Tám giờ ba mươi phút sáng, Tô Vãn Ninh đã có mặt tại văn phòng của Lục Cảnh Thâm.
Bác sĩ chỉ đồng ý cho cô ra ngoài trong hai giờ với điều kiện không được vận động nhiều. Vì vậy, Lục Cảnh Thâm bố trí cô ngồi trong phòng làm việc riêng, còn cuộc gặp với Hứa Dao sẽ diễn ra ở phòng tiếp khách bên cạnh.
Qua màn hình được kết nối với camera phòng họp, Tô Vãn Ninh có thể quan sát cuộc trò chuyện mà không cần trực tiếp xuất hiện.
“Bên ngoài có thêm người sao?”
Cô nhìn thấy hai người đàn ông mặc thường phục đứng ở cuối hành lang. Bọn họ không mang thẻ nhân viên của văn phòng, thỉnh thoảng lại quan sát khu vực thang máy.
“Cảnh sát phụ trách vụ án.” Lục Cảnh Thâm đặt một cốc nước ấm trước mặt cô. “Sau khi Hứa Dao nói mình đang bị theo dõi, anh đã chuyển toàn bộ tin nhắn cho điều tra viên.”
“Anh cho rằng Trần Khải sẽ xuất hiện?”
“Không chắc. Nhưng nếu anh ta biết Hứa Dao muốn khai, đây là thời điểm cuối cùng có thể ngăn cô ấy lại.”
Tô Vãn Ninh nhìn đồng hồ.
Còn gần ba mươi phút nữa mới đến giờ hẹn.
“Đã có người bảo vệ Hứa Dao chưa?”
“Có hai điều tra viên theo dõi từ khi cô ấy rời khỏi nhà. Hứa Dao không được thông báo để tránh khiến người đang giám sát cô ấy nhận ra.”
Lục Cảnh Thâm kiểm tra điện thoại rồi quay sang nhìn cây gậy đặt cạnh ghế của cô.
“Nếu xảy ra tình huống bất ngờ, em phải ở trong phòng này.”
“Em biết.”
“Em vừa nói gì?”
Tô Vãn Ninh sửa lại:
“Em sẽ ở đây.”
Lục Cảnh Thâm không hoàn toàn tin tưởng, nhưng không tiếp tục nhắc nhở. Anh bước sang phòng tiếp khách để kiểm tra thiết bị ghi âm cùng những tài liệu đã chuẩn bị.
Tám giờ bốn mươi lăm phút, Hứa Dao vẫn chưa xuất hiện.
Tin nhắn gửi đến số điện thoại của cô ta không được phản hồi. Cuộc gọi đầu tiên đổ chuông nhưng không có người nghe. Đến lần thứ hai, điện thoại đã bị tắt.
Tô Vãn Ninh nhìn màn hình tối đen, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Lục Cảnh Thâm vang lên.
Anh nghe máy chưa đầy mười giây, sắc mặt đã lạnh xuống.
“Ở đâu?”
Người bên kia nói thêm vài câu.
“Chúng tôi đến ngay.”
Lục Cảnh Thâm cúp máy, quay lại lấy áo khoác.
“Hứa Dao bị tấn công tại bãi xe dưới chung cư.”
Tô Vãn Ninh lập tức đứng dậy.
“Hứa Dao thế nào?”
“Không nguy hiểm đến tính mạng. Cảnh sát đã đưa cô ấy đến bệnh viện.”
“Người tấn công thì sao?”
“Bị bắt rồi.”
Một cái tên đồng thời xuất hiện trong suy nghĩ của cả hai.
“Làp Trần Khải?
“Phải.”
Bảy giờ năm mươi phút sáng, Hứa Dao rời khỏi căn hộ.
Cô ta đã đặt xe qua ứng dụng và chọn điểm đón ở lối ra phía đông của chung cư. Nhưng khi đi qua tầng hầm, cô ta nhận được thông báo tài xế đã đến sớm nên quyết định xuống khu vực đỗ xe bằng thang máy gần nhất.
