Sáng hôm sau, Trần Khải chính thức đề nghị hợp tác với cơ quan điều tra.
Buổi làm việc được tiến hành trong phòng lấy lời khai, có luật sư riêng của hắn cùng điều tra viên phụ trách vụ án. Lục Cảnh Thâm tham dự với tư cách người đại diện pháp lý của Tô Vãn Ninh, nhưng không trực tiếp thay Trần Khải đưa ra bất kỳ thỏa thuận nào.
Trần Khải đã thay bộ quần áo mặc khi bị bắt. Trên cổ tay còn hằn vết đỏ sau lần chống cự tại bãi xe, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi vì một đêm không ngủ.
Hắn nhìn những người ngồi đối diện rồi lên tiếng:
“Tôi muốn được bảo vệ.”
Điều tra viên đặt bút xuống.
“Anh đang được tạm giữ tại nơi có lực lượng bảo vệ.”
“Không chỉ trong thời gian lấy lời khai.” Trần Khải khàn giọng. “Tôi muốn được bảo vệ cho đến khi vụ án kết thúc.”
“Anh đang sợ ai?”
“Tô Nhược Tuyết.”
Cái tên được nói ra rõ ràng giữa căn phòng yên tĩnh.
“Cô ấy là em gái ruột của anh.”
“Thì sao?”
Trần Khải bật cười nhạt.
“Các người nghĩ cô ta xem tôi là anh trai thật sao? Từ đầu đến cuối, tôi chỉ là một con dao. Khi còn dùng được, cô ta cho tôi tiền. Đến lúc mọi chuyện bại lộ, người đầu tiên cô ta muốn loại bỏ nhất định là tôi.”
“Anh có căn cứ gì để nói như vậy?”
“Trước khi bị bắt, cô ta đã yêu cầu tôi biến mất. Cô ta còn nói Chu Hạo chỉ biết tôi, Hứa Dao cũng chỉ biết tôi. Chỉ cần tôi không xuất hiện, không ai có thể kéo cô ta vào vụ án.”
“Nhưng anh vẫn quay lại tấn công Hứa Dao.”
“Vì Tô Nhược Tuyết gọi cho tôi.”
Trần Khải ngả người ra sau ghế.
“Cô ta nói Hứa Dao muốn khai và trong ngăn tủ ở studio còn giữ chứng cứ. Nếu tôi không xử lý, một khi cảnh sát tìm được chiếc điện thoại đó, tất cả chúng tôi đều xong.”
Điều tra viên mở túi niêm phong đặt trên bàn. Bên trong là chiếc điện thoại dùng một lần thu được khi Trần Khải bị bắt.
“Cuộc gọi đến chiếc điện thoại này?”
“Phải.”
“Số gọi đến không được lưu tên.”
“Cô ta dùng điện thoại mua bằng giấy tờ giả. Sau mỗi lần gọi đều thay máy.”
“Vậy làm sao chứng minh người gọi là Tô Nhược Tuyết?”
Trần Khải nhìn sang Lục Cảnh Thâm.
“Tôi có bản ghi âm.”
Lục Cảnh Thâm giữ nguyên vẻ mặt.
“Bản ghi âm ở đâu?”
“Trên một tài khoản lưu trữ trực tuyến. Không có mật khẩu thì không ai mở được.”
“Anh muốn đổi nó lấy điều gì?”
“Tôi biết mình không thể thoát tội.” Trần Khải siết hai tay trên bàn. “Nhưng tôi chỉ làm theo lời Tô Nhược Tuyết. Tôi có thể khai toàn bộ, giao ra bản ghi âm, chỉ nơi mua thuốc và giải thích dòng tiền. Đổi lại, sự hợp tác của tôi phải được ghi nhận, đồng thời cảnh sát phải bảo vệ tôi.”
Điều tra viên nhìn thẳng vào hắn.
“Không ai ở đây có thể hứa trước mức xử lý dành cho anh. Anh tham gia nhiều hành vi có dấu hiệu đặc biệt nghiêm trọng, còn trực tiếp tấn công Hứa Dao và chống trả khi bị bắt.”
Sắc mặt Trần Khải trầm xuống.
