loại bỏ hoàn toàn mọi khả năng có thể xảy ra.

“Nếu Nhược Tuyết thật sự chỉ vì tài sản…” Tô Vãn Ninh dừng lại. “Vậy tình cảm hơn hai mươi năm của bố mẹ đối với cô ta có ý nghĩa gì?”

“Có lẽ đối với cô ta, tình cảm chỉ có giá trị khi đi cùng sự chiếm hữu.”

Lục Cảnh Thâm nhìn cô.

“Cô ta không chỉ muốn được bố mẹ em yêu thương.”

“Cô ta muốn mình là người duy nhất được yêu thương.”

Căn phòng rơi vào yên tĩnh.

Tô Vãn Ninh nhìn những giọt nước còn đọng trên bó cát cánh trắng cạnh cửa sổ.

Cô từng nghĩ chỉ cần mình nhường nhịn đủ nhiều, Tô Nhược Tuyết sẽ hiểu rằng cô không trở về để cướp đi bất cứ điều gì.

Nhưng thứ cô ta muốn chưa bao giờ là sự công bằng.

Cô ta muốn Tô Vãn Ninh không tồn tại.

“Có nên nói cho bố mẹ em biết quan hệ giữa bọn họ không?” cô hỏi.

“Chưa.”

Lục Cảnh Thâm trả lời dứt khoát.

“Nếu Tô Nhược Tuyết biết chúng ta đã tìm ra thân phận Trần Khải, cô ta sẽ lập tức thay đổi cách đối phó. Quan trọng hơn, Trần Khải vẫn đang bỏ trốn.”

“Anh sợ cô ta cảnh báo hắn?”

“Có thể cô ta đã làm vậy. Nhưng nếu bọn họ còn giữ liên lạc, đây cũng là cơ hội tìm ra hắn.”

“Cảnh sát đang theo dõi cô ta sao?”

“Anh không thể tiết lộ biện pháp điều tra cụ thể.”

Tô Vãn Ninh nhìn anh.

“Anh lại bắt đầu nói bằng giọng luật sư.”

“Bởi vì thân chủ của anh đang hỏi về nội dung không được phép công bố.”

“Vậy em đổi câu hỏi.” Cô hơi nghiêng người về phía anh. “Anh có tin Trần Khải sẽ chủ động liên lạc với Nhược Tuyết không?”

“Có.”

“Tại sao?”

“Hắn đang bỏ trốn, không có công việc ổn định và cần tiền.” Lục Cảnh Thâm đáp. “Người duy nhất hắn có thể tin hiện tại là em gái ruột.”

“Nhưng Nhược Tuyết có thể muốn hắn vĩnh viễn im lặng.”

Ánh mắt Lục Cảnh Thâm trầm xuống.

“Đó cũng là điều anh lo ngại.”

Tô Vãn Ninh hiểu ý anh.

Nếu Trần Khải bị bắt, hắn có thể khai ra tất cả.

Đối với Tô Nhược Tuyết, người anh từng giúp mình che giấu mọi dấu vết đã trở thành mắt xích nguy hiểm nhất.

“Cô ta có thể giết cả anh ruột sao?”

“Người đã nhiều lần muốn giết em không có giới hạn mà chúng ta có thể tin tưởng.”

Tô Vãn Ninh không phản bác.

Điện thoại đặt trên bàn bất ngờ rung lên.

Màn hình hiển thị một số máy lạ.

Tô Vãn Ninh vừa định cầm lên thì Lục Cảnh Thâm đã giơ tay ngăn lại.

“Để chuông thêm một lúc.”

“Có thể là ai?”

“Người biết số điện thoại này không nhiều.”

Chiếc điện thoại là máy mới do Lục Cảnh Thâm chuẩn bị. Ngoài bệnh viện, cảnh sát và vài người trong studio, gần như không ai có số.

Cuộc gọi kết thúc sau gần ba mươi giây.

Ngay sau đó, một tin nhắn được gửi đến.

Chị Vãn Ninh, em là Hứa Dao.

Em muốn gặp chị.

Em sẽ nói toàn bộ sự thật về cuộc gọi tối hôm đó.

Tô Vãn Ninh đọc lại tin nhắn.

“Cuối cùng cô ấy cũng chịu nói.”

Lục Cảnh Thâm không tỏ ra nhẹ nhõm.

“Có thể cô ấy thật sự muốn khai.”

“Cũng có thể là bẫy.”

“Phải.”

Một tin nhắn thứ hai xuất hiện.

Em không dám đến cảnh sát.

Người đó đang theo dõi em.

Em có bằng chứng chứng minh em không biết chiếc xe đã bị phá phanh.

Tô Vãn Ninh nhìn Lục Cảnh Thâm.

“Anh định trả lời thế nào?”