Camera ghi lại cảnh Hứa Dao bước ra khỏi thang máy lúc bảy giờ năm mươi tám phút.
Một người đàn ông mặc đồng phục bảo trì tòa nhà đã chờ ở hành lang.
Hắn đội mũ, đeo khẩu trang và đẩy một chiếc xe dụng cụ phía trước. Khi Hứa Dao đi ngang qua, hắn bất ngờ giữ lấy cô ta từ phía sau, dùng dao uy hiếp rồi kéo về phía một chiếc xe tải nhỏ đỗ cách đó không xa.
Hứa Dao chống cự.
Trong lúc giằng co, lòng bàn tay cô ta bị lưỡi dao cứa một đường.
Hai điều tra viên theo dõi từ xa lập tức can thiệp. Trần Khải buông Hứa Dao, chạy về phía chiếc xe tải nhỏ nhưng chưa kịp khởi động đã bị chặn ở lối ra.
Hắn chống trả khiến một cảnh sát bị thương nhẹ ở cánh tay. Cuối cùng, Trần Khải bị khống chế ngay trong bãi xe.
Trong túi áo hắn có một giấy tờ giả, một chiếc điện thoại dùng một lần và thẻ ra vào của studio đã được sao chép.
Mục tiêu của hắn không chỉ là Hứa Dao.
Sau khi buộc cô ta im lặng, hắn còn định đến studio mở ngăn tủ số 17.
Khi Tô Vãn Ninh và Lục Cảnh Thâm đến bệnh viện, Hứa Dao đã được xử lý vết thương.
Vết cắt trên tay không sâu nhưng vùng cổ còn hằn một vệt đỏ do bị Trần Khải siết quá mạnh. Cô ta ngồi trên giường, hai tay ôm lấy cốc nước, toàn thân vẫn chưa ngừng run.
Nhìn thấy Tô Vãn Ninh bước vào, sắc mặt Hứa Dao lập tức thay đổi.
“Chị Vãn Ninh…”
Tô Vãn Ninh dừng cách giường bệnh vài bước.
“Em có bị thương ở đâu khác không?”
Hứa Dao lắc đầu. Hốc mắt cô ta nhanh chóng đỏ lên.
“Em xin lỗi.”
“Hiện tại đừng nói những chuyện này.” Tô Vãn Ninh kéo ghế ngồi xuống. “Cảnh sát nói em muốn cung cấp lời khai.”
“Vâng.”
Hứa Dao nhìn sang hai điều tra viên đang đứng gần cửa.
“Em sẽ nói tất cả.”
Lục Cảnh Thâm không lập tức cho bắt đầu ghi âm.
“Hứa Dao, cô cần hiểu lời khai sắp tới có thể liên quan đến hành vi làm lộ bí mật kinh doanh. Tôi là luật sư đại diện cho Tô Vãn Ninh nên không thể đồng thời bảo vệ quyền lợi cho cô.”
“Em không cần luật sư.”
“Đó không phải lựa chọn khôn ngoan.”
Giọng Lục Cảnh Thâm không lạnh lùng, nhưng đủ nghiêm túc để Hứa Dao hiểu anh không chỉ đang nhắc nhở.
“Cô nên có một luật sư độc lập trước khi cung cấp lời khai chính thức. Nếu cô không tự tìm được, cảnh sát có thể hỗ trợ liên hệ.”
Hứa Dao siết chặt cốc nước.
“Nhưng em sợ nếu tiếp tục chờ…”
“Trần Khải đã bị giữ. Cảnh sát cũng sẽ bố trí người bảo vệ cô.” Lục Cảnh Thâm nhìn thẳng vào cô ta. “Muốn lời khai có giá trị và không bị phản bác về sau, mọi thủ tục phải được thực hiện đúng.”
Hứa Dao chậm rãi gật đầu.
Khoảng một giờ sau, một luật sư độc lập được mời đến bệnh viện. Sau khi nghe giải thích về quyền lợi và hậu quả pháp lý, Hứa Dao vẫn quyết định khai báo.