“Nhưng nếu lời khai của anh giúp làm rõ vụ án, thái độ hợp tác sẽ được ghi nhận đầy đủ trong hồ sơ. Việc xem xét giá trị của sự hợp tác thuộc thẩm quyền của cơ quan tiến hành tố tụng.”
Trần Khải im lặng rất lâu.
Cuối cùng, hắn gật đầu.
“Tôi đồng ý.”
Tài khoản lưu trữ được mở ngay tại phòng làm việc.
Toàn bộ quá trình đăng nhập, tải dữ liệu và niêm phong tệp gốc đều được ghi nhận. Trần Khải cung cấp tên tài khoản cùng một chuỗi mật khẩu được tạo từ ngày sinh của Lý Ngọc Lan và một dãy số chỉ hắn biết.
Bên trong có ba thư mục.
Thư mục đầu tiên chứa ảnh chụp giao dịch.
Thư mục thứ hai lưu những đoạn trò chuyện đã được xuất ra từ nhiều số điện thoại khác nhau.
Thư mục cuối cùng chỉ có một tệp âm thanh.
Thời gian tạo tệp là hai ngày trước vụ tai nạn.
Độ dài tám phút bốn mươi ba giây.
Kết quả kiểm tra sơ bộ cho thấy tệp âm thanh không có dấu hiệu bị cắt ghép. Việc giám định chính thức vẫn cần thêm thời gian, nhưng nội dung bên trong đã đủ khiến không khí trong căn phòng thay đổi.
Giọng người đàn ông đầu tiên thuộc về Trần Khải.
“Chu Hạo đã nhận ba mươi nghìn. Hắn nói sau khi xong việc phải đưa nốt phần còn lại.”
Sau một khoảng im lặng ngắn, giọng phụ nữ vang lên.
“Đợi chuyện kết thúc rồi tính.”
Giọng nói ấy rất giống Tô Nhược Tuyết.
Không còn vẻ dịu dàng thường ngày, từng câu từng chữ đều lạnh lùng và dứt khoát.
“Hắn có chắc chiếc xe vẫn chạy được từ gara về nhà không?”
“Chắc. Hắn chỉ nới đầu nối để dầu phanh rò rỉ dần. Quãng đường về Tô gia không xa, sẽ không xảy ra chuyện ngay.”
“Vậy là được.”
Một tiếng động nhỏ vang lên, giống như người ghi âm vừa thay đổi tư thế.
Giọng Trần Khải tiếp tục:
“Nếu cô ta không tự lái xe thì sao?”
“Lưu Thành sẽ không có mặt. Tôi đã bảo tài xế riêng nghỉ rồi, sáng hôm đó sẽ gọi Lưu Thành đưa tôi đến Trung tâm Từ Tâm.”
“Còn Hứa Dao?”
“Sáu giờ mười sáu phút, cô ta sẽ gọi cho Tô Vãn Ninh. Địa điểm nằm ở phía bên kia Vọng Sơn. Từ Tô gia đến đó, tuyến nhanh nhất nhất định phải đi qua khúc cua kia.”
“Nếu cô ta chọn đường khác?”
“Cô ta sẽ không. Hứa Dao sẽ nói khách hàng chỉ chờ bốn mươi phút. Khi vội, Tô Vãn Ninh luôn chọn tuyến ngắn nhất.”
Bản ghi âm im lặng vài giây.
Sau đó, Trần Khải hỏi:
“Cô đã kiểm tra camera chưa?”
Giọng Tô Nhược Tuyết đáp lại gần như ngay lập tức:
“Khúc cua Vọng Sơn không có camera.”
Câu nói từng bị cô ta lỡ miệng nhắc đến trong phòng bệnh một lần nữa xuất hiện.
Nhưng lần này, nó nằm giữa một cuộc trò chuyện về hệ thống phanh, lộ trình và thời gian Tô Vãn Ninh rời khỏi nhà.
Trần Khải hạ giọng:
“Nếu cô ta vẫn sống thì sao?”
“Không thể.”
“Hai lần trước cũng không thành công.”
Phía bên kia im lặng.
Khi Tô Nhược Tuyết lên tiếng lần nữa, giọng cô ta lạnh đến mức không còn chút cảm xúc.
“Lần này chiếc xe sẽ lao xuống vực.”
“Nếu cảnh sát phát hiện phanh bị phá thì sao?”