“Không để em gặp cô ấy một mình.”

“Em không định làm vậy.”

“Cũng không được tự ý hẹn địa điểm.”

“Em đã hứa sẽ báo trước cho anh.”

Lục Cảnh Thâm nhìn cô vài giây, dường như đang xác định lời hứa ấy đáng tin đến mức nào.

Cuối cùng, anh cầm điện thoại lên, soạn một dòng ngắn:

Sáng mai, chín giờ. Đến văn phòng luật sư Lục. Không báo cho bất kỳ ai.

Tin nhắn được gửi đi.

Hứa Dao phản hồi gần như ngay lập tức.

Được.

Nhưng nếu sáng mai em không xuất hiện, xin chị kiểm tra ngăn tủ số 17 tại studio.

Bên dưới là một dãy mật mã gồm sáu chữ số.

Tô Vãn Ninh khẽ nhíu mày.

“Trong đó có gì?”

“Có lẽ là thứ khiến cô ấy bị uy hiếp.”

Lục Cảnh Thâm ghi lại mật mã rồi gọi cho trợ lý, yêu cầu âm thầm bảo toàn camera quanh studio và sắp xếp người theo dõi Hứa Dao từ xa.

Cuộc gọi kết thúc, anh nhìn sang Tô Vãn Ninh.

“Ngày mai em không cần đến văn phòng.”

“Cô ấy muốn gặp em.”

“Cơ thể em chưa phù hợp để tham gia một cuộc đối chất.”

“Em không định đối chất.” Tô Vãn Ninh bình tĩnh nói. “Nếu Hứa Dao thật sự bị uy hiếp, nhìn thấy em còn sống có thể khiến cô ấy tin rằng mình vẫn còn cơ hội nói thật.”

“Cũng có thể khiến cô ấy hoảng sợ.”

“Vậy em sẽ ngồi ở phòng bên cạnh. Chỉ xuất hiện khi cần thiết.”

Lục Cảnh Thâm không đồng ý ngay.

Tô Vãn Ninh nhìn thẳng vào anh.

“Cảnh Thâm, Hứa Dao là trợ lý của em. Cô ấy hiểu em, em cũng hiểu cô ấy. Anh có thể nhận ra lời khai có mâu thuẫn, nhưng chưa chắc biết khi nào cô ấy đang cố che giấu điều gì vì sợ hãi.”

“Em đang thuyết phục luật sư của mình?”

“Em đang đề nghị hợp tác.”

Sau vài giây im lặng, Lục Cảnh Thâm cuối cùng cũng nhượng bộ.

“Anh sẽ hỏi bác sĩ trước.”

“Nếu bác sĩ đồng ý?”

“Em có thể đến, nhưng phải ở phòng bên cạnh cho đến khi anh cho phép.”

“Được.”

“Không tự ý bước ra.”

“Em biết rồi.”

“Đừng dùng ba chữ đó với anh.”

Tô Vãn Ninh khẽ cong khóe môi.

“Em sẽ làm theo.”

Lục Cảnh Thâm thu dọn tài liệu. Khi cầm đến hồ sơ giám định huyết thống, anh dừng lại một thoáng rồi đặt nó vào ngăn riêng trong cặp.

Tô Vãn Ninh nhìn động tác của anh.

Một bản giám định được thực hiện cách đây hai năm.

Một người anh ruột chưa từng được công khai.

Những khoản tiền mặt không rõ mục đích.

Ba lần xuất hiện trước ba vụ mưu sát.

Bí mật huyết thống mà Tô Nhược Tuyết che giấu cuối cùng đã lộ ra một góc.

Nhưng muốn đưa cô ta ra trước pháp luật, bọn họ vẫn cần người đứng giữa kế hoạch bước ra làm chứng.

Người đó có thể là Trần Khải.

Cũng có thể là Hứa Dao.

Chỉ là Tô Vãn Ninh chưa biết, trước khi Hứa Dao kịp đến cuộc hẹn vào sáng hôm sau, Tô Nhược Tuyết đã nhận được một tin nhắn từ số máy xa lạ.

Cô ta muốn khai.

Ngăn tủ số 17 vẫn còn giữ đồ.

Tô Nhược Tuyết nhìn dòng chữ trên màn hình, gương mặt không còn chút dịu dàng nào.

Cô ta mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc điện thoại chỉ dùng một lần.

Sau khi nhập một dãy số quen thuộc, ngón tay cô ta dừng trên nút gọi.

Trần Khải từng được lệnh phải biến mất.

Nhưng hiện tại, chỉ có hắn mới biết phải làm thế nào để Hứa Dao không thể xuất hiện vào sáng mai.

Một suy nghĩ 2 thoughts on “08 – Huyết Thống Bị Che Giấu

Gửi phản hồi