Thiết bị ghi âm được đặt lên bàn.
Điều tra viên xác nhận thời gian, địa điểm và những người có mặt rồi mới bắt đầu đặt câu hỏi.
“Cô quen Trần Khải từ khi nào?”
“Khoảng ba tuần trước vụ tai nạn.”
Hứa Dao cúi đầu, giọng nói vẫn còn run.
“Em nhận được tin nhắn từ một tài khoản lạ. Người đó nói đang làm việc cho một studio mới thành lập, muốn mua một bản thiết kế đã bị loại bỏ để tham khảo xu hướng.”
“Người đó trả bao nhiêu?”
“Năm mươi nghìn nhân dân tệ.”
Tô Vãn Ninh không lên tiếng.
Con số ấy không lớn nếu so với giá trị hợp đồng của Vĩnh Thịnh, nhưng đủ để khiến một người đang cần tiền dao động.
“Cô có biết bản thiết kế đó vẫn đang được sử dụng không?” điều tra viên hỏi.
Hứa Dao im lặng rất lâu.
Cuối cùng, cô ta khẽ gật đầu.
“Biết.”
“Vậy tại sao cô vẫn gửi?”
“Mẹ em cần phẫu thuật. Em đã vay rất nhiều nơi nhưng vẫn thiếu tiền.” Hứa Dao vừa nói vừa siết chặt những ngón tay. “Ban đầu, em chỉ định gửi một bản phác thảo cũ. Nhưng người đó nói bản phác thảo không có giá trị, nếu muốn nhận tiền phải gửi tệp hoàn chỉnh.”
“Em biết mình không nên làm. Em cũng biết thiết kế thuộc về studio, nhưng em nghĩ họ chỉ dùng để tham khảo. Em không ngờ họ sẽ đưa nó cho một công ty khác.”
Tô Vãn Ninh nhìn cô trợ lý đã làm việc bên cạnh mình hơn một năm.
Hứa Dao không vô tội.
Dù vì lý do gì, cô ta vẫn biết rõ mình đang làm lộ tài liệu của khách hàng.
Nhưng vụ rò rỉ thiết kế cũng không phải một sự việc tình cờ bị Tô Nhược Tuyết lợi dụng.
Nó đã được tạo ra từ đầu.
Điều tra viên hỏi tiếp:
“Người liên lạc với cô có phải Trần Khải không?”
“Lúc đó em không biết tên thật. Anh ta tự xưng là Cao Minh.”
“Cô có từng gặp trực tiếp không?”
“Một lần.”
Cuộc gặp diễn ra tại quán cà phê cách studio hai dãy phố. Trần Khải đội mũ, đeo kính và chỉ xuất hiện trong khoảng mười phút. Hắn đưa Hứa Dao một chiếc điện thoại cũ, yêu cầu mọi liên lạc sau đó phải thực hiện qua một ứng dụng nhắn tin đã được cài sẵn.
“Anh ta nói làm như vậy để tránh bị công ty phát hiện.” Hứa Dao khàn giọng. “Sau khi nhận tiền, em đã gửi tệp thiết kế qua chiếc điện thoại đó.”
“Cô có biết tài khoản chuyển tiền thuộc về ai không?”
“Không. Tiền được chuyển từ một người em không quen.”
“Sau đó xảy ra chuyện gì?”
“Khoảng mười ngày trước vụ tai nạn, Trần Khải lại liên lạc.”
Lần này, thái độ của hắn hoàn toàn thay đổi.
Trần Khải gửi cho Hứa Dao ảnh chụp lịch sử tải tệp, đoạn trò chuyện và thông tin giao dịch ngân hàng. Hắn nói chỉ cần những thứ ấy được gửi đến Vĩnh Thịnh, cô ta không chỉ mất việc mà còn phải bồi thường một khoản tiền rất lớn.
Hứa Dao hoảng sợ.
Cô ta muốn trả lại năm mươi nghìn nhân dân tệ, nhưng Trần Khải không đồng ý.