“Sau một cú rơi như vậy, mọi thứ đều có thể được giải thích là hư hỏng do va chạm. Cho dù họ nghi ngờ, người xuất hiện ở gara là Chu Hạo, người nhận xe là anh, người gọi cô ta ra ngoài là Hứa Dao.”
“Còn cô?”
“Sáng hôm đó tôi ở Trung tâm Từ Tâm, buổi tối ở nhà.”
Giọng Trần Khải bật cười khô khốc.
“Cô tính hết rồi.”
“Sau khi mọi chuyện kết thúc, số tiền đã hứa sẽ được chuyển cho anh. Anh trả hết nợ rồi rời khỏi thành phố. Từ đó chúng ta không còn liên quan.”
“Tôi giúp cô làm nhiều việc như vậy, cuối cùng chỉ nhận tiền rồi biến mất?”
“Anh còn muốn gì?”
“Ít nhất cũng phải nhớ tôi là anh trai cô.”
Bản ghi âm im lặng khá lâu.
Sau đó, giọng Tô Nhược Tuyết vang lên, nhẹ nhưng rõ ràng:
“Nếu không vì anh là anh trai tôi, anh đã không có cơ hội nhận số tiền này.”
Tệp âm thanh kết thúc tại đó.
Không có câu nào trực tiếp nhắc tới từ “giết người”.
Nhưng toàn bộ cuộc trò chuyện đã mô tả một kế hoạch khiến chiếc xe mất phanh đúng lúc Tô Vãn Ninh đi qua Vọng Sơn.
Thời gian gọi điện.
Người phá phanh.
Người nhận xe.
Người dụ cô ra ngoài.
Lý do Tô Nhược Tuyết xuất hiện tại Trung tâm Từ Tâm.
Tất cả đều trùng khớp với những chứng cứ cảnh sát đã thu thập được.
Điều tra viên tắt bản ghi âm.
“Vì sao anh ghi lại cuộc trò chuyện này?”
Trần Khải nhìn xuống mặt bàn.
“Sau lần cầu thang thất bại, tôi bắt đầu hiểu cô ta chưa từng định để tôi ở lại bên cạnh.”
“Anh sợ cô ta giết mình?”
“Ban đầu thì không.”
Hắn cười nhạt.
“Tôi chỉ sợ sau khi nhận được tài sản của Tô gia, cô ta sẽ nuốt lời. Nhưng càng về sau, tôi càng nhận ra nếu xảy ra chuyện, cô ta đã chuẩn bị sẵn để tất cả dấu vết dừng lại ở tôi.”
“Cho nên anh ghi âm để uy hiếp cô ấy?”
“Để tự bảo vệ.”
“Anh có từng nói cho Tô Nhược Tuyết biết mình giữ bản ghi âm không?”
“Không. Nếu cô ta biết, tôi đã không sống đến hôm nay.”
Sau khi giao nộp bản ghi âm, Trần Khải bắt đầu khai về hai vụ việc trước đó.
Loại thuốc an thần được sử dụng trong vụ ngộ độc do hắn mua qua một đường dây giao dịch bất hợp pháp. Người bán không biết mục đích sử dụng nhưng có lưu lịch sử trao đổi cùng thông tin thanh toán.
Trần Khải nhận thuốc rồi ngụy trang thành một gói hàng, trực tiếp đưa đến Tô gia.
“Tôi không phải người bỏ thuốc vào sữa.” Hắn nói. “Tôi chỉ đưa thuốc cho Nhược Tuyết.”
“Anh có bằng chứng cô ấy đã nhận không?”
“Camera cổng phụ và lịch sử cuộc gọi. Sau khi tôi rời khỏi Tô gia, cô ta nhắn một câu: ‘Đã nhận được.’”
“Tin nhắn còn không?”
“Có trong thư mục thứ hai.”
Tin nhắn được gửi từ một số điện thoại không đứng tên Tô Nhược Tuyết, nhưng thiết bị sử dụng số đó từng xuất hiện nhiều lần gần căn hộ riêng của cô ta.
Tối hôm Tô Vãn Ninh bị ngộ độc, chính số máy ấy còn gọi cho Trần Khải hai lần.
Một cuộc gọi diễn ra trước khi dì Trương chuẩn bị ly sữa.