“Hắn yêu cầu cô làm gì?”
“Ban đầu chỉ bảo em chờ.”
“Chờ đến ngày xảy ra tai nạn?”
“Khoảng năm giờ năm mươi phút chiều ngày hôm đó, em nhận được một đoạn nội dung đã chuẩn bị sẵn.”
Trần Khải yêu cầu Hứa Dao gọi cho Tô Vãn Ninh, nói rằng Vĩnh Thịnh phát hiện thiết kế bị rò rỉ và đại diện khách hàng đang chờ ở trung tâm hội nghị bên kia Vọng Sơn.
Để khiến lời nói đáng tin hơn, hắn còn cung cấp tên của người phụ trách dự án, giá trị hợp đồng và nội dung khiếu nại.
Tất cả đều là thông tin Hứa Dao biết rõ.
Chỉ có cuộc hẹn là giả.
“Cô có hỏi tại sao phải đưa Tô Vãn Ninh đến đó không?”
“Có.”
“Trần Khải trả lời thế nào?”
“Hắn nói chỉ cần chị Vãn Ninh rời khỏi nhà và đi theo địa chỉ đã gửi. Những chuyện sau đó không liên quan đến em.”
“Cô không cảm thấy đáng ngờ sao?”
Hứa Dao cúi đầu.
“Có. Nhưng hắn nói chỉ muốn khiến chị ấy đến một cuộc hẹn không tồn tại. Sau đó, Vĩnh Thịnh sẽ cho rằng chị cố tình trốn tránh trách nhiệm, còn studio sẽ mất hợp đồng.”
Giọng cô ta nhỏ dần.
“Em biết có người muốn hại chị ấy trong công việc. Nhưng em thật sự không biết họ đã phá phanh xe.”
Tô Vãn Ninh nhìn gương mặt trắng bệch của Hứa Dao.
“Sau khi gọi cho chị, em đã gọi cho Trần Khải?”
Hứa Dao ngẩng lên.
“Vâng.”
“Cuộc gọi kéo dài bảy giây.”
“Em chỉ nói: ‘Cô ấy đã rời khỏi nhà.’ Sau đó hắn lập tức cúp máy.”
Cuối cùng, cuộc gọi bảy giây đã có lời giải thích.
Đó là tín hiệu xác nhận Tô Vãn Ninh đã bước vào cái bẫy.
“Vì sao em biết chị rời khỏi nhà?”
“Em nói khách hàng chỉ chờ bốn mươi phút nên yêu cầu chị chia sẻ vị trí. Khi nhìn thấy tín hiệu di chuyển trên bản đồ, em mới gọi cho hắn.”
“Sau khi tai nạn xảy ra, em có liên lạc với Trần Khải nữa không?”
“Không. Em gọi nhưng điện thoại đã tắt.”
Hứa Dao dừng lại, môi khẽ run.
“Sáng hôm sau, em nhìn thấy tin tức về vụ tai nạn. Khi biết xe của chị rơi xuống vực, em mới hiểu địa điểm kia không chỉ được chọn để làm chị mất hợp đồng.”
“Vì sao cô không báo cảnh sát?”
Điều tra viên vừa hỏi xong, nước mắt Hứa Dao đã rơi xuống.
“Em sợ.”
“Em đã làm lộ thiết kế, nói dối chị Vãn Ninh và chính miệng dụ chị ấy lái xe qua Vọng Sơn. Nếu em nói mình không biết, ai sẽ tin?”
“Trần Khải còn nhắn tin cảnh cáo. Hắn nói nếu em khai, mọi bằng chứng sẽ cho thấy em là người lên kế hoạch. Còn người thực sự đứng sau sẽ không để em sống đến ngày ra tòa.”
Tô Vãn Ninh nhớ đến tin nhắn Hứa Dao nhận được tại studio.
Chu Hạo đã bị giữ.
Lục Cảnh Thâm đang kiểm tra cô.
Muốn chứng minh mình không liên quan đến vụ tai nạn, hãy nhớ đúng lời đã nói.
Đó không chỉ là lời cảnh cáo.
Tô Nhược Tuyết và Trần Khải muốn biến Hứa Dao thành mắt xích chịu toàn bộ trách nhiệm nếu kế hoạch bị phát hiện.
“Vậy tại sao cuối cùng em vẫn quyết định khai?” Tô Vãn Ninh hỏi.
Hứa Dao lau nước mắt.
“Vì em nhìn thấy thông báo sao lưu dữ liệu của studio.”
Câu trả lời khiến Tô Vãn Ninh hơi khựng lại.
“Hệ thống lưu lại lịch sử đăng nhập, thời gian em tải tệp thiết kế và cả những dữ liệu đã xóa. Em biết sớm muộn gì mọi người cũng tìm ra.”
“Nhưng lý do thật sự là…”
Hứa Dao nhìn cô.
“Em không muốn tiếp tục giả vờ rằng mình không liên quan. Em không biết bọn họ định giết chị, nhưng nếu em không gọi cuộc điện thoại ấy, chị đã không đi qua Vọng Sơn.”
Căn phòng yên tĩnh trong vài giây.
Tô Vãn Ninh không nói lời tha thứ.
Cô cũng không thể nói mọi chuyện không phải lỗi của Hứa Dao.
“Một lời xin lỗi không thể xóa những gì em đã làm.” Cô chậm rãi nói. “Em phải chịu trách nhiệm về việc làm lộ thiết kế và nói dối cảnh sát.”
Hứa Dao cúi đầu.
“Em hiểu.”
“Nhưng nếu em thật sự không biết kế hoạch mưu sát, hãy nói toàn bộ sự thật và giao ra mọi chứng cứ.”
“Em sẽ giao.”
Hứa Dao nhìn sang điều tra viên.
“Chiếc điện thoại Trần Khải đưa cho em đang nằm trong ngăn tủ số 17 ở studio. Trong đó vẫn còn tin nhắn, thông tin chuyển tiền và một đoạn ghi âm giọng nói của hắn.”
“Cô đã ghi âm từ khi nào?”
“Sau khi hắn bắt đầu uy hiếp em.”
Hứa Dao từng thử từ chối gọi cho Tô Vãn Ninh. Trong một cuộc trò chuyện, Trần Khải đã gửi tin nhắn thoại, nhắc chính xác thời gian cô phải gọi, nội dung cần nói và địa chỉ phải gửi.
Cô ta sợ hắn xóa mọi bằng chứng rồi đẩy toàn bộ trách nhiệm cho mình nên âm thầm sao chép đoạn ghi âm cùng lịch sử trò chuyện sang một thiết bị lưu trữ khác.
Thiết bị ấy cũng nằm trong ngăn tủ số 17.
“Vì sao Trần Khải biết về ngăn tủ?” Lục Cảnh Thâm hỏi.
Hứa Dao lắc đầu.
“Em không biết. Em chưa từng nói với hắn.”
“Cô đã nhắn mật mã cho Tô Vãn Ninh bằng điện thoại nào?”
“Điện thoại cá nhân.”
“Chiếc điện thoại ấy Trần Khải từng cầm qua không?”
Hứa Dao suy nghĩ một lúc.
“Có. Trong lần gặp ở quán cà phê, điện thoại cá nhân của em hết pin. Hắn cho em mượn sạc dự phòng và cầm máy khoảng vài phút để cài ứng dụng nhắn tin.”
Lục Cảnh Thâm nhìn sang điều tra viên.
“Cần kiểm tra điện thoại của cô ấy.”
Kết quả sơ bộ có sau chưa đầy một giờ.
Trong điện thoại của Hứa Dao tồn tại một chương trình ẩn dưới tên của ứng dụng nhắn tin. Chương trình này có quyền đọc thông báo và tự động chuyển tiếp nội dung tin nhắn tới một tài khoản điều khiển từ xa.