Cuộc còn lại diễn ra sau khi xe cấp cứu rời khỏi Tô gia.
“Cô ấy nói gì trong cuộc gọi thứ hai?” điều tra viên hỏi.
“Cô ta nói Tô Vãn Ninh được đưa đi cấp cứu, có thể sẽ không chết.”
“Còn anh trả lời thế nào?”
“Tôi bảo lượng thuốc đã đủ. Nếu cô ta được cứu thì chỉ có thể là do phát hiện quá sớm.”
Trần Khải thừa nhận mình biết rõ loại thuốc ấy có thể khiến Tô Vãn Ninh ngừng thở.
Việc hắn không trực tiếp bỏ thuốc vào ly sữa không làm thay đổi vai trò đồng phạm.
Đến vụ ngã cầu thang, Trần Khải không còn có thể nói mình chỉ cung cấp một món đồ.
Hắn chính là người mặc đồng phục bảo trì, dùng tên giả để vào Tô gia.
“Tô Nhược Tuyết nói tay vịn ở tầng hai vừa được lắp chưa lâu. Nếu nới hai con vít ở vị trí nối với tường, khi có người dồn trọng lượng lên đó, toàn bộ thanh kim loại sẽ bật ra.”
“Vì sao anh chắc Tô Vãn Ninh sẽ sử dụng cầu thang ấy?”
“Phòng làm việc của cô ấy ở tầng hai. Nhược Tuyết nói mỗi tối cô ấy đều xuống bếp lấy nước vào khoảng mười giờ.”
“Nhưng người khác trong Tô gia cũng có thể chạm vào tay vịn.”
“Cô ta đã bảo người làm không cần dọn khu vực đó vào buổi tối.”
“Còn bố mẹ Tô?”
“Hôm ấy bọn họ dự tiệc, sẽ về muộn.”
Từng chi tiết nhỏ đều đã được chuẩn bị.
Trần Khải nới vít vào buổi chiều rồi rời đi. Tối hôm sau, Tô Nhược Tuyết gọi cho Tô Vãn Ninh từ tầng dưới, nói rằng có một tài liệu cần cô xem gấp.
Khi bước xuống, Tô Vãn Ninh đặt tay vào đúng vị trí đã bị phá.
“Sau khi cô ấy ngã, Nhược Tuyết có liên lạc với anh không?”
“Có.”
“Cô ta nói gì?”
“Vẫn còn sống.”
Ba chữ ngắn ngủi.
Không có lo lắng.
Không có sợ hãi.
Chỉ có sự thất vọng vì kế hoạch một lần nữa thất bại.
“Vì sao Tô Nhược Tuyết muốn giết Tô Vãn Ninh?”
Đây là câu hỏi cuối cùng.
Trần Khải im lặng khá lâu rồi mới trả lời:
“Vì cô ta sợ mất tất cả.”
“Tất cả là gì?”
“Bố mẹ, thân phận, tài sản và cuộc sống của một tiểu thư Tô gia.”
Trước khi Tô Vãn Ninh được tìm thấy, Tô Nhược Tuyết luôn tin mình là người thừa kế duy nhất của gia đình.
Mặc dù biết bản thân được nhận nuôi, cô ta cũng chưa từng cảm thấy vị trí ấy bị đe dọa. Vợ chồng Tô gia yêu thương cô ta như con ruột, cũng chưa từng nhắc đến việc tìm một người khác thay thế.
Mọi chuyện thay đổi khi Tô Vãn Ninh trở về.
“Ban đầu cô ta chỉ muốn khiến Tô Vãn Ninh tự rời khỏi Tô gia.” Trần Khải nói. “Cô ta bảo tôi tìm người tung tin Tô Vãn Ninh trở về vì tiền, còn định tạo ra vài mâu thuẫn trong gia đình.”
“Nhưng không thành công?”
“Bố mẹ Tô vẫn muốn bù đắp cho con gái ruột. Sau đó ông Tô còn nói sẽ chuyển mười lăm phần trăm cổ phần cho cô ấy.”
Sắc mặt Trần Khải lộ vẻ châm chọc.
“Tối hôm biết chuyện, Nhược Tuyết tìm tôi. Cô ta nói nếu hợp đồng chuyển nhượng được ký, Tô Vãn Ninh sẽ không bao giờ rời khỏi Tô gia nữa.”