Hứa Dao không chủ động nói cho Trần Khải biết mình muốn khai.
Hắn đã theo dõi điện thoại của cô ta từ trước.
Ngay khi Hứa Dao gửi tin nhắn cho Tô Vãn Ninh, toàn bộ nội dung, bao gồm cả vị trí ngăn tủ và mật mã, đã được chuyển đến thiết bị của Trần Khải.
Sau đó hắn báo cho Tô Nhược Tuyết.
Đó là lý do cô ta biết Hứa Dao muốn phản bội trước khi cuộc hẹn diễn ra.
Chiều hôm ấy, cảnh sát cùng đại diện studio mở ngăn tủ số 17.
Bên trong có một chiếc điện thoại cũ, một thiết bị lưu trữ và phong bì chứa bản in lịch sử giao dịch.
Tất cả đều được niêm phong tại chỗ.
Dữ liệu trên máy chủ studio cũng được bảo toàn. Bộ phận kỹ thuật đã khôi phục được lịch sử Hứa Dao tải tệp thiết kế của Vĩnh Thịnh vào lúc gần nửa đêm, ba tuần trước vụ tai nạn.
Cô ta đã nén toàn bộ thư mục dự án, sao chép ra thiết bị ngoài rồi xóa tệp tạm trên máy tính.
Nhưng bản sao lưu tự động vẫn ghi lại từng thao tác.
Cùng thời điểm đó, một tài khoản lạ đăng nhập vào ứng dụng nhắn tin trên chiếc điện thoại Trần Khải đưa cho Hứa Dao.
Những gì cô ta vừa khai bắt đầu được chứng minh bằng dữ liệu độc lập.
Quan trọng hơn, số tài khoản chuyển năm mươi nghìn nhân dân tệ cho Hứa Dao đã từng nhận tiền từ cùng một nguồn trung gian với tài khoản dùng để trả ba mươi nghìn nhân dân tệ cho Chu Hạo.
Hai khoản tiền.
Hai người bị mua chuộc.
Cùng đi qua một mạng lưới tài khoản.
Chu Hạo phá phanh.
Hứa Dao dụ Tô Vãn Ninh rời khỏi nhà.
Và Trần Khải đứng giữa hai mắt xích ấy.
Sau khi buổi lấy lời khai kết thúc, Hứa Dao được chuyển đến một nơi ở tạm thời dưới sự bảo vệ của cảnh sát.
Trước khi rời đi, cô ta dừng lại trước mặt Tô Vãn Ninh.
“Chị có thể tha thứ cho em không?”
Tô Vãn Ninh nhìn cô thật lâu.
“Hiện tại chị chưa thể.”
Sắc mặt Hứa Dao thoáng trắng đi, nhưng vẫn chậm rãi gật đầu.
“Em hiểu.”
“Em đã phản bội sự tin tưởng của chị và khiến chị bước vào một cái bẫy có thể lấy mạng mình. Chị không thể chỉ vì em hối hận mà coi như chưa từng xảy ra.”
Tô Vãn Ninh dừng lại rồi nói tiếp:
“Nhưng việc em lựa chọn khai báo hôm nay có thể ngăn bọn họ tiếp tục hại người khác. Hãy chịu trách nhiệm về những gì em đã làm và đừng nói dối thêm lần nào nữa.”
Nước mắt Hứa Dao lại rơi xuống.
“Em sẽ không.”
Cánh cửa phòng bệnh khép lại sau lưng cô ta.
Tô Vãn Ninh ngồi yên một lúc rồi mới chống tay đứng dậy. Chỉ một động tác đơn giản cũng khiến cơ thể cô mất thăng bằng.
Lục Cảnh Thâm lập tức giữ lấy cánh tay cô.
“Bác sĩ chỉ cho phép em ra ngoài hai giờ.”
“Bây giờ đã bao lâu rồi?”
“Gần năm giờ.”
“Em không để ý.”
“Anh có để ý.”
Anh không trách cô, nhưng giọng nói trầm xuống cho thấy sự không hài lòng.