“Cô ấy yêu cầu anh giết Tô Vãn Ninh ngay trong tối hôm đó?”
“Không.”
Trần Khải lắc đầu.
“Cô ta chỉ nói một câu.”
“Câu gì?”
“Giá như Tô Vãn Ninh chưa từng được tìm thấy.”
Sau đó, Tô Nhược Tuyết hỏi hắn có thể tìm được một loại thuốc khiến người dùng rơi vào hôn mê rồi chết vì suy hô hấp hay không.
Không cần nói thẳng, cả hai đều hiểu cô ta muốn gì.
“Cô ấy hứa với anh điều gì?”
“Năm triệu nhân dân tệ sau khi nhận được tài sản của Tô gia.”
“Anh đồng ý chỉ vì tiền?”
Trần Khải ngẩng đầu.
“Không chỉ vì tiền.”
Trong mắt hắn hiện lên một sự oán hận khó che giấu.
“Tô Nhược Tuyết là em gái tôi. Cô ta sống trong biệt thự, được học ở trường tốt nhất, dùng những thứ tôi cả đời cũng không thể mua nổi. Tôi là anh ruột nhưng mỗi lần gặp nhau đều phải đi cửa sau, dùng số điện thoại giả, giả vờ như không quen biết.”
“Hai mươi mấy năm trước, Lý Ngọc Lan chỉ đưa cô ta vào cơ sở phúc lợi. Người được Tô gia nhận nuôi tại sao không phải tôi?”
Câu hỏi ấy không hướng đến bất kỳ ai trong phòng.
Có lẽ Trần Khải đã tự hỏi nó rất nhiều lần.
Sự bất công mà hắn tưởng tượng khiến hắn vừa muốn dựa vào Tô Nhược Tuyết để đổi đời, vừa căm ghét tất cả những gì cô ta có.
Khi Tô Vãn Ninh xuất hiện, hai anh em bọn họ cùng nhìn thấy một kẻ đang cướp đi lợi ích của mình.
Một người sợ mất vị trí.
Một người muốn có tiền.
Lòng tham và sự đố kỵ khiến họ trở thành đồng phạm.
Buổi lấy lời khai kéo dài gần bốn giờ.
Khi rời khỏi phòng, Lục Cảnh Thâm không lập tức quay về căn hộ của Tô Vãn Ninh. Anh chờ đến khi bản ghi âm được sao chép theo đúng thủ tục, sau đó mang một bản đã được phép tiếp cận đến gặp cô.
Tô Vãn Ninh đang tập đi trong phòng khách.
Không còn cần dùng gậy cho những quãng đường ngắn, nhưng bước chân cô vẫn chậm. Khi nhìn thấy vẻ mặt của Lục Cảnh Thâm, cô dừng lại.
“Hắn đã giao bản ghi âm?”
“Rồi.”
“Nội dung có liên quan đến vụ tai nạn không?”
“Có.”
Lục Cảnh Thâm bước đến, đưa tay đỡ cô ngồi xuống sofa.
“Nhưng trước khi nghe, anh muốn nói rõ một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Giọng nói trong bản ghi rất giống Tô Nhược Tuyết, nhưng vẫn cần giám định chính thức. Lời khai của Trần Khải cũng phải được đối chiếu với những chứng cứ khác.”
“Em hiểu.”
“Đừng nghe nó như một kết luận cuối cùng.”
“Em sẽ nghe như một phần của sự thật.”
Lục Cảnh Thâm nhìn cô vài giây rồi mới mở tệp âm thanh.
Tám phút bốn mươi ba giây.
Tô Vãn Ninh không nói gì trong suốt thời gian ấy.
Giọng nói của Tô Nhược Tuyết vang lên từ loa ngoài, bình tĩnh bàn về giờ cô rời khỏi nhà, con đường cô sẽ đi và nơi chiếc xe có thể lao xuống vực.
Mỗi câu đều lạnh lùng hơn cuộc gọi cuối cùng.
Trong cuộc gọi ấy, Tô Nhược Tuyết còn mang theo sự đắc ý của người tin rằng mình đã thắng.
Còn trong bản ghi âm này, cô ta giống như đang sắp xếp một công việc bình thường.
Khi tệp âm thanh kết thúc, căn phòng chìm vào im lặng.
Lục Cảnh Thâm không hỏi Tô Vãn Ninh đang cảm thấy thế nào.
Anh chỉ rót một cốc nước ấm, đặt vào tay cô.
“Trần Khải đã khai cả vụ ngộ độc và cầu thang.” Anh nói. “Những chi tiết hắn cung cấp phù hợp với hồ sơ ra vào Tô gia, lịch sử cuộc gọi và kết quả kiểm tra trước đó.”
“Là hắn đưa thuốc cho Nhược Tuyết?”
“Phải.”
“Cũng là hắn nới vít tay vịn?”
“Phải.”
Tô Vãn Ninh nhìn xuống mặt nước trong cốc.
“Ba lần.”
“Ừ.”
“Cô ta thật sự muốn em chết đến ba lần.”
“Vãn Ninh…”
“Em không sao.”
Giọng cô rất bình tĩnh.
Nhưng Lục Cảnh Thâm nhìn thấy những ngón tay quanh cốc nước đang siết chặt đến trắng bệch.
Anh ngồi xuống bên cạnh, chậm rãi gỡ chiếc cốc khỏi tay cô để nước không đổ ra ngoài.
“Em không cần phải tỏ ra không sao trước mặt anh.”
Chỉ một câu nói khiến hàng phòng bị Tô Vãn Ninh cố giữ từ đầu đến cuối xuất hiện một vết nứt.
Cô quay mặt về phía cửa sổ.
“Em chỉ không hiểu.”
“Không hiểu chuyện gì?”
“Cô ta đã có bố mẹ em suốt hơn hai mươi năm. Có một gia đình, có tình yêu thương và tất cả những thứ em chưa từng được nhận.”
Tô Vãn Ninh khẽ nhắm mắt.
“Em chưa bao giờ muốn cướp đi những điều đó. Vì sao chỉ cần em tồn tại cũng trở thành sai?”
“Em không sai.”
“Nhưng nếu em không trở về…”
“Người có lỗi vẫn là kẻ lựa chọn giết người.”
Giọng Lục Cảnh Thâm trầm xuống.
“Không phải người muốn tìm lại gia đình của mình.”
Tô Vãn Ninh im lặng thật lâu.
Sau đó, cô cảm thấy một bàn tay đặt lên vai mình.
Không phải một cái ôm.
Chỉ là một điểm tựa vững vàng, vừa đủ để cô biết người bên cạnh vẫn còn ở đó.
“Bố mẹ em sẽ biết chuyện này khi nào?” cô hỏi.
“Rất sớm.”
“Cảnh sát chuẩn bị bắt Nhược Tuyết?”
“Bản ghi âm và lời khai của Trần Khải đã được đưa vào hồ sơ đề nghị áp dụng biện pháp điều tra. Đồng thời, cảnh sát đang làm thủ tục khám xét nơi ở và thu giữ thiết bị điện tử của cô ta.”
Tô Vãn Ninh chậm rãi mở mắt.
“Em có nên về nhà trước khi họ đến không?”
“Không.”
Lục Cảnh Thâm trả lời ngay lập tức.
“Anh sợ cô ta sẽ làm hại em?”
“Anh không để em xuất hiện trước một người sắp bị bắt và có thể phản ứng ngoài dự đoán.”
“Nhưng bố mẹ em…”
“Cảnh sát sẽ giải thích. Sau khi tình hình được kiểm soát, em có thể gặp họ.”
Tô Vãn Ninh nhìn anh.
“Nếu họ không tin thì sao?”
“Bản ghi âm, lời khai và những chứng cứ khác sẽ nói thay em.”
“Còn anh?”
Lục Cảnh Thâm không tránh ánh mắt cô.
“Anh sẽ ở bên em.”
Không phải với tư cách luật sư.
Cũng không cần một lý do nào khác.
Anh không nói ra phần còn lại, nhưng Tô Vãn Ninh vẫn hiểu.
Cô khẽ cúi mắt.
“Được. Em sẽ chờ.”
Buổi tối tại Tô gia diễn ra yên tĩnh như mọi ngày.
Mẹ Tô ngồi ở phòng khách, xem lại thực đơn mà điều dưỡng gửi đến. Bà đang định ngày mai nấu một vài món Tô Vãn Ninh có thể ăn rồi nhờ người mang đến căn hộ.