“Chuyện còn lại giao cho cảnh sát. Em phải về nghỉ.”
Tô Vãn Ninh không phản đối. Cả ngày hôm nay đã khiến cô kiệt sức, vết thương ở ngực cũng bắt đầu đau âm ỉ trở lại.
Trên đường về căn hộ, cô ngồi tựa vào ghế, im lặng nhìn những hàng cây lướt qua ngoài cửa kính.
“Em đang nghĩ gì?” Lục Cảnh Thâm hỏi.
“Em nghĩ nếu tối qua không nhắn Hứa Dao đến gặp, có lẽ cô ấy đã không bị tấn công.”
“Hứa Dao bị tấn công vì Trần Khải muốn cô ấy im lặng.”
“Nhưng cuộc hẹn khiến hắn phải hành động.”
“Cũng chính cuộc hẹn khiến cảnh sát có cơ hội bắt hắn.”
Tô Vãn Ninh không trả lời.
Lục Cảnh Thâm giảm tốc độ khi xe đi qua một đoạn đường xóc.
“Đừng nhận trách nhiệm thay cho người gây ra chuyện.”
“Anh thường xuyên nói câu này với thân chủ sao?”
“Không.”
“Vậy tại sao lại nói với em?”
“Bởi vì em thường xuyên tự nhận lỗi về những việc mình không gây ra.”
Tô Vãn Ninh quay sang nhìn anh.
Lục Cảnh Thâm vẫn tập trung vào con đường phía trước, nét mặt không có gì thay đổi. Nhưng câu nói vừa rồi khiến nơi nào đó trong lòng cô mềm xuống.
Sau khi trở về căn hộ, anh kiểm tra cửa, rèm và hệ thống cảnh báo một lần nữa rồi mới lấy thuốc đặt lên bàn.
“Uống thuốc xong thì nghỉ.”
Tô Vãn Ninh cầm cốc nước.
“Nếu vụ án kết thúc, anh sẽ không còn lý do mỗi ngày đến kiểm tra em ăn bao nhiêu hay có uống thuốc đúng giờ không.”
Lục Cảnh Thâm nhìn cô.
“Ai nói anh cần lý do?”
Ngón tay Tô Vãn Ninh khựng lại trên thành cốc.
Cô chưa kịp hỏi thêm, điện thoại của anh đã vang lên.
Cuộc gọi đến từ điều tra viên phụ trách vụ án.
Lục Cảnh Thâm nghe máy, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc.
“Trần Khải đã nói gì?”
Đầu dây bên kia trả lời khá lâu.
Cuối cùng, anh chỉ nói:
“Tạm thời đừng để thông tin lộ ra. Tôi sẽ trao đổi với thân chủ rồi phản hồi.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tô Vãn Ninh đặt cốc nước xuống.
“Hắn chịu khai rồi sao?”
“Chưa hoàn toàn.”
“Vậy hắn muốn gì?”
“Được bảo vệ và xem xét sự hợp tác khi xử lý vụ án.”
“Đổi lại?”
Lục Cảnh Thâm nhìn thẳng vào cô.
“Hắn nói mình có chứng cứ chứng minh Tô Nhược Tuyết là người ra lệnh.”
Tô Vãn Ninh khẽ siết tay.
“Chứng cứ gì?”
“Một bản ghi âm.”
Căn phòng đột nhiên yên tĩnh.
Điện thoại dưới vực của Tô Vãn Ninh không phải thiết bị duy nhất từng ghi lại lời nói của Tô Nhược Tuyết.
Trần Khải đã giúp cô ta thực hiện quá nhiều việc bẩn thỉu. Có lẽ hắn chưa từng thật sự tin người em gái ruột có thể bảo vệ mình đến cuối cùng.
Vì vậy, hắn cũng chuẩn bị một con đường lui.
Một bản ghi âm đủ để đổi lấy mạng sống của chính mình.

Một suy nghĩ 2 thoughts on “09 – Người Trợ Lý Nói Dối”