Tô Nhược Tuyết ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng hỏi:
“Mẹ vẫn chưa biết chị đang ở đâu sao?”
“Mẹ có hỏi, nhưng Vãn Ninh chưa muốn nói.”
“Có lẽ chị vẫn còn giận chúng ta.”
Mẹ Tô thở dài.
“Con bé nói không thể ngủ được khi trở về nhà.”
Ngón tay Tô Nhược Tuyết đang đặt trên tách trà hơi dừng lại.
“Chị có nói vì sao không?”
“Không.”
“Có phải luật sư Lục bảo chị đề phòng người trong nhà không?”
Mẹ Tô quay sang.
“Sao con lại nghĩ vậy?”
Tô Nhược Tuyết nhanh chóng mỉm cười.
“Con chỉ lo chị vừa trải qua tai nạn nên dễ bị người khác khiến cho nghi ngờ. Dù sao chúng ta cũng là người một nhà.”
Mẹ Tô nhìn cô ta, trong lòng thoáng xuất hiện một cảm giác khác thường.
Trước đây, bà sẽ cho rằng Nhược Tuyết chỉ đang lo lắng.
Nhưng từ khi cảnh sát liên tục hỏi về những sự việc cũ, bà bắt đầu nhận ra con gái nuôi quan tâm quá nhiều đến việc Tô Vãn Ninh nhớ được bao nhiêu.
Bà còn chưa kịp suy nghĩ sâu hơn, bên ngoài đã vang lên tiếng chuông cửa.
Quản gia bước ra mở cửa.
Chưa đầy một phút sau, ông quay lại với vẻ mặt căng thẳng.
“Ông chủ, bà chủ… có cảnh sát đến.”
Bố Tô đặt tờ báo xuống.
“Cảnh sát?”
Năm điều tra viên bước vào phòng khách. Người đi đầu xuất trình giấy tờ cùng quyết định khám xét.
Ánh mắt Tô Nhược Tuyết lập tức thay đổi, nhưng chỉ trong chớp mắt đã trở lại vẻ bình tĩnh.
“Các anh muốn khám xét chuyện gì?”
Điều tra viên nhìn thẳng vào cô ta.
“Tô Nhược Tuyết, chúng tôi cần cô phối hợp điều tra về vụ tai nạn của Tô Vãn Ninh cùng hai sự việc xảy ra trước đó.”
Mẹ Tô đứng bật dậy.
“Các anh có nhầm không? Nhược Tuyết là em gái của Vãn Ninh.”
Không ai trả lời ngay.
Điều tra viên lấy ra một văn bản khác.
“Đây là quyết định áp dụng biện pháp tố tụng đối với cô Tô Nhược Tuyết. Đồng thời, chúng tôi sẽ tiến hành thu giữ những thiết bị có liên quan.”
Sắc mặt bố Tô trầm xuống.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Tô Nhược Tuyết vẫn ngồi yên trên sofa.
Ánh mắt cô ta lướt qua những người trước mặt rồi dừng ở chiếc điện thoại đặt trên bàn.
Chỉ cách tay cô ta chưa đầy nửa mét.
Nhưng một điều tra viên đã bước tới trước.
“Xin cô không chạm vào thiết bị.”
Bàn tay Tô Nhược Tuyết khựng lại.
Khoảnh khắc ấy, vẻ dịu dàng trên gương mặt cô ta cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.
“Dựa vào đâu các anh cho rằng tôi liên quan?”
Điều tra viên bình tĩnh trả lời:
“Trần Khải đã bị bắt.”
Đồng tử Tô Nhược Tuyết co lại.
Chỉ một thoáng rất ngắn.
Nhưng mẹ Tô đang đứng ngay bên cạnh đã nhìn thấy.
Lần đầu tiên trong hơn hai mươi năm, bà nhận ra ánh mắt của đứa con gái mình nuôi lớn hoàn toàn xa lạ.
Không phải kinh ngạc khi nghe thấy một cái tên chưa từng biết.
Mà là sự hoảng sợ của một người vừa phát hiện bí mật đã bị lộ.

Một suy nghĩ 2 thoughts on “10 – Bản Ghi Âm Thứ Hai”